Chương 1656: Tìm xong quan hệ 2

person Tác giả: Tối Bạch Đích Ô Nha schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:12 visibility 1 lượt đọc

Chương 1656: Tìm xong quan hệ 2

- Đại đương gia thật lợi hại! Vân Mộng Mộng ở bên cạnh tán dương. Nàng không ngờ vị tiên trù lợi hại nhất thiên hạ mà mình luôn tìm kiếm lại chính là Đại đương gia!

Nghĩ lại, sao nàng chưa từng được nếm thử món ăn nào do Đại đương gia nấu nhỉ? Chẳng lẽ là do cống hiến của nàng cho Bất Hủ nhất mạch chưa đủ nhiều?

Vân Mộng Mộng âm thầm quyết tâm, phải tiếp tục cố gắng cống hiến cho Bất Hủ nhất mạch.

Nàng rất thích thân phận Tam đương gia của mình. Bà bà từng nói, thế giới bên ngoài đầy rẫy những kẻ lừa lọc, dối trá, bảo nàng phải cẩn thận.

Nhưng nàng thấy thế giới này cũng đâu đến nỗi tệ như lời bà bà nói. Ít nhất thì Bất Hủ nhất mạch rất đoàn kết, hòa thuận.

- Tiên tử thật lợi hại. Lục Dương miễn cưỡng khen Bất Hủ tiên tử một câu.

- Biết rồi, biết rồi. Lục Dương ngáp một cái, nằm dài lên giường. Cả đoạn đường đều là hắn điều khiển phi kiếm, mệt muốn chết.

Vừa rồi có người ngoài, hắn còn phải giả vờ ra vẻ thiên kiêu, giờ đây chỉ còn người nhà, không cần phải giả bộ nữa.

Phải nói là, Linh Trù minh rất coi trọng Lục Dương. Căn phòng được sắp xếp là phòng tốt nhất, bố trí tụ linh trận cao cấp, ngay cả tu sĩ Hợp Thể kỳ sử dụng cũng dư dả.

Lục Dương chỉ cần nằm đây, hấp thu linh khí cũng đủ để xua tan mệt mỏi.

Hắn áp ngọc giản lên trán, tìm hiểu sơ qua về đại hội Linh Trù lần này.

Hiện tại vẫn là giai đoạn chuẩn bị cho đại hội. Bảy ngày sau sẽ diễn ra vòng khảo hạch linh trù, sau khi kết thúc vòng khảo hạch mới chính thức bước vào vòng thi đấu.

Tất cả linh trù đều muốn nhân cơ hội này để thể hiện tài năng, khẳng định bản thân, cho nên ngay từ giai đoạn chuẩn bị đã có rất nhiều linh trù bày sạp ven đường hoặc thuê cửa hàng bán đồ ăn.

Vì vậy, ngoài linh thạch ra, các lão háu ăn khắp thiên hạ cũng đổ xô về đây, cùng nhau tạo nên một bữa tiệc thịnh soạn.

- Chẳng trách Tiểu Chu muốn tổ chức đại hội Linh Trù tại Yêu thành, đây là cơ hội tốt để nâng cao danh tiếng cho Yêu thành.

Tuy Yêu thành rất nổi tiếng, nhưng trước giờ Yêu vực vẫn mang tiếng xấu, cho nên rất nhiều người biết đến Yêu thành nhưng không dám đến.

- Phương thức quản lý quốc gia dựa trên luật rừng quả nhiên rất thích hợp. Lục Dương cảm thán. Có luật rừng, Chu Thiên không cần phải lo lắng thuộc hạ làm trái ý mình, có thể triển khai kế hoạch một cách triệt để.

Chính vì vậy mà những năm gần đây, Yêu vực mới phát triển nhanh chóng như vậy.

- Nhị đương gia, chúng ta ra ngoài dạo một vòng đi, lúc nãy ta thấy ven đường bán rất nhiều đồ ăn ngon.

- Không muốn đi, mệt lắm. Lục Dương chỉ muốn nằm ì ra.

Cốc cốc cốc. Đột nhiên có tiếng gõ cửa.

- Ai vậy? Vân Mộng Mộng cảnh giác giơ cao miếng thịt bò khô. Nếu đối phương có ý đồ xấu, nàng sẽ lập tức dùng thịt bò khô tấn công.

