Chương 1800: Tuyết Hoàng
Sau đó, ánh mắt thiếu niên rơi vào Lục Dương.
"Dương Không Động nói ngươi có manh mối về Tứ Tiên Thượng Cổ?"
Dương Không Động lo Đại Ngu vương triều nuốt lời nên khi bóp nát lệnh bài đã nói Lục Dương nắm giữ manh mối về Tứ Tiên Thượng Cổ.
Lục Dương nhận ra thân phận của thiếu niên, Tư Mệnh của vương triều Đại Càn.
"Tư Mệnh đại nhân nói đùa rồi, ta chỉ là một tiểu bối sao có thể có manh mối về Tứ Tiên Thượng Cổ chứ?" Lục Dương vừa nói vừa lùi dần, tính toán đường thoát thân.
Khoảng cách giữa Độ Kiếp kỳ và Tiên Nhân quá lớn, không thể dùng bất kỳ thủ đoạn nào để chống lại. Hắn có thể nghiền nát Dương Không Động thì Tư Mệnh cũng có thể nghiền nát hắn.
"Ồ, ngươi biết ta sao?" Tư Mệnh hứng thú nhìn Lục Dương. Dù là Trung Thiên Đế Quân hay hắn đều là những nhân vật của ba mươi vạn năm trước, hình ảnh đã sớm bị dòng chảy lịch sử cuốn trôi, lẽ ra tu sĩ bây giờ không thể biết đến hắn mới đúng.
À không, Hàng Yêu thần quân và Trừ Ma thần quân đã bị nhốt trong Nguyệt Quế Tiên Cung, cao tầng Đại Hạ hẳn đã biết được hình dáng của hắn và Trung Thiên Đế Quân.
"Ngươi là Lục Dương? Xem ra địa vị của ngươi ở Đại Hạ còn cao hơn ta tưởng."
Tư Mệnh mỉm cười.
Tiểu tử này rốt cuộc có biết tin tức về Tứ Tiên Thượng Cổ hay không, bắt về là rõ.
Hắn gõ nhẹ lên đầu cốt trượng, một bàn tay xương từ bên cạnh cốt trượng thò ra, năm ngón tay nắm chặt rồi buông lỏng như vừa tỉnh giấc.
Lục Dương chém ra một kiếm, chỉ để lại một vết trắng trên lòng bàn tay xương không thể làm chậm thế công của nó.
"Tiểu Dương Tử, để ta."
Bất Hủ tiên tử trực tiếp giành quyền khống chế cơ thể Lục Dương.
Bất Hủ tiên tử điều khiển cơ thể Lục Dương, mũi chân điểm nhẹ lên không trung, vừa vặn né được bàn tay xương.
"Ồ, quả nhiên có chút bản lĩnh." Tư Mệnh nhướng mày. Lẽ ra Lục Dương không thể né được đòn này, hay nói đúng hơn là không một tu sĩ Độ Kiếp kỳ nào né được.
Trùng hợp sao?
Không quan trọng.
Chỉ là một tên Độ Kiếp kỳ, không đáng để hắn tốn sức.
Hắn là ai chứ?
Là chủ trì tế tự của vương triều Đại Càn, Đạo Quả hình thức ban đầu được ngưng tụ từ tín ngưỡng của Thần Quân đều qua tay hắn, hắn đã tạo ra biết bao nhiêu Bán Tiên, có thể nói sinh tử của tu sĩ Độ Kiếp kỳ đều nằm trong tay hắn.
Tư Mệnh ném cốt trượng ra ngoài, cốt trượng đón gió biến thành một bộ xương khô: "Đi bắt hắn lại."
Theo mệnh lệnh của Tư Mệnh, hai hốc mắt của bộ xương khô bốc lên quỷ hỏa màu xanh đậm. Đây là bản mệnh pháp khí được luyện chế từ xương cốt của hắn, tương đương với phân thân có thể sử dụng rất nhiều thần thông pháp thuật.
Bộ xương khô tách thành hai trăm lẻ sáu mảnh xương lơ lửng trên không trung.
