Chương 1790: Ma giáo nội chiến 2

person Tác giả: Tối Bạch Đích Ô Nha schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:12 visibility 1 lượt đọc

Chương 1790: Ma giáo nội chiến 2

"Mộ Bạch Y gọi người kia là Dương giáo chủ? Chẳng lẽ hắn ta là Dương giáo chủ của Vô Tình giáo?" Trong ấn tượng của Lục Dương, chỉ có giáo chủ Vô Tình giáo mới có họ Dương, tên thật thì không rõ. Theo lời khai của hai tên phó giáo chủ bị bắt, ngay cả bọn họ cũng không chắc giáo chủ có thực sự họ Dương hay không.

"Quả nhiên là Dương Không Động, không ngờ tên này vẫn còn sống, mạng lớn thật." Giọng nói của Bất Hủ tiên tử vang lên bên tai Lục Dương.

"Không ngờ lúc trước hắn bị phân thây mà không chết, có lẽ là dùng bí pháp ngủ say để thoát nạn. Hay là hậu cung của hắn lúc trước không muốn giết hắn, chỉ muốn lấy một phần cơ thể của hắn để làm bạn với mình?" Bất Hủ tiên tử suy đoán.

"Nhưng dù sao thì phương pháp của hắn cũng không bằng thuật giả chết của ta."

Bất Hủ tiên tử đắc ý khoe khoang, thi thuật giả chết có thể khiến người ta dù bị ngũ mã phân thây nhưng chỉ cần giải trừ thuật là vẫn sống lại nguyên vẹn.

Không giống như Dương Không Động, linh hồn thiếu mất một phần là cánh tay trái.

"Nói cách khác, Dương giáo chủ của Vô Tình giáo chính là Dương Không Động?" Lục Dương kinh ngạc, xem ra nội tình của Vô Tình giáo thật thâm sâu.

Nhà Tô Nguyên.

Tô Nguyên lo lắng nhìn lên trời, không ngờ vừa về đến nhà thì lại có người đánh nhau ở hướng võ quán.

Hy vọng Lục lão sư và mọi người bình an vô sự.

Trong không gian tinh thần của Tô Nguyên, thân ảnh màu trắng bị phong ấn đang nhìn trận chiến giữa ba giáo phái qua đôi mắt của Tô Nguyên. Khi nhìn thấy Dương Không Động, hắn ta toát mồ hôi lạnh, cơ thể run lên bần bật, những ký ức đã mất dần dần hiện về, chắp vá lại quá khứ.

"Ta... Ta nhớ ra rồi, ta mới là thành chủ Mộc Tuyết thành!"

Hắn ta đột nhiên ngẩng đầu phẫn nộ gào lên với Dương Không Động trên bầu trời: "Là ngươi, là ngươi đã giết ta, cướp vị trí của ta!"

Nhà Thạch Nhất.

Tộc trưởng Băng Giao tộc đang trò chuyện vui vẻ thì trợn tròn mắt nhìn lên trời.

"Cố tổ, sao tự dưng lại có ba tên Độ Kiếp kỳ xuất hiện?"

Không phải Mộc Tuyết thành không có Độ Kiếp kỳ nào sao?

Hắn chỉ đến dự họp phụ huynh, làm quen với Lục Dương, vậy mà lại được xem màn kịch đặc sắc thế này?

Trên bầu trời, các đòn tấn công liên tục rơi xuống, nếu rơi vào trong thành thì sẽ gây ra vô số thương vong. Các cao tầng của Mộc Tuyết thành đồng loạt ra tay ngăn cản.

Bọn họ không ngờ Thành chủ của mình đã bị đánh tráo từ lúc nào.

Mộc Tuyết thành có đại trận hộ thành, nhưng chỉ có thành chủ mới biết cách kích hoạt, mà Dương Không Động dĩ nhiên sẽ không quan tâm đến tính mạng của dân chúng.

