- " phu nhân, sinh nở có vất vả không ?"
Một câu hỏi han cho có như vậy cũng làm cho Thiên Phi được an ủi phần nào. Nàng mỉm cười nhìn hắn .
- "phu quân, con mình vẫn chưa được đặt tên . Chàng đặt tên cho con đi"
Huyền Bình dường như không hứng thú, nó phẩy tay một cái mà lắc đầu.
- "chỉ là con gái, đặt tên không quan trọng . Thôi thì nàng cứ tự đặt tên cho nó đi "
Nói xong đứng dậy quay lưng đi khỏi. Thiên Phi bị sốc thật sự, sao có thể như thế chứ ? Cái gã này đúng là một thằng con nít thật sự, cả con của mình cũng không muốn đặt tên sao? Chỉ vì nó là một đứa con gái à ? Trái tim Thiên Phi nghẹn lại, nàng cảm thấy nàng là một hạt mưa rơi đúng vào một cái giếng, mà là một cái giếng bẩn nhất rồi. Nhưng biết làm sao bây giờ , đành phải ngậm ngùi chấp nhận . Thời phong kiến khắt khe với phụ nữ rất nhiều , không chấp nhận thì cũng chẳng làm được gì . Trong lúc đau buồn ấy, nàng cúi xuống nhìn đứa con gái của mình vẫn đang say mê bú sữa mẹ. Bàn tay nhỏ nhắn xinh xắn của em bé nhẹ vươn lên chạm vào bầu vú ấy, khiến nàng cảm thấy ấm áp và hạnh phúc. Nàng mỉm cười nhìn con mình, trái tim như được đứa trẻ ấy xoa dịu đi. Thiên Phi nhắm khẽ đôi mắt xinh đẹp, cảm nhận sự kết nối linh hồn của tình mẫu tử. Thiên Phi mở đôi mắt , nàng nhìn vào sinh mệnh mình mới đẻ ra mà dịu dàng nói.
- " con yêu, tên của con sẽ là Ngọc Thúy. Bởi con là ngọc quý của mẹ, là báu vật của cuộc đời mẹ . Mẹ yêu con nhiều lắm..."
Đứa trẻ ấy mới sinh ra, vẫn chưa hiểu gì. Sinh mệnh bé nhỏ không biết em đã đem lại cho mẹ một niềm an ủi rất lớn. Huyền Ngọc Thúy , một cái tên rất đẹp cho một đứa bé gái. Người ta nói "ao sâu lợn nái không bằng con gái đầu lòng". Đứa trẻ này có lẽ sau này sẽ giúp mẹ nó được rất nhiều.
Theo thời gian, Huyền Ngọc Thúy lớn dần . Em biết lật rồi biết bò , và rồi biết đi biết nói. Cuộc sống hai mẹ con không vì thế mà tốt đẹp hơn. Thiên Phi sau khi sinh nở con gái thì vẫn phải trở về cuộc sống vất vả trước kia , làm đủ mọi việc trong nhà . Nàng nhiều lúc một tay bế con, một tay quét sân. Có lúc một tay ôm con cho con bú, một tay nấu nướng, không mấy khi được ngơi. Đứa trẻ nằm trên vòng tay mẹ, nhiều khi cũng ngơ ngác khi thấy những giọt mồ hôi của mẹ chảy ra. Thiên Phi phải làm quá nhiều công việc vất vả, đứa bé dường như cũng hiểu được nỗi vất vả của mẹ mình. Thiên Phi từ lúc cưới chồng năm đầu tiên còn về thăm cha được ba lần, là vào sinh thần cha , ngày giỗ của mẹ ,và năm mới. Đến khi sinh con gái xong chỉ được về nhà hai lần là ngày giỗ mẹ và ngày năm mới . Đến năm thứ ba làm dâu, nàng chỉ được về đúng ngày giỗ của mẹ mình, còn ngày Tết cũng không cho về thăm cha. Bước sang năm thứ tư, khi Ngọc Thúy đã được 3 tuổi ,chạy nhảy và nói chuyện bi bô , cuộc sống Thiên Phi lúc này lại càng trở nên vất vả. Mẹ chồng rất nóng lòng ngóng trông cháu trai để nối dõi tông đường, nhưng đã 3 năm trôi qua vẫn chưa thấy Thiên Phi có tin vui khiến bà cảm thấy rất bực bội. Bà ta bắt đầu nói những lời cay nghiệt.
Có một lần Thiên Phi đang nhổ cỏ, Ngọc Thúy đứng bên cạnh chơi . Bà mẹ chồng đi ngang qua lẳng lặng nói một câu "nhổ cỏ phải nhổ tận gốc , không nhổ tận gốc biết tay ta". Nói xong đi thẳng không thèm để ý cháu nội mình đang ngơ ngác nhìn theo. Có một lần Thiên Phi đang trồng rau, bà đi ngang qua nhìn mà nói " trồng rau thì rau tươi tốt nhỉ? Vậy sao suốt mấy năm qua không sinh nở cho ta nhờ. Đẻ đứa đầu tiên thì là con gái, đứa thứ hai vẫn mãi chưa chịu đẻ, hay là tịt mất rồi?" . Thiên Phi uất hận ,nhưng không dám cãi lại ,cũng không dám nói lại câu gì . Phận làm dâu thời phong kiến nó vậy ,đau khổ đủ điều.
