Chương 1719: Luyện Hư kỳ (1)
“Không không không, ta không muốn nghe!”
Mạnh Cảnh Chu đã bị Lục Dương lừa một lần, sao có thể mắc bẫy lần nữa. Thấy Lục Dương còn định nói gì đó, y trực tiếp đưa tay bịt miệng hắn.
Thấy lão Mạnh không mắc mưu, Lục Dương đành bất lực, chuẩn bị nghênh đón đạo lôi kiếp cuối cùng.
“Mặc dù vẫn chỉ là lý thuyết, nhưng cơ hội khó có được, thử một lần cũng không sao.”
Lục Dương nằm xuống đất, hòa làm một với đại địa, gieo hạt giống Bồ Đề, trong chớp mắt cây Bồ Đề nở hoa kết trái, mọc ra Lục Dương và mộc phân thân.
Nguyên thần xuất khiếu, dung nhập vào mộc phân thân, mộc phân thân thi triển Tượng Hình quyền, lại biến thành Thanh Phong kiếm, sau đó Vạn Kiếm Quy Tông, phân thân gỗ hòa làm một với chín thanh kiếm, được Lục Dương nắm chặt.
“Luôn cảm thấy chiêu thức của ngươi phức tạp gấp bội so với những người khác.”
“Chỉ được cái nói nhiều, hôm nay cho ngươi kiến thức một chút uy lực thực sự của Bất Hủ kiếm quyết!”
Lục Dương mang theo Bản Tâm kiếm, một mình nghênh chiến thiên kiếp, tràng cảnh bi tráng.
Lục Dương vung vẩy tiên kiếm, tư thế uyển chuyển, tựa như Kiếm Tiên bàng quan, mọi động tác đều có nhịp điệu riêng, nếu có kiếm tu ở đây quan sát, chắc chắn sẽ nâng cao thêm một tầng cảm ngộ đối với Kiếm đạo.
Điểm không hoàn mỹ duy nhất là thân thể Lục Dương cháy đen, trông như vừa bò ra từ đống than.
“Ừm?”
Mạnh Cảnh Chu chú ý tới biến hóa của Lục Dương, vẻ mặt kinh ngạc, không nằm ườn trên đất nữa, đứng dậy quan sát Lục Dương muốn làm gì.
Y cảm nhận được kiếm của lão Lục tùy tâm mà động, tinh khí thần hợp nhất, điều này cũng không có gì, dù sao kiếm của lão Lục vốn là một bộ phận của hắn.
Nhưng tiếp theo y cảm ứng được toàn bộ khí lực của lão Lục đều tập trung trên cánh tay phải, cánh tay phải có dấu hiệu không chịu nổi lực lượng toàn thân, những mạch máu nhỏ trực tiếp nổ tung.
Răng rắc…
Đạo thiên lôi cuối cùng giáng xuống, chân trời hạo đãng, Lục Dương không sợ, ngược lại xông lên.
“Chém!”
Bản Tâm kiếm chém ra một đạo kiếm mang chói lọi, là đạo kiếm mang mạnh nhất từ trước tới nay Lục Dương chém ra, uy lực siêu tuyệt đến không thể tưởng tượng nổi, khiến kiếm tu Hợp Thể kỳ cũng phải mặc cảm.
Lục Dương vốn là kẻ cuồng chiến đấu, thiên lôi gây áp lực cho hắn cũng tạo động lực cho hắn, giúp hắn hoàn thành mảnh ghép cuối cùng của Bất Hủ kiếm quyết.
Kiếm mang bổ thiên lôi ra một đường rách, đúng là muốn chẻ đôi thiên lôi!
Phanh…
Vì thi triển một kiếm này, Lục Dương dốc hết mọi thứ, cánh tay phải đạt đến giới hạn chịu đựng, trực tiếp nổ tung!
Mạnh Cảnh Chu giật nảy mình, lão Lục tu luyện kiếm quyết tự hại mình à, cánh tay nổ tung, đây đúng là tự bạo, ngay cả bọn họ đạt đến Hợp Thể kỳ cũng đừng mong trong thời gian ngắn chữa trị hoàn toàn!
Nào ngờ Lục Dương thả tay bản tâm kiếm ra, biến thành thể sinh mệnh linh khí, nuốt linh khí bù đắp chỗ thiếu, khi hắn lại lần nữa khôi phục thành hình người, cánh tay phải khôi phục như lúc ban đầu, khiến Mạnh Cảnh Chu trố mắt không tin nổi.
“Này cũng được?!”
Lục Dương vặn vẹo cánh tay, không có chút cảm giác không hòa hợp nào, quả nhiên ý tưởng của hắn là chính xác.
Thiên lôi bị chẻ làm hai, vừa vặn một đạo bổ xuống Lục Dương, một đạo bổ xuống Mạnh Cảnh Chu.
Cuối cùng hai người kiệt sức, “bịch” một tiếng nằm vật xuống đất.
Thiên kiếp kết thúc, cam lộ giáng xuống, tưới nhuần thân thể hai người, hai người lơ lửng giữa không trung, vết thương lặng lẽ khép lại.
Hai người chính thức bước vào Luyện Hư kỳ!
“Cuối cùng cũng đến Luyện Hư… Sao lại đến Luyện Khí kỳ?”
Hai người sửng sốt, cảnh giới không có dấu hiệu nào lại đột ngột hạ xuống thấp nhất, trực tiếp trở về trạng thái mới bắt đầu tu luyện, hiện tại bọn họ ngay cả hổ yêu cũng đánh không lại.
Khi ở Luyện Hư kỳ, cảnh giới sẽ vô duyên vô cớ nhảy loạn từ Luyện Khí kỳ đến Hợp Thể kỳ, nói vô duyên vô cớ, phàm là tu sĩ đạt đến cảnh giới này đều rất ít khi ra ngoài, tránh cho bị tu sĩ Trúc Cơ giết chết.
Mặc dù đã tìm hiểu trước về những biểu hiện khác thường của Luyện Hư kỳ, nhưng thật sự đạt đến cảnh giới này rồi, trong thời gian ngắn vẫn không dễ dàng tiếp nhận.