- " nếu đã ra rồi thì tới đây đi , trốn ở đó làm gì nữa?"
Lời nói nghe tưởng chừng vu vơ, nhưng lại có đối tượng rõ ràng. Từ trong một góc khuất gần đó, một mỹ nữ bước ra nhìn hắn, nàng chính là Nguyệt Hằng. Nguyên lai lúc nãy khi hắn bước ra ngoài, Nguyệt Hằng đã nhìn theo bóng dáng ấy. Nàng cảm thấy mọi chuyện thật sự quá mơ hồ , những chuyện đang diễn ra cứ tựa như là một giấc mơ vô lý không thể nào có thật trong thực tại vậy . Người đàn ông đẹp trai ấy lại có vẻ là một người giàu có, thế nhưng có thể đến với một loại người thấp hèn như nàng sao? Nàng cảm thấy điều này hết sức vô lý, và cũng vì sự vô lý ấy, khi Vạn Vân Phong bước ra ngoài thì nàng có cảm giác là hắn sẽ bỏ đi mãi mãi không trở về nữa. Nguyệt Hằng trong lòng thổn thức , trái tim loạn nhịp, nàng rón rén bước theo ra ngoài. Khi nàng nhìn thấy hắn cười một mình, cứ sợ rằng hắn bị cái gì đó không bình thường. Đến lúc nghe tiếng hắn gọi , nàng mới lặng lẽ bước ra ngoài . Trước mắt nàng là một nam nhân tóc trắng đang ngồi trên tảng đá lớn, ánh trăng chiếu rọi xuống hắn tựa như một bức tranh tĩnh lặng, mê mị mơ hồ. Hắn quay sang nhìn nàng nở một nụ cười dịu dàng, vươn tay tới phía nàng mà nói.
- " nào, vợ yêu của ta, hãy tới đây với ta"
Ngọt ngào dịu dàng, tưởng như rót mật vào tai. Nguyệt Hằng nhẹ nhàng bước tới, uyển chuyển ngồi gọn vào trong vòng tay của hắn . Hắn ôm nàng vào lòng, hơi ấm truyền sang cơ thể của Nguyệt Hằng, sưởi ấm nàng giữa đêm sương lạnh. Nguyệt Hằng mỉm cười, cảm giác được che chở yêu thương, cảm giác được an toàn giữa dòng đời nghiệt ngã. Nguyệt Hằng nằm gọn trong vòng tay của người đàn ông ấy, gục đầu lên ngực hắn, bàn tay khẽ bấu vào ngực như một con mèo đang trong vòng tay của chủ nhân mình . Vạn Vân Phong mỉm cười dịu hiền, nhẹ nhàng đưa tay vuốt nhẹ lọn tóc bạch kim của mỹ nữ, cúi xuống hôn nhẹ lên trán nàng mà thì thầm hỏi .
- "sao thế? Sao không ở trong nhà mà ngủ đi , ra đây tắm mình trong sương lạnh để làm gì ? Không lẽ là... sợ ta bỏ chạy mất hay sao?"
Dịu dàng âu yếm, êm đềm vuốt ve. Nguyệt Hằng mỉm cười, lại rúc đầu vô trong ngực hắn, há miệng cắn nhẹ vào vai hắn một cái nũng nịu . Nàng không nói gì , nhưng lại không phản đối . Câu nói của Vân Phong hoàn toàn nói trúng tâm ý của nàng. Nguyệt Hằng sợ, nàng sợ rằng người đàn ông ấy chỉ là một cơn gió. Gió lướt tới rồi lướt đi, chỉ là một giấc mơ hoang dại nhất của thiếu nữ . Nàng sợ rằng đây là một giấc mơ, mà nếu như đây không phải giấc mơ thì nó thực sự quá vô lý . Mọi chuyện sẽ hợp lý hơn nếu như người đàn ông này lặng lẽ bỏ đi giữa đêm hôm và không bao giờ trở lại nữa . Trong những giây phút lo lắng sợ hãi , và mong muốn níu giữ hạnh phúc mà mình đang có , nàng ghé tai hắn thầm thì.
- " Phong lang, chàng có hối hận không? Chàng có hối hận vì đã chọn một kẻ dơ bẩn tầm thường như em làm vợ ? Một người như chàng đâu thiếu gì trinh nữ để cưới , việc gì phải chọn đến một người đàn bà đã cũ nát như thế này..."
Nguyệt Hằng nói, những lời nói đều từ trong tâm trí lo lắng. Lời nói của Nguyệt Hằng chưa kịp dứt , Vân Phong đã đưa tay lên bịt nhẹ miệng nàng. Với ánh mắt vẫn dịu dàng , hắn nở nụ cười trên môi, nhẹ lắc đầu mà bảo .
