Chương 2011: Thiên địa linh căn
Cánh hoa đào cuộn tròn trong chén từ từ nở ra, toả hương thơm thanh nhã. Hương thơm này dễ chịu hơn bất kỳ loại hoa đào nào Lục Dương từng ngửi, không phải vì nồng đậm mà là vì nó mang lại cảm giác thư thái.
Ngoài cửa, các nữ tu chen lấn nhìn vào. Vì nể mặt bà bà, họ không dám vào, chỉ đứng ngoài nhìn.
“Đừng đẩy, đừng đẩy, suýt nữa thì đẩy ta vào trong.”
“Mộng Mộng tỷ, người này là ai vậy? Trông có vẻ thân thiết với Mộng Mộng tỷ và Tiểu Chi tỷ.”
“Không phải nói rồi sao? Là Lục Dương, tiểu sư đệ của Tiểu Chi tỷ.”
“Nói nhỏ thôi, không nghe thấy họ nói gì đâu.”
“Tiểu Chi hay nhắc đến ngươi, hôm nay gặp mặt, quả nhiên tuấn tú lịch sự.”
Không hiểu sao, Lục Dương ngồi đây cảm thấy rất gượng gạo, như thể mình là trung tâm của mọi sự chú ý. Hắn cẩn thận bưng chén trà, giả vờ như trà rất nóng, thổi phù phù hai cái rồi nhấp một ngụm nhỏ, thưởng thức hương vị, hoàn toàn không giống một đại tu sĩ Độ Kiếp hậu kỳ.
Phải nói là, trà hoa đào này rất ngon.
Nghe bà bà nói vậy, tay Lục Dương cầm chén trà run lên: “Đại sư tỷ thường xuyên nhắc đến ta sao?”
“Đúng vậy, nàng khen ngươi tuổi trẻ tài cao, thành thật chịu khó, chăm chỉ tu luyện, thường xuyên bế quan.”
Lục Dương chột dạ, đây là đang nói ta sao? Hoá ra trong mắt Đại sư tỷ, ta là người như vậy.
“Ta… ta đúng là như vậy sao?”
Lục Dương len lén nhìn phản ứng của Đại sư tỷ, thấy nàng dùng ánh mắt nghiêm khắc cảnh cáo hắn đừng nói lung tung.
Lục Dương vội vàng ngồi thẳng lưng: “À đúng rồi, ta chính là như vậy, tu luyện rất tốt, có thể tăng tu vi, ta rất thích tu luyện.”
“Đúng vậy, Nhị đương gia rất chăm chỉ tu luyện, hắn đã Độ Kiếp hậu kỳ, còn có hình thức ban đầu cua đạo quả nữa.” Vân Mộng Mộng chen vào.
Bà bà hơi kinh ngạc, nhưng nhanh chóng chuyển thành tán thưởng: “Độ Kiếp hậu kỳ, không tồi, rất tốt.”
“Thật ra ta đã sớm muốn đến đây…” Lục Dương nói được nửa câu thì thấy không ổn, vội vàng đổi lời. “Ý ta là, ta vừa mới kết thúc bế quan, nhờ Mộng Mộng tỷ đưa ta đến thăm bà bà.”
“Ta cũng thường xuyên nghe Đại sư tỷ nhắc đến bà bà, nói thành tựu hôm nay của nàng là nhờ bà bà dạy dỗ từ nhỏ.”
“Nào có, chủ yếu là Tiểu Chi có thiên phú.”
“Bà bà quá khiêm tốn rồi, bà không chỉ dạy dỗ Đại sư tỷ mà còn có Mộng Mộng tỷ nữa. Nếu ai nói là trùng hợp, ta sẽ là người đầu tiên phản đối.” Lục Dương nói rất nghiêm túc.
Vân Bách càng nghe càng vui, Lục Dương đúng là đứa trẻ ngoan, thảo nào Tiểu Chi lại thích hắn.
Vân Chi lạnh lùng nhìn Vân Mộng Mộng.
