Chương 1808: Phí bịt miệng 2
"Ngươi sợ cái gì, có ta bảo vệ ngươi, sẽ không có chuyện gì đâu!" Bất Hủ Tiên Tử ưỡn ngực tự tin nói.
Quân muốn thần chết, thần không chết không được. Lục Dương bất đắc dĩ rời khỏi thế giới tinh thần, nhỏ giọng hô lên:
"Ứng Thiên Tiên lòng dạ hẹp hòi..."
Rắc...
Vùng cực bắc yên tĩnh trong độ không tuyệt đối bỗng vang lên tiếng sấm, vô cùng nổi bật.
Tiếng sấm xé rách hư không, Ứng Thiên Tiên được tạo thành từ lôi điện xuất hiện trước mặt Lục Dương với vẻ mặt khó chịu.
"Tiểu tử, ngươi dám mắng ta lòng dạ hẹp hòi?"
"Cái này..." Lục Dương toát mồ hôi hột, ấp úng. Tên Ứng Thiên Tiên này đến cũng nhanh quá, thế này mà không gọi là lòng dạ hẹp hòi sao?
Bất Hủ Tiên Tử đứng ra che chở cho Lục Dương như gà mẹ bảo vệ gà con: "Là ta mắng đấy, thì sao?"
Vẻ mặt Ứng Thiên Tiên thay đổi liên tục rồi nở nụ cười gượng gạo: "Ta còn tưởng ai bảo ta cẩn thận một chút, hóa ra là Bất Hủ ngươi gọi."
Lúc này, Ứng Thiên Tiên mới nhận ra sự khác thường, đây là lĩnh vực độ không tuyệt đối. Đồng thời hắn cảm nhận được sự truy đuổi trên không trung, chú ý đến hai người đang giao chiến.
"Cửu Trọng Tiên và Tư Mệnh?"
Hắn kinh ngạc nhìn Lục Dương, sao tiểu tử này lại có mặt ở đây?
"Ngươi mau giúp Cửu Trọng đi." Bất Hủ Tiên Tử thúc giục.
Ứng Thiên Tiên đáp một tiếng, bay lên không trung.
"Ứng Thiên?"
Cửu Trọng Tiên không hề bất ngờ trước sự xuất hiện của Ứng Thiên Tiên. Vừa rồi hắn đã nghe thấy tiếng sấm là biết ngay có người mắng Ứng Thiên Tiên nên Ứng Thiên Tiên mới giáng xuống một phân thân.
"Lại thêm một tên nữa?!" Tư Mệnh đang liều mạng chạy trốn không nhịn được quay đầu lại nhìn, suýt nữa thì thốt ra lời chửi rủa.
Trước đó tìm mãi không thấy bốn vị Thượng Cổ Tiên, vậy mà trong thời gian ngắn lại xuất hiện tới hai người? Dương Không Động nói nơi này có manh mối về bốn vị Thượng Cổ Tiên, nhưng manh mối này cũng nhiều quá rồi đấy!
"Cùng nhau ra tay bắt hắn lại."
"Được!"
Hai người từng quen biết nhau từ thời Thượng Cổ, tuy từng nghi ngờ đối phương bị thế lực hắc ám nào đó đoạt xá nên ba mươi vạn năm nay không liên lạc, nhưng trước tình hình nghiêm trọng đương nhiên phải tạm gác lại mọi chuyện, liên thủ đối địch.
Phân thân lôi điện của Ứng Thiên Tiên nhanh đến mức khó tin, trong nháy mắt đã chặn đường Tư Mệnh.
Tư Mệnh đổi hướng bỏ chạy, lại bị Cửu Trọng Tiên chặn lại.
"Lôi kiếp..." Ứng Thiên Tiên theo thói quen định triệu hồi lôi kiếp để giải quyết Tư Mệnh, nhưng bị Cửu Trọng Tiên ngăn lại.
"Đừng dùng lôi kiếp, Đạo Quả của hắn có năng lực phú mệnh, khải linh!"
