Chương 1938: Đây không phải ngươi nên biết
Lục Dương chỉ giới thiệu sơ qua tình hình Bạch Mã vương triều với giới ngoại điều tra ti, Dư Thiển và mọi người đến để điều tra kỹ hơn. Dù sao Bạch Mã vương triều là thế lực đầu tiên gặp được sau khi phong ấn được giải trừ, cẩn thận bao nhiêu cũng không thừa. Những vấn đề gặp phải khi tiếp xúc với Bạch Mã vương triều sẽ rất hữu ích cho việc thiết lập các nguyên tắc thăm dò sau này.
"Thượng Tiên cứ hỏi, ta nhất định biết gì nói nấy."
Một người phía sau Dư Thiển lấy giấy bút ghi chép, người còn lại lấy Lưu Ảnh cầu ghi lại khoảnh khắc lịch sử này.
"Thế lực của các vị là Bạch Mã vương triều phải không?"
"Đúng vậy."
"Lịch sử bao lâu rồi?"
"Một ngàn hai trăm năm." Nói đến lịch sử Bạch Mã vương triều, Hoàng đế rất tự hào. Từ xưa đến nay, Bạch Mã vương triều là vương triều tồn tại lâu nhất.
Dư Thiển lần đầu thấy vương triều có lịch sử ngắn ngủi như vậy, giống như mới thành lập. Nhưng nhìn vẻ mặt đối phương hình như rất tự hào về con số một ngàn hai trăm năm.
Có nghĩa là quan niệm về thời gian lập quốc của phàm nhân khác với bọn họ sao? Có lẽ đây là một vấn đề đáng nghiên cứu, hắn tạm thời ghi nhớ điều này.
"Vậy các ngươi đã từng tiếp xúc với người ngoài hành tinh này chưa?"
"Hành tinh? Ngươi nói nơi chúng ta đang ở là một hành tinh sao?" Hoàng đế kinh ngạc, quần thần cũng xôn xao.
Bọn họ vẫn tưởng nơi mình ở là một lục địa phẳng, dù sao thế giới thần linh trên đầu chính là ví dụ điển hình.
Dư Thiển thầm nghĩ, xem ra là chưa tiếp xúc với sinh linh của hành tinh khác.
"Vương triều của các ngươi có bao nhiêu người?"
"Năm trăm triệu người."
Người phía sau Dư Thiển ghi chép lại. Sau đó, hắn hỏi thêm về hệ thống quan lại, hệ thống tu luyện, lịch sử trước đó, truyền thuyết về thế giới thần linh của Bạch Mã vương triều.
Coi như đã nắm được cơ bản tình hình của Bạch Mã vương triều.
Dư Thiển còn phải về báo cáo tình hình Bạch Mã vương triều cho cấp trên, công việc đàm phán tiếp theo không thuộc trách nhiệm của hắn.
Trước khi đi, Dư Thiển chợt nhớ ra điều gì đó, bèn hỏi: "Để phòng ngừa bất trắc, ta xác nhận lại một chút, các ngươi là vương triều độc lập, không gia nhập thế lực nào khác chứ?"
Hoàng đế do dự một lát, rồi quyết định nói: "Thế giới thần linh có một thế lực gọi là Đại Đậu vương triều phải không? Thực ra, chúng ta là nước phụ thuộc của Đại Đậu vương triều."
"Đại Đậu vương triều?"
Dư Thiển thầm nghĩ, Đại Đậu vương triều là cái gì? Cái tên nghe không giống thế lực lớn.
Hắn nhìn hai đồng liêu, cả hai đều lắc đầu chưa từng nghe nói đến Đại Đậu vương triều.
"Ngươi chắc chắn là Đại Đậu vương triều?"
Thấy phản ứng của Dư Thiển, Hoàng đế cũng thầm nghĩ, nhớ lại Lục Dương đúng là có nói "Đại Đậu vương triều chúng ta".
Hoàng đế nói là nước phụ thuộc của Đại Đậu vương triều là muốn mượn oai hùm, sợ các Thần Linh coi thường. Nhưng sao đối phương lại chưa từng nghe nói đến Đại Đậu vương triều?
Lời đã nói ra, không thể rút lại.
Dư Thiển thấy vẻ mặt của Hoàng đế, nhận ra có điều khó nói: "Có gì cứ nói đừng ngại."
Hoàng đế toát mồ hôi lạnh, không biết nên trả lời thế nào: "Thượng Tiên, ngài đừng hỏi nữa."...
"Bạch Mã vương triều nói là nước phụ thuộc của Đại Đậu vương triều?" Hạ Đế nghe báo cáo của Dư Thiển thì ngạc nhiên như gặp ma.
Dư Thiển tìm được Bạch Mã vương triều là nhờ Lục Dương báo tin. Giờ Bạch Mã vương triều lại nói là nước phụ thuộc của Đại Đậu vương triều, chắc chắn là do Lục Dương làm.
Tên tiểu tử Lục Dương này hành động nhanh thật, mới mở phong ấn chưa đầy một ngày đã thu nạp thế lực ở giới ngoại vào Đại Đậu vương triều?
Hạ Đế nhớ đến chủ nhân của Đại Hạ, Phật Quốc, Yêu Vực, Đông Hải, Cực Bắc đều là thần dân của Đại Đậu vương triều, tự giễu cười một tiếng, lẩm bẩm: "Cũng đúng, thiên hạ này còn nơi nào không thuộc Đại Đậu vương triều?"
"Bệ hạ, Đại Đậu vương triều này rốt cuộc là..."
Dư Thiển giật mình, bệ hạ nói nhỏ nhưng hắn là Hợp Thể kỳ, nghe rõ mồn một.
"Đừng hỏi nữa, đây không phải chuyện ngươi nên biết." Hạ Đế mặt mày âm trầm, ra hiệu cho Dư Thiển lui ra.
Hắn không thể nói về Đại Đậu vương triều, nói sao đây? Nói Đại Đậu vương triều trừ mình ra thì đều là Bán Tiên, chỉ có mình là Hoá Thần kỳ? Nói ra mất mặt lắm.
Dư Thiển càng thêm kinh ngạc, Đại Đậu vương triều này là thế lực nào mà ngay cả bệ hạ cũng phải dè chừng, không muốn nhắc đến? Nhưng nếu là thế lực hùng mạnh, sao hắn chưa từng nghe nói?
Đột nhiên Dư Thiển nghĩ đến sự tồn tại của Thiên Đình. Trước khi Thiên Đình xuất hiện, ai biết thời Thượng Cổ còn có một thế lực khổng lồ như vậy.
Chẳng lẽ Đại Đậu vương triều là một thế lực ẩn mình đáng sợ, có thể so sánh với Thiên Đình?
Bệ hạ nói thiên hạ đều là của Đại Đậu vương triều, chẳng phải ám chỉ cả Đại Hạ cũng vậy sao?
Ánh nắng chiếu vào Đại Minh điện nhưng đôi mắt Hạ Đế lại bị bóng tối bao phủ. Dư Thiển rùng mình, cảm thấy Đại Minh điện lạnh lẽo khác thường.
Dư Thiển lui ra khỏi Đại Minh điện, chỉ còn lại Hạ Đế một mình.
Hạ Đế không để ý đến phản ứng của Dư Thiển, hắn đang suy nghĩ xem việc Bạch Mã vương triều là nước phụ thuộc của Đại Đậu vương triều có ẩn ý gì không.