Ngay sau đó, các mảnh xương sắp xếp lại theo một cách khác, tạo thành một chiếc lồng giam nhốt Lục Dương.
Bất Hủ tiên tử không biết dùng kiếm, nàng cầm Thanh Phong kiếm như cây chùy, đập mạnh vào lồng giam khiến cánh tay rung lên.
Tư Mệnh ngoắc tay triệu hồi lồng giam.
Đây là bản mệnh pháp bảo của hắn, tu sĩ Độ Kiếp kỳ không thể nào thoát ra được.
Nhưng ngay sau đó, một tiếng nổ lớn vang lên từ trong lồng giam, sau khi vụ nổ biến mất, Lục Dương xuất hiện bên ngoài lồng giam.
Tư Mệnh nhíu mày, hành động của Lục Dương lại một lần nữa vượt quá dự đoán của hắn.
"Thiên Ma Giải Thể đại pháp sao? Tự hủy diệt, sau đó ngưng tụ lại ở một không gian khác."
"Có chút thú vị, ta muốn xem ngươi có thể dùng chiêu này được bao nhiêu lần."
Sau đó, lồng giam nhốt Lục Dương, tự bạo thoát thân, lồng giam nhốt Lục Dương, tự bạo thoát thân, lồng giam nhốt Lục Dương, tự bạo thoát thân...
Khóe mắt Tư Mệnh giật giật, trên mặt không cònn giữ được bình tĩnh nữa. Thiên Ma Giải Thể đại pháp có thể dùng liên tục như vậy sao?
Hay là hắn đoán sai, đây không phải pháp thuật mà là Đạo Quả hình thức ban đầu?
Cũng không đúng, nếu là Đạo Quả hình thức ban đầu thì mỗi lần tự bạo chỉ là một phần cơ thể, sao toàn bộ cơ thể có thể liên tục tự bạo được?
Nếu là Đạo Quả thì càng không thể nào, tiểu tử này mới chỉ đạt đến Độ Kiếp kỳ đỉnh phong, hơn nữa còn là tạm thời, làm sao có Đạo Quả được?
"Tiểu Dương Tử thấy chưa, tự bạo không chỉ dùng để tấn công mà còn để chạy trốn nữa đấy." Bất Hủ tiên tử vẫn còn rảnh rỗi giảng giải cho Lục Dương về thiết kế của Bất Hủ nhất mạch.
Tư Mệnh vẽ một chữ "x" bằng ngón trỏ, hai chiếc xương sườn của bộ xương khô bay tới từ hai bên trái phải của Lục Dương, đâm xuyên qua người hắn. Trên xương sườn mang theo không gian chi lực như hai chiếc đinh đóng chặt Lục Dương vào không gian này!
Dân chúng Mộc Tuyết thành thót tim. Bọn họ cứ tưởng mọi chuyện sẽ kết thúc sau khi Dương Không Động bị xử lý, nào ngờ lại xuất hiện một tồn tại đáng sợ hơn!
Các vị thành chủ đến xem đều hối hận không kịp. Nhìn dáng vẻ thong dong của Tư Mệnh, tu vi của hắn tuyệt đối vượt xa Dương Không Động và Lục Dương.
Nói cách khác, đây là Tiên Nhân!
Nếu Tiên Nhân ra tay, chỉ cần động một ngón tay cũng đủ san bằng cả ngàn dặm xung quanh. Dù họ là tu sĩ Hợp Thể kỳ cao cao tại thượng, nhưng trước mặt Tiên Nhân cũng chẳng khác gì phàm nhân! Tại Hổ Khiếu võ quán, Tuyết Thập Lâu đang nhắm mắt ngồi thiền, trong đầu hiện lên từng hình ảnh liên quan đến cuộc đời hắn: từ nhỏ học kiếm, đứng tấn trong tuyết, dung hợp nhân cách, huyết mạch thức tỉnh, tỏa sáng rực rỡ ở cực bắc, được Lục đạo hữu chỉ điểm, học được bí kíp cuốc, xẻng.