Chương 1805: Tư Mệnh đạo quả 2
Tu sĩ Đại Càn, Đại Ngu ngủ say đến nay, dù dùng bí pháp nào cũng không tránh khỏi tổn hại thọ nguyên, ít thì vài trăm năm, nhiều thì hơn ngàn năm. Nhưng nếu đóng băng bọn họ trong những khối huyền băng này có thể đạt được hiệu quả ngủ say gần như vĩnh hằng, dù thức tỉnh sau trăm vạn năm, thọ nguyên cũng không thay đổi.
Một khối huyền băng bay tới bị Tư Mệnh vung tay đánh bay. Nhưng theo sau đó là vô số tiên hỏa và huyền băng, cho dù Tư Mệnh có ba đầu sáu tay cũng không thể đỡ hết.
Một đám tiên hỏa đột phá phòng ngự của Tư Mệnh, nhưng ngay sau đó, đám tiên hỏa này lại đổi hướng va chạm với huyền băng rồi cùng nhau biến mất.
Sắc mặt Cửu Trọng Tiên cứng đờ, đám tiên hỏa đó vậy mà thoát khỏi sự khống chế của hắn.
Tiên pháp không thể chống lại đạo quả, đây là năng lực đạo quả của Tư Mệnh sao?
"Tiên tử, đạo quả của Tư Mệnh là khống chế vật thể à?" Lục Dương hỏi. Hiện tại hắn đã có chút hiểu biết về đạo quả, có thể phân tích được một số điều.
Trong cả Mộc Tuyết thành, mỗi mình Lục Dương là có thể nhìn ra một chút manh mối, những người khác chỉ miễn cưỡng theo kịp tiết tấu trận chiến, không còn tâm trí để phân tích tình hình.
"Không đúng." Bất Hủ tiên tử cười khúc khích, chỉ ra điều mà Lục Dương không nhìn thấy.
"Ngươi xem lúc hai người cận chiến, Cửu Trọng Tiên thừa cơ đấm Tư Mệnh một quyền, sau đó bị cốt giáp đỡ được, đúng không?"
"Nếu là khống chế loại đạo quả, một quyền kia Tư Mệnh không kịp phản ứng thì theo lý mà nói cốt giáp cũng không kịp phản ứng, nhưng thực tế lại không phải như vậy."
"Nếu bản tiên đoán không lầm, Tư Mệnh nắm giữ loại đạo quả điểm hóa, khải linh, có thể ban cho vật thể sinh mệnh để chúng nghe theo mệnh lệnh của hắn, đồng thời vật thể đó còn có năng lực suy tính, tự động chiến đấu."
"Ra là vậy."
"Đạo quả khống chế sao?" Kết quả phân tích của Cửu Trọng Tiên cũng giống như Lục Dương.
Nghe được kết quả phân tích của Cửu Trọng Tiên, Tư Mệnh mỉm cười, bắt đầu trắng trợn vận dụng năng lực đạo quả. Trong nháy mắt, tất cả tiên hỏa và huyền băng bay về phía hắn đều bị hắn điểm hóa, khải linh, quay ngược lại công kích Cửu Trọng Tiên.
"Dùng chiêu thức của ta để công kích ta?"
Cửu Trọng Tiên tâm niệm vừa động liền biến ra tiên hỏa và huyền băng với số lượng tương đương, va chạm với những thứ do Tư Mệnh khống chế khiến vạn dặm xung quanh rung chuyển.
"Phòng ngự sao? Không tệ." Tư Mệnh ung dung nói, hắn đang chiếm ưu thế.
Cửu Trọng Tiên có thể điều khiển tiên hỏa, thậm chí biến ra mặt trời, nhưng dù là tiên hỏa hay mặt trời đều là vật thật. Chỉ cần là vật thật, đều nằm trong phạm vi khống chế của hắn. Cửu Trọng Tiên còn có thể thi triển chiêu thức gì nữa?
