Chương 1846: Phó minh chủ chúng ta từng tham gia Vấn Kiếm đại điển đấy!
"Hài tử, lại đây, ta có chuyện muốn nói với ngươi." Giọng lão Vương khàn khàn, đôi mắt không còn sáng như xưa mà trở nên vô cùng u ám.
"Gia gia, có chuyện gì vậy?"
"Thật ra ta có chuyện vẫn giấu ngươi, thật ra ta không phải người thường, mà là tu sĩ."
"Thân phận thật sự của ta là truyền nhân của Vương gia, thần tượng ẩn thế, có truyền thừa vạn năm."
"Ta đã trái với tổ huấn, tạo ra một thanh tà kiếm, tà kiếm này không có phẩm giai, thích giết chóc, khát máu, giết càng nhiều người, uống càng nhiều máu, phẩm cấp càng cao."
Lão Vương mở tấm vải đỏ đang ôm, để lộ một thanh huyết kiếm dữ tợn, trên chuôi kiếm nạm một viên bảo thạch màu đỏ tươi giống như mắt của Ma Thần.
"Thanh kiếm này vừa xuất thế đã bị người của Vạn Kiếm minh để mắt tới, Vạn Kiếm minh muốn cướp kiếm của ta, ta biết nếu thanh tà kiếm khát máu này rơi vào tay chúng, chắc chắn sẽ gây ra sinh linh đồ thán."
"Ta đã trốn chạy đến đây để tránh sự truy sát của Vạn Kiếm minh."
"Ta cũng muốn hủy diệt thanh tà kiếm này, nhưng tiếc là thanh kiếm này là kiệt tác vượt xa trình độ bình thường của ta, độ cứng không phải ta có thể phá hủy."
"Vì luyện chế ma kiếm bị Đại Hạ cấm, ta không dám báo cáo với quan phủ, chỉ có thể mai danh ẩn tích ở đây, sau đó nhặt được ngươi."
"Tiếc là, trốn tránh bao nhiêu năm, cuối cùng vẫn bị người của Vạn Kiếm minh tìm thấy."
Lão Vương lấy ra một lệnh bài: "Đây là lệnh bài truy sát Bách Kiếm, ta vừa nhận được hôm nay, Vạn Kiếm minh thích nhất là đùa giỡn con mồi, nếu ta đoán không sai, tối nay chúng sẽ đến."
"Thành viên Vạn Kiếm minh đều sở hữu thiên binh thần kiếm, thần kiếm chỉ đâu đánh đó."
Lão Vương lặng lẽ đưa cho Vương tiểu thợ rèn một cái túi: "Ta bất tài, không thể chăm sóc cho ngươi, lát nữa t asẽ liều mạng với người của Vạn Kiếm minh, ngươi hãy nhân lúc hỗn loạn mà chạy đi!"
"Những gì ta dạy ngươi về rèn luyện trước đây chính là chín mươi chín đoạn rèn luyện pháp của Vương gia thần tượng, từ nay về sau, ngươi chính là truyền nhân duy nhất của Vương gia thần tượng!"
"Gia gia!” Vương tiểu thợ rèn ôm lão Vương khóc lớn.
Vương tiểu thợ rèn không phải hài tử hay khóc, lão Vương cũng đỏ hoe mắt.
...
"Đêm khuya thanh vắng thật là buồn tẻ." Bộ khoái Lục Dương và bộ khoái Mạnh Cảnh Chu tuần tra đêm.
Lúc này đã quá giờ Tý, trên đường vắng tanh, chỉ có hai người bọn họ.
"Đúng rồi, ngươi đã nghĩ ra muốn ngưng kết đạo quả gì chưa?" Lục Dương tùy ý hỏi.
Mạnh Cảnh Chu lắc đầu, đao bên hông lắc lư: "Vẫn chưa nghĩ ra, có Cửu Trọng Tiên tiền bối ở đây, ta cũng không ngưng kết được Chí Dương đạo quả đâu."
"Còn ngươi thì sao?"
"Ta cũng chưa nghĩ ra."
Hai người đang nói chuyện thì thấy hai bóng đen đi tới, hòa lẫn vào màn đêm, hai người cõng thứ gì đó được bọc bằng vải đen, trông rất cồng kềnh.
"Đứng lại, các ngươi là ai, tại sao lại lảng vảng ở đây vào giờ này!"
Lục Dương quát hỏi: "Lấy chứng minh thân phận hoặc thứ gì khác có thể chứng minh thân phận của các ngươi ra!"
Hai bóng đen run vai, phát ra tiếng cười âm u: "Thật không biết sống chết, gặp phải chúng ta, chỉ có thể nói là vận khí của các ngươi không tốt."
"Kiếm của chúng ta chính là thân phận của chúng ta!"
Bọn chúng rút thứ đang cõng ra sau lưng, là hai thanh kiếm hình thù kỳ quái!
Trong nháy mắt, hai bóng đen xuất hiện sau lưng hai tiểu bộ khoái, thu kiếm gọn gàng.
"Ta ra tám kiếm." Một bóng đen nói.
"Ta ra chín kiếm." Bóng đen còn lại mạnh hơn.
Hai bóng đen nhìn nhau cười lạnh, tiếp tục đi về phía tiệm rèn Vương gia.
"Hai ngươi đừng vội đi, quay lại đây."
Lục Dương túm lấy cổ áo hai bóng đen.
Hai bóng đen không thể tin được nhìn Lục Dương, lẽ ra người này đã bị bọn chúng chém thành tám mảnh rồi mới đúng chứ?
Bọn chúng định rút kiếm ra, lại phát hiện kiếm của chúng chỉ còn lại chuôi!
Mạnh Cảnh Chu bất đắc dĩ nhìn đống sắt vụn dưới chân, thứ kiếm gì mà vừa chạm vào đã vỡ tan.
Hai tên này quá kém, kiếm chỉ còn chuôi mà cũng không biết, còn làm ra vẻ oai phong, đúng là đồ ngốc.
"Nói, các ngươi đang giở trò gì."
...
Tiệm rèn Vương gia.
Hai người ôm nhau khóc một hồi, trong lòng lão Vương thầm nghĩ, không đúng, người của Vạn Kiếm minh phải đến rồi chứ.
Cốc cốc cốc.
Tiếng gõ cửa vang lên, lão Vương giật mình, đến rồi!
"Có ai ở nhà không? Chúng ta là bộ khoái của nha môn, đến tìm hiểu một chút việc."
Còn giả làm bộ khoái để dụ ta mở cửa sao? Vạn Kiếm minh coi ta là kẻ ngốc à!
Lão Vương cầm chuôi kiếm, tà kiếm hút máu từ lòng bàn tay hắn, trở nên càng thêm dữ tợn.
Vương tiểu thợ rèn lén mở cửa, lão Vương dồn lực chém một kiếm về phía hai bóng người trước cửa.
"Ngươi chạy mau! Ta liều mạng với chúng!"
Lục Dương đưa hai ngón tay ra nhẹ nhàng kẹp lấy tà kiếm, cố gắng khống chế lực đạo, sợ kẹp nát thanh kiếm.
Mạnh Cảnh Chu chậc lưỡi: "Trị an ở đây kém quá, mới làm bộ khoái ngày đầu tiên đã bị hai nhóm người chém."
Mạnh Cảnh Chu cảm thấy có một số việc không thể nhìn bề ngoài.
Ban ngày đến huyện Khúc Ấp thấy cảnh tượng quốc thái dân an còn khen Man Cốt cai quản tốt, đến tối thì lộ tẩy.