- Là ta.

Nghe thấy giọng nói quen thuộc, Lục Dương đứng dậy khỏi giường: – Mở cửa đi.

Vân Mộng Mộng mở cửa phòng, nhìn thấy một nam tử mặc áo đen, thần thần bí bí đứng ngoài cửa, nhìn thế nào cũng không giống người tốt.

Nam tử áo đen bước vào phòng, tháo mũ trùm đầu xuống.

- Chu quốc chủ, lâu rồi không gặp. Lục Dương đứng dậy chào hỏi.

- Lục đại ca đừng nói vậy, ta nào dám nhận xưng hô – quốc chủ- . Ngươi cứ gọi ta là Tiểu Chu là được.

Chu Thiên nào dám tự cao tự đại trước mặt Lục Dương. Ngao Linh và Khương Liên Y gọi hắn là sư huynh, Bất Hủ Tiên Nhân ở trong cơ thể hắn, Ứng Thiên Tiên còn nói rất coi trọng Lục Dương, xưng hô – tiểu hữu- .

Có thể nói, thân phận của Lục Dương ngang hàng với Tiên Nhân thời Thượng Cổ, hắn gọi một tiếng – đại ca- đã là chiếm tiện nghi rồi.

- Hắn ta là Chu Thiên? Vân Mộng Mộng cất thịt bò khô, nhìn bức tượng Chu Thiên ngoài cửa sổ, sau đó lại nhìn Chu Thiên đã hóa thành hình người.

Quả nhiên nhị đương gia lợi hại, người khác đến Yêu thành chỉ có thể tham quan tượng Yêu Đế, còn nhị đương gia vừa đến, Yêu Đế đã đích thân đến chào hỏi.

- Vị này là…

- Vân Mộng Mộng. Lục Dương nói. Chu Thiên là người một nhà, không cần phải giấu giếm.

Chu Thiên giật mình, cơ thể khẽ run lên. Vân Mộng Mộng chẳng phải là giáo chủ Thiên Đình giáo, người đã phát động Tiên chiến ở Đông Hải, đánh bại cả Tiên Nhân sao?

Chẳng lẽ là nàng?

Lục đại ca ra ngoài đều có Tiên Nhân đi cùng sao?

- Không phải đâu, giáo chủ Thiên Đình giáo là Đại sư tỷ của ta. Đại sư tỷ và Vân Mộng Mộng là tỷ muội tốt, muốn giúp Vân Mộng Mộng nổi tiếng nên mới mượn tên nàng.

Tỷ muội Tiên Nhân? Địa vị này còn cao hơn hắn nhiều.

- Sao Chu quốc chủ lại đến đây?

Chu Thiên cười nịnh nọt nói: – Ta nghe nói Lục đại ca đến Yêu thành nên muốn tận tình tiếp đãi. Ta ở Yêu thành này cũng có chút địa vị.

Vừa nghe tin Lục Dương đến, Chu Thiên lập tức chạy đến đây, muốn cho Lục Dương thấy được thành ý của mình. Hắn quan sát bài trí trong phòng, kém xa nơi hắn ở, ngay cả tụ linh trận cũng rất bình thường.

- Nếu Lục đại ca không chê, xin mời chuyển đến hoàng cung của ta ở. Nơi đó tốt hơn chỗ này nhiều, cứ coi như nhà mình, thoải mái hơn.

Lục Dương xua tay, từ chối ý tốt của Chu Thiên: – Ta thích thế này, không cần phải đến hoàng cung đâu, ở đây là được rồi.

- Là ta suy nghĩ không chu toàn.

- Này Lục Dương đạo hữu, ngươi thấy đám vũ nữ ở cổng thành không? Xinh đẹp quá, đủ các chủng tộc, xem chừng là muốn dâng tặng cho ai đó. Lưu Hưng phó minh chủ quay trở lại, trực tiếp mở cửa vừa đi vừa nói.

Lục Dương và Yêu Đế đồng thời nhìn Lưu Hưng. Giọng Lưu Hưng càng ngày càng nhỏ.

- Đạo hữu thật sự không đi tham quan hoàng cung sao, ta đã nhờ người ở ngự thiện phòng… À, xem ra ngươi cũng đã tìm được người rồi.