Chương 1795: Dương Không Động tiền bối, ngươi biết từ ai trên thân mượn lực lượng tốt nhất mượn sao? 1
"Tiêu Dao Bộ nói cho cùng cũng chỉ là thân pháp tốc độ cao, không phải Không Gian Di Động của Hãn Hải Tổ Sư, càng không phải Kiếm Đạo Lĩnh Vực!"
Kiếm Đạo Lĩnh Vực được Vạn Kiếm Quy Tông gia trì, uy lực vô song, kiếm khí sắc bén bao phủ toàn bộ không gian. Dù Tiêu Dao Bộ có nhanh đến đâu, Lục Dương vẫn có thể cảm nhận được vị trí của Dương Không Động thông qua sự dao động của kiếm khí.
"Ở đó!"
Lục Dương khép hai ngón tay đặt giữa trán, kiếm quang lóe lên trong mắt, thu hẹp Kiếm Đạo Lĩnh Vực, không ngừng hạn chế phạm vi di chuyển của Dương Không Động.
Dương Không Động nghiến răng, nếu cứ tiếp tục như vậy thì không được, hắn quyết định liều mạng, chịu đựng mấy chục đạo kiếm khí phía trước để xông ra khỏi Kiếm Đạo Lĩnh Vực.
Vừa thò đầu ra, hắn liền nghe thấy giọng nói uy nghiêm như núi của Mạnh Cảnh Chu từ trên cao truyền xuống khiến hắn nhớ đến Ứng Thiên Tiên.
"Ngỗ nghịch tiên ý, vi phạm luân thường, đáng chém!"
Quyền pháp Duy Ngã Độc Tôn lại xuất hiện. Mạnh Cảnh Chu nhân lúc tu vi ở Luyện Hư kỳ không ngừng biến động đã nghiên cứu quyền pháp Duy Ngã Độc Tôn, diễn hóa đến cảnh giới lưỡng nghi, cực kỳ khủng bố.
Nếu trúng một quyền này, Dương Không Động dù không chết cũng trọng thương!
Trong thời khắc sinh tử, Dương Không Động lại vô cùng bình tĩnh, thi triển Thiên Sơn Ấn - một trong tam đại tuyệt kỹ của Thiên Sơn Thánh Địa để ngăn cản ánh mắt của Mạnh Cảnh Chu, đồng thời thi triển Sát Tâm Kinh đến cảnh giới tối cao. Tiếp đó, Tiêu Dao Bộ cũng được nâng lên một tầng thứ mới, tốc độ nhanh đến mức né tránh được một quyền này.
"Hai tiểu bối, lại đây." Dương Không Động lạnh lùng nói, khí thế hoàn toàn khác biệt so với lúc trước.
Lục Dương nheo mắt, chiến đấu cũng bao gồm cả tâm lý chiến. Trong lúc giao đấu, hắn liên tục dùng lời nói để quấy nhiễu suy nghĩ của Dương Không Động, nhờ vậy mới có thể dễ dàng nắm bắt được sơ hở của đối phương.
Nhưng sao trong nháy mắt, Dương Không Động lại trở nên bình tĩnh như vậy, có thể đưa ra phán đoán có lợi nhất cho mình trong thời gian ngắn nhất?
"Hình thức ban đầu của Thất Tình Đạo Quả, phong ấn tình cảm?" Lục Dương phỏng đoán, hắn nhớ Bất Hủ Tiên Tử từng nói, thời Thượng Cổ có vài vị Bán Tiên đều tu luyện hình thức ban đầu của Thất Tình Đạo Quả, Dương Không Động chính là một trong số đó.
Dương Không Động lạnh lùng nhìn Lục Dương, không trả lời.
"Thất tình và vô tình vốn là hai mặt của một người. Ngưng tụ hình thức ban đầu của Thất Tình Đạo Quả, bước tiếp theo chính là ngưng tụ thành đạo quả thật sự."
"Có lẽ ngươi đã thử và thất bại ở thời Thượng Cổ nên đến thời Đại Hạ ngươi muốn thông qua Vô Tình Đạo để hoàn thiện hình thức ban đầu của Thất Tình Đạo Quả, vì vậy mới thành lập Vô Tình Giáo, quan sát cách hành xử của người vô tình, lĩnh hội Vô Tình Đạo."
Sắc mặt Dương Không Động cứng đờ, không ngờ chỉ qua những thay đổi của hắn mà Lục Dương lại có thể suy đoán được nhiều như vậy, sát ý đối với Lục Dương càng thêm mãnh liệt.
Ở trạng thái vô tình, hắn đã diễn hoá Sát Tâm Kinh đến cảnh giới tối cao, sát ý đối với đối phương càng mạnh thì bản thân hắn càng mạnh!
Xuất thân từ thời Thượng Cổ loạn lạc, hắn hiểu rõ tầm quan trọng của việc che giấu thực lực. Át chủ bài càng ít lộ ra càng tốt. Ví dụ như lúc trước khi giao chiến với Mộ Bạch Y và hai người kia, hắn không cần dùng đến hình thức ban đầu của đạo quả, chỉ với tu vi Độ Kiếp đỉnh phong cũng đủ để chiến thắng cả ba.
Giao chiến cần phải chú trọng đến yếu tố bất ngờ. Nếu lần này sử dụng hình thức ban đầu của đạo quả, thì lần sau khi gặp đối thủ, bọn chúng sẽ biết hắn sở hữu thứ này mà đề phòng, khi đó giao chiến sẽ càng tốn sức.
Tại sao đối phương lại hiểu rõ về đạo quả như vậy?
Chẳng lẽ là đệ tử của Hãn Hải Đạo Quân được truyền thụ kiến thức về đạo quả?
Sau khi tiến vào trạng thái vô tình, suy nghĩ của Dương Không Động trở nên vô cùng minh mẫn, trong nháy mắt có thể hiện ra hàng trăm ý niệm trong đầu.
Nhưng những điều này không quan trọng, Lục Dương phải chết, dùng toàn bộ người trong thành để chôn cùng, như vậy chuyện về hình thức ban đầu của đạo quả sẽ không bị tiết lộ ra ngoài!
"Hàn Băng Phá."
Sau khi tiến vào trạng thái vô tình, tâm của Dương Không Động phẳng lặng như nước, hoàn toàn phù hợp với điều kiện thi triển Hàn Băng Phá. So với lúc trước, uy lực của Hàn Băng Phá càng mạnh hơn, nếu bị băng tiễn chạm vào sẽ lập tức bị đóng băng!
Đối mặt với những mũi tên băng liên tục bắn tới, Mạnh Cảnh Chu nhanh chóng tiến lên phía trước. Kim Điểu Chân Viêm của Lục Dương và Niết Bàn Chân Viêm của hắn đều được gia trì lên pháp tướng Thuần Dương vô thượng.
Từ khi đến vùng đất cực bắc, cái lạnh đã ức chế linh căn Thuần Dương của hắn rất nhiều. Nhờ áp chế cái lạnh, Mạnh Cảnh Chu mới có thể thoải mái ở vùng đất cực bắc, dễ dàng kiềm chế dục hỏa.
Nhưng bây giờ hắn không kiềm chế nữa.
Pháp tướng Thuần Dương vô thượng bùng lên ngọn lửa rực cháy, hoàn toàn không hề kém cạnh mặt trời trên trời. Người dân Mộc Tuyết thành vốn chưa từng biết đến bốn mùa, đây lần đầu tiên cảm nhận được mùa hè.
Tuyết tan, băng tan thành nước, con đường lát đá xanh bị chôn vùi ngàn năm lại hiện ra!