Chương 1751: Vân Mộng Mộng vũ khí 2
Bất Hủ tiên tử chắp tay sau lưng, ngẩng cằm lên, cố gắng làm ra vẻ cao nhân: "Đương nhiên, Bất Hủ linh quả là sản phẩm của Bất Hủ nhất mạch, chẳng lẽ Bất Hủ nhất mạch chúng ta không biết tự bạo sao?"
Lục Dương thầm nghĩ, thảo nào Thanh Hà tiền bối không gia nhập Bất Hủ nhất mạch, đúng là nàng không đủ tư cách.
"Tuy uy lực nổ không bằng chúng ta tự bạo, nhưng cũng tạm được." Bất Hủ tiên tử chỉ điểm Vân Mộng Mộng vài bí quyết, Vân Mộng Mộng nhanh chóng học được bảy tám phần, chơi đùa say mê.
Vân Mộng Mộng cảm thấy tiểu Chi đối xử với mình rất tốt. Nếu không phải tiểu Chi giới thiệu mình đến Bất Hủ nhất mạch thì giờ này nàng vẫn đang nghiên cứu cách sử dụng hình thức ban đầu của Bất Hủ đạo quả.
Xuân đi thu đến, thời gian thoắt cái đã đến bữa tối.
Vân Mộng Mộng nướng đủ loại bánh quy nhỏ cho mọi người thưởng thức, khiêm tốn nhận lời khen ngợi của mọi người.
"Không tốt như mọi người nói đâu, đều là nhờ Đại đương gia và Nhị đương gia chỉ dạy."
Bữa tối kết thúc, Lục Dương cảm nhận được một bóng người loạng choạng chạy về phía này.
Hắn trầm ngâm một lát. Nói chung, sự tồn tại của Tổ miếu không nên để người ngoài biết, có thể khiến đối phương gặp nguy hiểm. Cứu một mạng người hơn xây bảy tòa tháp, vẫn nên cứu thì hơn.
"... Có một ngôi miếu..."
Nhạc Trường Hà lặn lội đường xa, tinh thần gần như kiệt quệ. Tuy việc giữa hoang mạc có miếu rất kỳ lạ, nhưng lúc này cũng không rảnh để ý nhiều như vậy, có chỗ nghỉ chân là tốt rồi.
"Đại Đậu Miếu."
Kỳ lạ thay, ngay khi bước vào miếu, hắn ngửi thấy một mùi hương sực nức. Mùi hương này giúp hắn khôi phục chút ít sức lực, nhưng chỉ thoáng qua rồi biến mất.
"Cảm tạ chư vị Bồ Tát, Nhạc Trường Hà xin phép nghỉ lại một đêm." Nhạc Trường Hà vái lạy từng pho tượng. Ngẩng đầu lên, hắn mới nhận ra tạo hình của các vị Bồ Tát có chút kỳ quái.
Hình như đang ăn bánh quy.
Nhạc Trường Hà cũng không nghĩ nhiều, hắn nuốt một viên đan dược, dựa vào cột nhà rồi nhanh chóng chìm vào giấc ngủ.
"Tìm thấy ngươi rồi!"
Một giọng nói nghiêm nghị vang lên khiến Nhạc Trường Hà giật mình tỉnh giấc.
Chỉ thấy bên ngoài miếu, một con chim ưng khổng lồ đáp xuống đất, biến thành một nam tử mắt diều hâu.
"Ngươi đúng là ở đây!"
Một đại hòa thượng nhanh chóng bước vào Tổ miếu, vẻ mặt hung dữ, đầy sát khí, mắt phải có một vết sẹo dài kéo đến tận khóe miệng.
"Nhạc Trường Hà, huyết mạch Nhân tộc và Yêu tộc trên người ngươi thật hiếm thấy, đi theo ta!" Nam tử mắt diều hâu cười gằn, rốt cuộc cũng đuổi kịp.
"Hắn phải đi theo ta mới đúng!" Đại hòa thượng cười lạnh, không hề nhường nhịn, ánh mắt đầy uy hiếp.
