Chương 1841: Cuối cùng thì ngươi là tiên nhân hay ta là tiên nhân?

person Tác giả: Tối Bạch Đích Ô Nha schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:12 visibility 2 lượt đọc

Chương 1841: Cuối cùng thì ngươi là tiên nhân hay ta là tiên nhân?

Nói đùa, Mạnh Quân Tử đâu có ngốc, đối phương rõ ràng mạnh đến mức kinh khủng, hắn còn muốn liều mạng ư?

Tiên nhân thì sao chứ, tiên nhân cũng là tiên cũng là người, là người thì sẽ biết sợ, đây là lẽ thường.

Còn Cảnh Chu, lão tổ bất lực rồi, ngươi vẫn nên làm con của Kỳ Lân đi.

Lục Dương cười hì hì lôi Mạnh Cảnh Chu ra khỏi hố, thấy lão Mạnh cứ nhìn mình bằng ánh mắt ai oán, Lục Dương cũng thấy hơi ngại.

"Thôi nào, đánh không lại thì nhận thua đi, biết trước khi ngươi tìm ta, ta đang làm gì không?"

"Ngươi có thể làm gì?" Mạnh Cảnh Chu bực bội hỏi.

Thật ra vừa rồi Mạnh Quân Tử có thể cho Mạnh Cảnh Chu mượn hình thức ban đầu của Vay Mượn Đạo Quả để sử dụng,nhưng vấn đề là Mạnh Cảnh Chu không biết dùng.

"Đang soạn bản tin đặc biệt cho Tu Tiên nguyệt báo, nội dung chính là đưa tin ngươi tấn thăng Độ Kiếp kỳ."

Mạnh Cảnh Chu nghe vậy, kích động nắm chặt lấy tay Lục Dương như kìm sắt, dù vừa rồi bị nổ hai lần cũng không thấy đau: "Huynh đệ tốt!"

Lục Dương nhăn nhó mặt mày, hắn đã mở Tượng Hình Quyền, bất ngờ bị lão Mạnh nắm chặt như vậy, đau quá đi mất.

"Vừa hay ta thấy mọi người đều thích đọc báo, đang nghĩ có nên đổi Tu Tiên nguyệt báo thành Tu Tiên tuần báo không."

Trước đây, Tu Tiên nguyệt báo đưa tin về những sự kiện lớn trong Tu Tiên giới, nhưng Lục Dương phát hiện ra rằng dân chúng cũng rất thích những chuyện nhỏ nhặt của Tu Tiên giả, ví dụ như nơi nào mới thành lập môn phái nhỏ cấp ba, hai tông môn nào liên minh hoặc thù địch, châu nào tổ chức đại hội tu tiên có kết quả rồi, vân vân.

Những tin tức này mỗi ngày đều có, đủ để ra tuần báo.

Thêm vào đó, thường xuyên có các môn phái nhỏ liên hệ với Lục Dương, hy vọng đăng quảng cáo tuyển đệ tử trên báo, nhưng vì vấn đề trang bìa nên thường không thể đáp ứng yêu cầu của họ.

Quan Sơn Hải và Tư Mệnh vẫn đang hừng hực khí thế, âm thầm so tài cao thấp, không hề có chuyện lười biếng chểnh mảng.

"Ý tưởng này hay đấy, mấy lần ta lịch kiếp hồng trần cũng nhận thấy vấn đề này, mỗi tháng một tờ báo vẫn không đủ."

Vì đột phá lần này, Mạnh Cảnh Chu đã trải qua một lần hồng trần hóa phàm, sau đó mới thuận lợi đột phá Luyện Hư kỳ.

Mạnh Quân Tử cắt ngang cuộc trò chuyện của hai người, nghiêm túc nói: "Cảnh Chu, bây giờ ngươi đã thành công bước vào Độ Kiếp kỳ, lão tổ ta nên truyền thụ cho ngươi kiến thức về ngưng tụ đạo quả hình thứ ban đầu."