"Không ổn, bên này có hai đòn tấn công cùng lúc!" Mã phó thành chủ thầm kêu không ổn, hắn không thể nào đỡ được hai đòn cùng lúc.

Đột nhiên, một thanh kiếm gỗ nhỏ bay tới chặn lại một trong hai đòn tấn công.

"Tiền bối!" Mã phó thành chủ mừng rỡ tìm kiếm chủ nhân của thanh kiếm gỗ nhỏ, thì ra vị đại năng kiếm đạo kia vẫn luôn ở Mộc Tuyết thành.

"Thật phiền phức." Dương Không Động hơi mất kiên nhẫn, hắn đang lấy một địch ba mà vẫn chiếm ưu thế.

Nhưng muốn nhanh chóng chiến thắng cũng không dễ dàng.

"Chỉ cần lấy được cánh tay, bổ sung linh hồn, mọi vấn đề sẽ được giải quyết."

Dương Không Động vừa đánh vừa di chuyển về phía võ quán.

"Không ổn, ngăn hắn lại!" Mộ Bạch Y lo lắng, trong võ quán còn có Lục Dương và Mạnh Cảnh Chu, hai người này tuyệt đối không được xảy ra chuyện!

Hơn nữa, hắn còn có dự cảm chẳng lành, nếu để Dương giáo chủ đến gần võ quán, bọn họ sẽ không còn cơ hội chiến thắng.

Thấy phản ứng của Mộ Bạch Y, Dương Không Động chắc chắn hắn đã tìm được cánh tay của mình.

"Phần Thiên, Chử Hải!" Trì giáo chủ và Liễu Trấn đồng thời ra tay, trên lòng bàn tay xuất hiện ngọn lửa nóng rực, chỉ cần một tia lửa cũng đủ để làm bốc hơi cả một hồ nước.

"Vô Gian Địa Ngục - A Tì Đao!"

Mộ Bạch Y cầm trong tay Vô Gian A Tì Đao, thân đao đen kịt, quỷ ảnh lượn lờ. Thanh đao này được thai nghén ở Phong Đô mấy chục năm, đã trở thành bản mệnh pháp bảo của hắn sau khi tấn thăng Độ Kiếp kỳ.

"Chiết Mai Tiên Chưởng."

Dương Không Động không muốn trực tiếp chống đỡ những chiêu thức này, lại dùng chiêu cũ, một chưởng đánh vào bụng Trì giáo chủ.

Trì giáo chủ như diều đứt dây đâm thủng trần nhà võ quán, rơi xuống nằm quằn quại trên đất trước mặt Lục Dương.

Ánh mắt Dương Không Động rơi vào hai cái hộp băng trên bục giảng.

Tuyết Thập Lâu thấy ánh mắt của Dương Không Động liền vội vàng ôm lấy hộp băng của mình.

"Tìm thấy rồi!"

Thấy phản ứng của Tuyết Thập Lâu, Dương Không Động vươn tay vô hình cướp lấy hộp băng.

"Hộp băng của ta!" Tuyết Thập Lâu kêu lên, nhưng vô ích.

Dương Không Động kích động sờ lên hộp băng, bao nhiêu năm rồi, thân thể của hắn cuối cùng cũng sắp được trọn vẹn.

Hồng nhan tri kỷ năm xưa sau khi phân thây nhưng không hề giết chết hắn mà mỗi người giữ một phần cơ thể của hắn, chôn cùng với đồ tùy táng. Hắn không cam tâm chết như vậy nên đã dùng bí pháp ngủ say, đến thời đại Đại Hạ, đầu của hắn được một tiểu tu sĩ đánh thức.

Hắn không ngừng dụ dỗ tiểu tu sĩ đi tìm các bộ phận khác trên cơ thể mình, giúp hắn khôi phục lại thời kỳ đỉnh cao.

"Không ổn, đừng để hắn lấy được hộp băng!" Mộ Bạch Y kêu lên, nhận ra thứ bên trong hộp băng chính là "thứ" mà Dương Không Động muốn tìm.