Nhạc Trường Hà biết thực lực bản thân có hạn, không phải đối thủ của bất kỳ ai trong hai người này.
Nhưng dù vậy thì đã sao, hắn không phải kẻ dễ dàng chịu thua!
"Muốn ta đi theo, nằm mơ!"
"Không biết điều!" Nam tử mắt diều hâu vươn móng vuốt ra tóm lấy, đại hòa thượng cũng đồng thời ra tay.
Nhạc Trường Hà vốn đã mệt mỏi, chỉ chống đỡ được vài chiêu liền bị đánh bại, nằm thoi thóp trên mặt đất.
"Nhạc Trường Hà, chọn đi, ngươi muốn đứng về phía Yêu tộc hay Nhân tộc!" Nam tử mắt diều hâu đè Nhạc Trường Hà xuống, không cho hắn cơ hội phản kháng.
Nhạc Trường Hà cười thảm nhìn hòa thượng và yêu quái đang truy đuổi mình: "Chỉ vì cha ta là Yêu tộc, mẹ ta là Nhân tộc mà hai người các ngươi truy đuổi ta sao?"
"Nhân tộc cũng được, Yêu tộc cũng được, chẳng lẽ ta muốn có hai loại huyết mạch này sao!"
"Nói nhảm nhiều quá, bảo ngươi chọn thì chọn đi!" Đại hòa thượng mất kiên nhẫn.
"Hôm nay ngươi nhất định phải chọn một!" Nam tử mắt diều hâu cũng nghiêm giọng nói.
"Ha ha, huyết mạch Nhân tộc, huyết mạch Yêu tộc, huyết mạch thật sự quan trọng đến vậy sao?" Một giọng nói hùng hậu vang vọng khắp miếu thờ, tựa như tiếng chuông chùa.
Pho tượng ở vị trí trung tâm trong miếu mở mắt, vậy mà sống lại. Đại hòa thượng tụng kinh cả đời cũng chưa từng thấy chuyện này!
"Thế, Thế Tôn..."
Lục Dương lắc đầu, giọng nói hùng hậu như có nhiều người cùng nói: "Bần tăng vốn không muốn hiện thế, nhưng ba vị thí chủ đã vào miếu của ta, lại còn tranh chấp, bần tăng không thể không ra mặt."
Lục Dương nhìn ba người, ánh mắt từ bi: "Nhân Yêu không ngừng tranh đấu từ thời thượng cổ đến bây giờ, máu chảy thành sông, không biết bao nhiêu người tài giỏi đã ngã xuống, thật đáng buồn."
"Con người là vạn vật linh trưởng, Yêu tộc cũng có Chân Tiên, huyết mạch không phân cao thấp, hà cớ gì phải phân biệt rõ ràng như vậy?"
Đại hòa thượng lắp bắp giải thích: "Nhưng Thế Tôn, tên này phạm tội, chúng ta phải xác định hắn là người của Yêu quốc hay Phật quốc. Nếu hắn là người của Yêu quốc thì để tên diều hâu này mang đi, nếu là người của Phật quốc thì ta phải mang hắn đi."
Lục Dương: "..."
Tuế Nguyệt tiền bối, có thể quay ngược thời gian được không?
…
"Cái gì, các ngươi là bộ khoái?" Nhạc Trường Hà giật nảy mình.
"Ta cứ tưởng các ngươi truy sát ta là vì ta mang hai dòng máu Nhân tộc và Yêu tộc, thế lực lớn sau lưng các ngươi muốn đoạt lấy huyết mạch hiếm có của ta, bắt ta về để nghiên cứu hoặc coi ta là then chốt liên kết giữa Nhân tộc và Yêu tộc."
Lúc trước, thấy nam tử mắt diều hâu và đại hòa thượng hung dữ, vừa đến đã hỏi hắn là Nhân tộc hay Yêu tộc, nhất định phải hắn lựa chọn một, rõ ràng không phải người tốt, hắn mới phải bỏ chạy.