Đột nhiên, Cửu Trọng Tiên trúng một đòn công kích không biết từ đâu tới, uy lực của công kích đó cực lớn, trực tiếp đánh hắn bay ra ngoài, liên tiếp đụng phải hơn mười ngọn núi mới dừng lại.
Công kích này từ đâu tới?!
Cửu Trọng Tiên rất nhanh phản ứng lại, linh khí cũng nằm trong phạm vi khống chế của Tư Mệnh, đây là công kích đến từ linh khí!
Nghĩ đến đây, Cửu Trọng Tiên hít sâu một hơi trực tiếp hút hết linh khí trong phạm vi ngàn dặm vào bụng luyện hóa.
Cửu Trọng Tiên đoán Tư Mệnh chỉ có thể khống chế vật thể không có sinh mệnh. Nếu hắn có thể khống chế vật thể có sinh mệnh thì đã sớm khống chế thân thể của hắn rồi, đâu cần phải khống chế tiên hỏa rồi lại khống chế linh khí.
Vì vậy hắn hấp thu toàn bộ linh khí, luyện hóa thành một phần của cơ thể. Như vậy, Tư Mệnh sẽ không thể khống chế linh khí nữa!
Tư Mệnh nhíu mày, không ngờ Cửu Trọng Tiên tuy không phân tích ra đạo quả chính xác, nhưng lại đưa ra lựa chọn chính xác.
"Vậy ngươi định làm thế nào đây!"
Tư Mệnh tâm niệm vừa động, điểm hóa dãy núi bao quanh Mộc Tuyết thành. Dãy núi giống như một người khổng lồ đang ngủ say trên mặt đất bỗng nhiên tỉnh giấc.
Người khổng lồ núi tuyết đứng dậy, cao vạn trượng.
Ngay sau đó, mặt đất nứt ra tạo thành tầng tầng lớp lớp lồng giam vây khốn Cửu Trọng Tiên.
Mặt đất cũng bị Tư Mệnh điểm hóa để sử dụng làm vũ khí!
Thiên địa vạn vật đều nằm trong tầm kiểm soát của Tư Mệnh!
Chiến trường chuyển ra ngoài thành, các tu sĩ gan dạ tài cao trong thành nhao nhao rời khỏi Mộc Tuyết thành để đuổi theo xem trận chiến.
Bọn họ nhìn thấy từng ngọn núi tuyết dưới sự khống chế của Tư Mệnh giống như con người sừng sững trên mặt đất đều kinh ngạc không thôi.
Vân Chi cúi đầu nhìn những ngọn núi tuyết đang không ngừng rung chuyển thức tỉnh dưới chân, nàng bất đắc dĩ lắc đầu thu hồi long ỷ, nhảy lên đỉnh núi khác, đổi sang một nơi không bị ảnh hưởng để xem chiến.
"Đại địa, núi tuyết? Chỉ là vật phàm tục cũng dám giam cầm tiên nhân!" Cửu Trọng Tiên quát lớn một tiếng, thân thể chấn động, giống như cự long thoát khỏi xiềng xích, phá tan lồng giam mặt đất, một quyền đánh đổ một người khổng lồ núi tuyết.
Người khổng lồ núi tuyết mất đầu ngã xuống đất, mặt đất rung chuyển.
"Vật phàm tục sao? Vậy ngươi xem thứ này thế nào!"
Đầu người khổng lồ núi tuyết bị Cửu Trọng Tiên đánh nát, một vật thể hình người sáng bóng kim loại từ đó bay ra, trực tiếp đập Cửu Trọng Tiên xuống đất!
Ầm ầm ——
Thiên băng địa liệt, dưới mặt đất phát ra tiếng nổ lớn, vật thể hình người bị Cửu Trọng Tiên đánh bay, Cửu Trọng Tiên cũng phá đất chui lên.
Nhưng vật thể hình người kia trúng một quyền của Cửu Trọng Tiên thế mà không hề bị vỡ vụn, chỉ lưu lại một dấu quyền trên người.