Nếu là người khác đã sớm bị ánh mắt của nàng dọa cho run rẩy. Vân Mộng Mộng không run, nhưng cũng không dám nhìn Vân Chi, chỉ làm nũng với bà bà.
“Bà bà, ngươi xem Tiểu Chi kìa, nàng trừng ta.”
“Thật sao?” Vân Bách quay sang nhìn Vân Chi.
Vân Chi vẫn thản nhiên, giọng bình tĩnh: “Nào có, ta vẫn luôn nhìn như vậy mà.”
“Mộng Mộng nhát gan, ngươi đừng dọa nó.” Vân Bách nhắc nhở rồi quay lại, thay đổi nét mặt tươi cười.
Lục Dương không tự chủ được ngồi thẳng lưng, không giống khách mà giống phạm nhân bị thẩm vấn. Hắn chưa từng thấy Đại sư tỷ dịu dàng như vậy.
Tuy so với người khác, lời nói của Đại sư tỷ vẫn lạnh lùng, nhưng so với trước đây thì đã khác biệt rất nhiều.
“Khách sáo rồi. Nghe Mộng Mộng nói, bên ngoài ngươi chăm sóc nàng, nàng về nhà cũng hay khen ngươi.”
“Mộng Mộng không có chủ kiến, tốt bụng nhưng nhút nhát. Trước đây, khi nàng muốn rời khỏi bí cảnh, ta rất lo lắng.”
“May mà vừa ra khỏi cửa nàng đã gặp được ngươi, nếu không ta thật sự sợ nó bị kẻ xấu lừa.”
Lục Dương cười nói: “Mộng Mộng tỷ ngây thơ đáng yêu, ai gặp cũng thích, chắc hẳn ngay cả kẻ xấu cũng không nỡ lừa tỷ ấy.”
Vân Mộng Mộng ngồi bên cạnh cười khúc khích.
“Làm tiểu sư đệ của Tiểu Chi không dễ dàng đâu.”
Phụt…
Lục Dương đang uống trà thì phun ra.
Sao lại đột ngột nói đến chuyện này?
“Sao vậy?” Vân Bách hơi ngạc nhiên, sao phản ứng mạnh vậy?
Lục Dương vội vàng xua tay: “Không sao, không sao, trà hơi nóng, ta uống vội quá.”
Vân Mộng Mộng thấy vậy, vội vàng lấy khăn lụa lau miệng cho Lục Dương, vỗ nhẹ vào lưng hắn.
“Tiểu Chi, à không, Đại sư tỷ rất quan tâm ta, đã cứu ta nhiều lần, ta rất biết ơn nàng.”
Mọi người ở đây đều gọi Đại sư tỷ là “Tiểu Chi”, khiến Lục Dương suýt nữa thì lọt hố.
Thấy Lục Dương không sao, nàng tiếp tục nói: “Tiểu Chi từ nhỏ đã khác người, không chơi được với ai. Người ta chơi cát thì an đọc sách, người ta trèo cây thì nó cũng đọc sách. Chỉ có Mộng Mộng chơi với nàng nhiều nhất. Mộng Mộng mất cả buổi đẩy nàng lên cây, nàng ngồi trên cây vẫn đọc sách.”
“Tiểu Chi không phải không có tình cảm, mà là không biết cách thể hiện. Có chuyện gì nàng đều giấu kín, tự mình giải quyết, không muốn người khác lo lắng.”
“Đúng vậy.” Lục Dương gật đầu phụ họa. Đại sư tỷ cái gì cũng tốt, chỉ là không chịu nói, chuyện lớn như Hợp Đạo cũng không nói, cứ giữ kín một mình.
Lục Dương đang gật gù thì bỗng cảm thấy một ánh mắt nguy hiểm nhìn mình, khiến hắn dựng cả tóc gáy.
Ở đây chỉ có vài người, lại liên tưởng đến chủ đề đang nói, Lục Dương biết ngay là ai.