Chương 1862: Nha môn kiểm tra phòng (2)
Lục Dương nhận ra sự thay đổi trên nét mặt chủ quán trọ, nhìn hắn với nụ cười nửa miệng: "Ông chủ, bây giờ nếu ngươi thành thật khai báo, chúng ta chỉ nhắc nhở một chút rồi thôi. Còn nếu để chúng ta tự điều tra ra thì sẽ phải đình chỉ kinh doanh để chỉnh đốn."
"Nói đi, có ai không đăng ký không?"
Chủ quán trọ run rẩy nói: "Có... có một người."
"Ở đâu?"
"Phòng số một khu Địa."
Lục Dương và Lão Mạnh đến phòng số một khu Địa. Trong phòng không có ánh đèn, dường như không có ai ở đó.
"Có ai không? Mở cửa!"
Không có tiếng trả lời.
"Nha môn kiểm tra phòng." Lục Dương nhấn mạnh thân phận của mình.
Vẫn không có tiếng trả lời.
Mạnh Cảnh Chu mất kiên nhẫn, trực tiếp đẩy cửa xông vào, tóm gọn Quý Trung đang định trèo cửa sổ bỏ chạy.
"Ngươi chính là người không đăng ký tên tuổi?"
Quý Trung kinh ngạc. Hắn không muốn gây chuyện nên định lặng lẽ bỏ trốn, sao một tên bộ khoái cũng có thể bắt được hắn?
Hắn đường đường là tu sĩ Hóa Thần kỳ đấy!
Mạnh Cảnh Chu lôi Quý Trung trở lại phòng. Lục Dương lấy giấy bút ra, châm nến, đặt lên bàn.
"Tên họ?"
"Quý Trung."
"Xuất trình giấy tờ tùy thân."
"Đây."
"Tu vi?"
"Hóa Thần sơ kỳ."
"Biết không đăng ký tên tuổi là vi phạm quy định không?"
"Biết."
"Biết mà vẫn cố tình làm?"
"Ta mang theo trọng bảo, sau khi ra khỏi Tứ Khố Bí Cảnh thì bị người ta truy đuổi..."
...
Thấy Lục Dương và Lão Mạnh lên lầu mà không truy cứu trách nhiệm của mình, chủ quán trọ thở phào nhẹ nhõm.
Bỗng nhiên, một tên tráng hán dẫn theo vài người xông vào quán trọ.
Chủ quán trọ nhìn thấy tên tráng hán liền run lẩy bẩy. Hắn đã gặp người này trên đường mấy hôm trước, chính là Thánh tử Thanh Long của Tứ Tượng Tông.
Thánh tử Thanh Long vỗ mạnh xuống bàn, trừng mắt nhìn chủ quán trọ khiến hắn sợ hãi.
"Ông chủ, hỏi ngươi chuyện này, vừa rồi có người đến đây thuê phòng, còn dặn không được nói với ai hắn ta ở đây không?"
Chủ quán trọ sợ quá không dám nói gì, chỉ gật đầu lia lịa.
"Quả nhiên là ở đây." Thánh tử Thanh Long cười khẩy. Liễm Khí Thuật của tên Quý Trung này cũng khá đấy, ngay cả thần thức cũng không dò ra được.
"Hắn ở phòng nào?"
"Phòng số một khu Địa."
"Trong phòng còn ai khác không?"
"Hình... hình như còn hai người nữa."
Thánh tử Thanh Long hừ lạnh: "Ta biết ngay là có đồng bọn!"
Nhưng có đồng bọn cũng chẳng sao, bọn họ đông người hơn.
Thánh tử Thanh Long dẫn người hùng hổ đi lên lầu hai, một cước đạp tung cửa phòng số một khu Địa.
"Quý Trung, mau giao thứ đó ra đây!"
Trong phòng, Quý Trung đang ngồi ngay ngắn, hai vị bộ khoái đang ghi chép.
Cảnh tượng này hoàn toàn nằm ngoài dự đoán của Thánh tử Thanh Long.
Đặc biệt là một trong hai bộ khoái còn đứng dậy cười khẩy: "Dám cướp bóc trước mặt quan phủ à?"
Mạnh bộ khoái xoay xoay cổ tay, lâu rồi chưa gặp kẻ nào ngông cuồng như vậy.
Thánh tử Thanh Long không muốn dây dưa với quan phủ, định bỏ chạy, nhưng chưa kịp quay người đã bị Mạnh bộ khoái đè xuống đất trói lại.
Cùng bị trói lại còn có đám tùy tùng của hắn.
"Xem ra ngươi nói thật, việc ẩn náu trong quán trọ là để tránh người truy đuổi, vậy chúng ta sẽ không truy cứu nữa." Lục Dương nói.
"Tiếp tục nào, còn ai truy đuổi ngươi nữa?" Lục Dương nghiêm túc ghi chép, giờ đây Quý Trung đã trở thành người bị hại.
"Còn có Thính Hải Tông..."
Đúng lúc này, cửa phòng lại bị đạp tung, người xông vào cũng hùng hổ không kém: "Thanh Long, nghe nói ngươi ở đây, sao có thể để ngươi nhanh chân đến trước, linh quả là của ta!"
Những kẻ cùng truy đuổi Quý Trung thấy Thánh tử Thanh Long đã lâu không ra khỏi quán trọ liền đoán Quý Trung chắc chắn ở bên trong!
"Hắn chính là Đại sư huynh của Thính Hải Tông." Quý Trung xác nhận, Lục Dương gật đầu ghi lại.
Mạnh Cảnh Chu đứng dậy trói Đại sư huynh Thính Hải Tông lại, đóng cửa phòng rồi trở về chỗ cũ.
"Còn ai nữa?"
"Còn có đệ tử chân truyền của Tông chủ Tu La Tông..."
Cửa phòng lại một lần nữa bị đạp tung: "Quý Trung, giao linh quả ra đây!"
"Là hắn sao?"
"Đúng."
Rất nhanh, những tên thiên tài đến cướp linh quả lần lượt bị Mạnh Cảnh Chu trói lại, chất đầy cả phòng.
Mạnh Cảnh Chu bất đắc dĩ lắc đầu, nhiều kẻ cướp bóc như vậy, ghi chép từng người chắc mất nhiều thời gian.
"Xem lại lời khai, có đúng như những gì ngươi nói không? Nếu có sai sót thì nói cho ta biết."
Quý Trung vẫn còn chưa hoàn hồn, mọi chuyện diễn ra quá nhanh khiến hắn không kịp phản ứng. Mấy tên thiên tài truy đuổi hắn sao lại bị bắt hết rồi?
Đây đều là những thiên tài tuyệt đỉnh, trong Tứ Khố Bí Cảnh đều thể hiện thần thông quảng đại, đều là ứng cử viên sáng giá cho chức vô địch, vậy mà lại bị một tên bộ khoái đánh bại trong nháy mắt!
Hắn mơ mơ màng màng kiểm tra lại bản ghi chép, rồi mơ mơ màng màng nói: "Không có sai sót."
"Vậy thì ký tên vào cuối mỗi tờ, ở trang cuối cùng ghi 'Ta đã xem qua bản ghi chép trên, nội dung phù hợp với lời khai của ta', sau đó ký tên và đóng dấu vân tay, nhớ đóng cả dấu giáp lai."
"Được."
Ký tên đóng dấu xong, Quý Trung lấy linh quả trong ngực ra, bỗng nhiên sắc mặt đại biến.
Đây là linh quả giả! Linh quả đã bị đánh tráo!
Chính là kẻ vừa rồi va phải hắn!