Có một lần bà ta nói chuyện với hàng xóm, nghe hàng xóm khen con dâu nức nở . Người hàng xóm tấm tắc.
- "Huyền phu nhân , tôi thấy thiếu phu nhân thật siêng năng. Công nhận bà có đứa con dâu thật là tảo tần, vừa xinh đẹp vừa nết na , siêng năng làm lụng ,thật hiếm có . Tôi thật sự ghen tị với bà"
Người đàn bà ấy nghe vậy, đáp lại những lời khen ngợi ấy, bà ta chỉ bĩu môi. Lại liếc thấy Thiên Phi đang giặt đồ gần đó, bà ta nói lớn.
- " siêng năng thì để được cái gì chứ ? Cái quan trọng là phải đẻ được con trai để nối dõi tông đường . Người ta 2 năm đẻ 3 đứa, còn cái đứa con dâu này cưới về 4 năm rồi vẫn chưa thấy sinh được đứa con trai. Đẻ đứa đầu tiên thì là con gái, tốn tiền nuôi chứ được cái lợi ích gì đâu?"
Thiên Phi đang giặt đồ thì khựng người lại , trái tim nghẹn ngào, trong tâm khảm cảm thấy ức chế. Sâu thẳm trong tâm hồn nàng đã cảm thấy muốn phản kháng, mà Ngọc Thúy đứng bên cạnh đưa tay níu vai mẹ, không hiểu chuyện gì. Đứa trẻ ngây thơ ấy có biết gì đâu. Tuy vậy ,dường như trong linh hồn của đứa trẻ ấy đã cảm nhận được sự đau khổ của mẹ mà níu tay mẹ. Em nhìn Thiên Phi , khuôn mặt mũm mĩm.
- " mẹ ơi , mẹ có vất vả lắm không ? Để con giặt đồ giúp mẹ nhé ?"
Thiên Phi đang nghẹn lòng, tự nhiên đứa con mình nói như vậy khiến nàng trở nên thư thái . Nàng nở một nụ cười hiền dịu mà trả lời với con mình.
- " con yêu ơi ,con chỉ mới 3 tuổi ,chưa làm được đâu. Đợi con lớn thêm vài tuổi nữa nhé"
Nói xong, nàng vòng tay hôn lên má Ngọc Thúy, nụ hôn của người mẹ gửi gắm vào đó cả tình yêu mênh mông bao la của mình. Làm dâu thời phong kiến cực khổ trăm điều, và động lực để những người phụ nữ ấy vượt qua có lẽ là đứa con của mình. Là tình yêu của một người mẹ đã xoa dịu đi tất cả, giúp cho những người phụ nữ ấy có thể vượt qua rất nhiều giông tố cuộc đời. Dẫu biết rằng không phải người phụ nữ nào thời phong kiến làm dâu cũng khổ cực. Có những người làm dâu rất sung sướng , nhưng những người làm dâu sung sướng ấy thì được bao nhiêu? Họ chiếm tỷ lệ bao nhiêu ?
Thiên Phi nhẹ nhàng vuốt khẽ mái tóc con yêu, lại tiếp tục giặt đồ . Không ai trông con cho nàng cả , nàng phải tự trông con và làm tất cả những việc trong gia đình này . Công việc khó khăn nhân đôi, nhưng với trái tim người mẹ không có gì là nàng không chịu được, không có gì mà nàng không thể vượt qua.
Đôi khi Thiên Phi nghĩ rằng "thà sống một cuộc sống không có chồng thì vẫn có tốt đẹp hơn nhiều". Nhưng khi nhìn thấy đôi mắt của Ngọc Thúy nhìn nàng, nàng lại mỉm cười . "Nếu không có chồng, mẹ cũng đâu thể có con?" . Nên nhớ rằng ngày xưa , nếu phụ nữ không chồng mà có con, người Hán tàn bạo sẽ bỏ người phụ nữ ấy vào rọ heo rồi thả trôi sông . Họ sẵn sàng giết một thai phụ chỉ vì người ấy chưa có chồng, và cho rằng điều ấy là để giữ gìn nhân phẩm con người. Tại sao giết một người hai mạng sống với họ là điều quá đổi bình thường như vậy? Thực ra, đó là do nho giáo cực đoan, một sự cực đoan quá lớn khiến họ có thể sẵn sàng tước đoạt một phát hai sinh mạng , chỉ vì người ấy phạm một sai lầm gì đó mà thôi, mà cái sai phạm ấy chưa chắc đã là một tội lỗi gì.