"Ngưng đạo quả hình thứ ban đầu, trở thành Bán Tiên, với thiên phú của ngươi chắc chắn không khó, thậm chí có xác suất rất lớn trở thành tiên nhân."

Mạnh Cảnh Chu dè dặt giơ tay: "Lão tổ tông, về kiến thức ngưng tụ đạo quả hình thứ ban đầu, ta có thể nghe Bất Hủ tiên tử giảng được không?"

"Bất Hủ tiên tử?" Mạnh Quân Tử nhướn mày, thì ra vị tiên nhân trong cơ thể Lục Dương gọi là Bất Hủ tiên tử.

"Ta không biết thân phận của nàng, nếu ba mươi vạn năm lịch sử không thấy tung tích, chắc là tiên nhân Thượng Cổ."

"Nhưng đừng nghĩ tiên nhân càng cổ xưa thì càng mạnh."

"Bất kể nàng là ai, nói về đạo quả, nàng không biết nhiều bằng ta đâu."

Mạnh Quân Tử biết chiến lực của mình trong số các tiên nhân không phải mạnh nhất, ít nhất Vân Chi và Hôi Đậu Đậu đều mạnh hơn hắn.

Nhưng hắn dám khẳng định, sự hiểu biết của hắn về đạo quả là độc nhất vô nhị.

Mạnh Cảnh Chu vẫn cảm thấy nghe Bất Hủ tiên tử giảng bài tốt hơn, nhỏ giọng nói: "Nhưng có lẽ nàng là người sáng tạo ra khái niệm đạo quả."

Mạnh Quân Tử: "..."

Thân phận của đối phương thật đáng sợ.

Nhưng không sao, người thời nay sao kém cổ nhân được.

"Lão tổ ta có hiểu biết khác biệt về đạo quả, đạo quả của người khác đều có thuộc tính lãng quên, còn lão tổ ta đã tự mình ngưng tụ ra đạo quả không có thuộc tính lãng quên, theo ta biết, chưa từng có ai ngưng tụ ra loại đạo quả này."

"Biết đâu đạo quả của nàng cũng không có thuộc tính lãng quên." Mạnh Cảnh Chu tiếp tục nhỏ giọng nói.

Mạnh Quân Tử im lặng quay người, nhìn về phía Bất Hủ tiên tử.

"Làm phiền đạo hữu chỉ dạy cho hậu bối ta cách ngưng tụ đạo quả."

Nói đến đây, Mạnh Quân Tử dừng lại một chút, nói tiếp: "Nếu được, có thể cho ta dự thính không?"

Việc người thời nay vượt qua cổ nhân, cứ để Vân Chi đạo hữu lo, hắn không xen vào nữa.

"Tiên tử, có thể nói cho lão Mạnh nghe một chút không?" Lục Dương cũng hỏi.

"Được thôi." Bất Hủ tiên tử chưa bao giờ giấu giếm phương pháp ngưng tụ đạo quả, nếu không thời Thượng Cổ cũng sẽ không xuất hiện nhiều Bán Tiên như vậy.

Vân Chi thấy thế cũng thân mật kéo áo choàng ra, cùng ngồi nghe Bất Hủ tiên tử giảng bài.

Nội dung Bất Hủ tiên tử giảng Lục Dương đã nghe không chỉ một lần, bây giờ chỉ đơn giản là ngồi cùng lão Mạnh nghe lại lần nữa.

Mạnh Cảnh Chu nghe lý thuyết về đạo quả vẫn chưa cảm thấy gì, dù sao Lão Lục cũng thường xuyên nói với hắn đôi ba câu về đạo quả nên hắn giả vờ ra vẻ uyên bác.

Nhưng Mạnh Quân Tử thì khác, đây là lần đầu tiên hắn nghe nói đạo quả được suy diễn như vậy, lần đầu tiên biết đạo quả có thể chia thành đạo quả 'Nhiễm Nhân Quả' và 'Trảm Nhân Quả', trên đạo quả còn có Toàn Tri và Siêu Thoát...