Ứng Thiên Tiên lập tức từ bỏ triệu hồi lôi kiếp, hai người phối hợp ăn ý dùng nhục thân giao chiến.
Trước đó, Tư Mệnh nhờ có cốt giáp gia trì mới có thể đánh ngang tay với Cửu Trọng Tiên, giờ có thêm Ứng Thiên Tiên, hắn không còn cơ hội phản kháng.
Không lâu sau, Cửu Trọng Tiên và Ứng Thiên Tiên áp giải Tư Mệnh về thành Mộc Tuyết. Rất nhiều trang sức trên người Tư Mệnh đã bị rơi rụng trong lúc giao chiến, giờ hắn trông như một con gà trống bị vặt trụi lông.
Tư Mệnh không hiểu tại sao hai người lại đưa hắn về thành Mộc Tuyết.
"Xong rồi!"
Hai người ném Tư Mệnh xuống đất, Bất Hủ Tiên Tử từ trong cơ thể Lục Dương bước ra, đắc ý nói:
"Thế nào, biết sức mạnh của năm vị Thượng Cổ Tiên bọn ta rồi chứ?"
Sau đó nàng lại quay sang khoe khoang với Lục Dương: "Thấy chưa, ta đã nói rồi, không cần Vân nha đầu ra tay cũng có thể giải quyết tên liều mạng này!"
"Là Tư Mệnh." Lục Dương sửa lại.
Tư Mệnh kinh ngạc nhìn Bất Hủ Tiên Tử, không hiểu "năm vị Thượng Cổ Tiên" mà nàng nói là có ý gì.
Không phải chỉ có bốn vị sao?
"Ra là vậy, không ngờ Ứng Kiếp Đạo Quả còn có cách sử dụng này." Giọng nói quen thuộc của Lục Dương vang lên từ phía sau Ứng Thiên Tiên khiến Ứng Thiên Tiên suýt nữa thì giải tán phân thân lôi điện.
"Đại Sư Tỷ!"
"Làm tốt lắm." Vân Chi gật đầu.
Không ai biết, thực ra Vân Chi không hề chắc chắn có thể bắt được Tư Mệnh, mà là vì Lục Dương đã tự mình giải quyết Dương Không Động.
Từ lúc mới đầu gặp phải địch nhân Độ Kiếp kỳ đã muốn gọi nàng đến, đến giờ có thể độc lập tác chiến, tự mình giải quyết cả Bán Tiên, quả thực là một sự tiến bộ vượt bậc.
Tư Mệnh không dám tin nhìn Vân Chi, cuối cùng cũng hiểu tại sao vừa rồi Đế Quân chỉ bước ra một bước rồi lại lùi về.
Hóa ra, kẻ mà Đế Quân e sợ cũng đang ở vùng cực bắc này.
"Trước tiên phải nói rõ, tên này là do ta bắt!" Thấy Vân Chi định đưa Tư Mệnh đi, Bất Hủ Tiên Tử vội vàng nói.
"... Tiên tử, ngươi mà được xem là người bắt hắn sao?" Lục Dương không nhịn được thốt lên.
Bất Hủ Tiên Tử hùng hồn nói: "Nhờ nhân mạch của ta mới bắt được hắn, coi như là ta bắt."
"Tiền bối muốn gì? Muốn làm Tông chủ sao?" Vân Chi cũng rất tò mò, không hiểu tại sao Bất Hủ Tiên Tử lại nhấn mạnh điều này.
Bắt được một Tiên Nhân để tính công trạng đổi lấy quyền trải nghiệm làm Tông chủ, e rằng thời gian có thể tính bằng vạn năm.
Bất Hủ Tiên Tử xua tay: "Ta không thèm làm Tông chủ, đây là phí bịt miệng."
Lời nói của Bất Hủ Tiên Tử khiến mọi người có mặt đều không hiểu.
"Phí bịt miệng?"
Vân Chi lặp lại, thầm cười trong lòng, đại khái đoán được ý của Bất Hủ Tiên Tử - nàng có thể khôi phục lại sức mạnh của Tiên Khu bất cứ lúc nào, không được tiết lộ chuyện này ra ngoài.