- "nàng còn nhỏ lắm , chưa hiểu được giá trị của con người nằm ở đâu. Thực sự mà nói, nàng chính là một người con gái đẹp đẽ và thuần khiết . Nàng đẹp không chỉ thể xác mà còn đẹp cả linh hồn, ta cưới được nàng làm vợ đó là may phước của ta . Nàng đừng có suy nghĩ về những chuyện không vui nữa, ta sẽ ở đây bảo bọc và chăm sóc cho nàng cùng với những lũ trẻ , sẽ không bỏ nàng đi đâu. Ta hứa và ta sẽ thực hiện lời hứa, cho nên nàng đừng lo nữa nhé"
Nói xong thì buông tay ra, cúi người hôn lên môi Nguyệt Hằng một cái , mà Nguyệt Hằng cũng nhắm mắt đón nhận nụ hôn ấy . Nụ hôn vừa kết thúc, nàng lại gục đầu lên vai hắn, đôi mắt lim dim cảm nhận sự dịu ngọt đến từ đôi môi. Ánh trăng trên trời kia chiếu rọi xuống đôi nam nữ đang ôm nhau trong say đắm, tắm mình trong ánh trăng mát dịu, linh hồn sưởi ấm bởi tình yêu thương. Nguyệt Hằng sợ rằng khoảnh khắc này sẽ không kéo dài mãi mãi ,nàng thủ thỉ .
- "Phong lang, có phải thiếp đang nằm mơ không? Mọi chuyện diễn ra quá nhanh và quá đột ngột, lại quá vô lý như vậy khiến em không dám tin đây là sự thật . Em sợ rằng mình bất chợt thức dậy bất cứ lúc nào, rồi nhận ra sự thật phũ phàng rằng chàng chỉ là người trong giấc mộng của em "
Vân Phong nghe vậy thì mỉm cười, bàn tay xiết nhẹ cơ thể của Hằng nhi vào trong người mình . Nguyệt Hằng đang rối loạn cảm xúc, bởi mọi chuyện xảy ra cũng mới chỉ trong ngày mà thôi. Đúng là quá nhanh quá mơ hồ. Vạn Vân Phong lại hôn lên mái tóc của Nguyệt Hằng, ánh mắt dịu dàng tình tứ nhìn vào đôi mắt tựa như vầng trăng của người thiếu nữ, ngọt ngào thì thầm.
- "không phải mơ đâu, đây mới là thật. Nếu như là mơ, thì nàng hãy nghĩ rằng quá khứ của nàng chỉ là một giấc mơ, đó là một cơn ác mộng và những điều xảy ra trong quá khứ chưa từng tồn tại . Nàng hãy cứ nghĩ như vậy đi , còn bây giờ chính là thực tại và tương lai. Thực tại chúng ta sẽ ở bên nhau, sẽ cùng nhau xây dựng gia đình hạnh phúc . Tất cả đều là thật, không có gì là mơ cả"
Hằng nhi nghe vậy thì thoáng một chút ngạc nhiên, "ác mộng trong quá khứ ư?" Nếu được như vậy thì tốt quá . Nếu giả như những gì xảy ra trong quá khứ đều là một giấc mơ cả thì tốt biết bao nhiêu . Như vậy khi nàng tỉnh lại, nàng vẫn là thiếu nữ trong trắng, vẫn sẽ có tấm thân trinh nguyên của mình mà trao cho người đàn ông này, người đàn ông mà nàng đã mơ ước . Nếu được như vậy thì tốt biết bao nhiêu. Nàng ngáp một cái , thuốc uống vô đã có tác dụng . Cơn buồn ngủ kéo tới, nàng gục đầu lên ngực hắn, mà hắn lại thì thầm vào tai nàng .
- "ngủ đi , để mai thức dậy chúng ta sẽ có một khởi đầu mới , một tương lai mới đầy tươi sáng . Ngủ đi , và quên hết quá khứ đau thương , bởi có ta ở đây rồi . Ta sẽ yêu thương nàng, yêu thương vợ của ta"
Những lời thì thầm dịu dàng ngọt ngào ấy đã thấm vào tới trong tận trái tim của Nguyệt Hằng, khiến nàng bất giác chìm vào giấc ngủ , một giấc mộng đẹp nhất và tuyệt vời nhất . Nàng hy vọng về một tương lai tươi sáng, về một người đàn ông đã hứa với nàng những điều mà nàng luôn mong ước . Trong giấc ngủ đấy, nàng sẽ mơ về cơn ác mộng, mơ về quá khứ xa xăm của mình, và khi tỉnh giấc thì tất cả chúng sẽ chỉ là giấc mộng mà nàng đã bỏ lại phía sau lưng .
Sau đêm đen trời lại sáng.