- " thứ đàn bà ngu dốt như ngươi tại sao không chịu hiểu, cơ hội này không có lần thứ hai đâu. Ta nói cho ngươi biết trên đời này không có người nào tốt với ngươi hơn ta, không người nào ưu ái ngươi hơn ta. Ngươi không thử nhìn lại bản thân mình xem, ngươi bây giờ chỉ là một đứa con gái lạc lõng không cha, không mẹ, không gia đình người thân . Ngươi vốn dĩ không có chỗ để nương tựa, ấy thế mà ta đã bao dung dang tay ra để cho ngươi một chỗ trú thân . Không chỉ có vậy, ta còn chấp nhận nuôi thêm hai đứa trẻ nữa, ngươi còn đòi hỏi gì? Ngươi còn muốn cái gì nữa hả? Cái đồ ngu dốt không biết điều, ngươi đi khắp thiên hạ hỏi thử xem có ai sẽ tốt với ngươi như ta, có ai bao dung với người như ta không? Tất nhiên sẽ không có bất cứ một ai ra điều kiện tốt đẹp như thế với ngươi giống như ta, không có một ai... ngươi hiểu rõ chưa?"
Tên đại phu trợn mắt, quát mắng như muốn ăn tươi nuốt sống đối tượng vậy. Nguyệt Hằng vẫn không trả lời , nàng im lặng, tâm nàng vững vàng không hề lay động. Đối với nàng mà nói, nàng không thể bỏ rơi những đứa trẻ để đi theo hắn được, nàng không bao giờ làm những chuyện như vậy . Tên đại phu tự cho mình tốt đẹp, tự cho mình bao dung. Có bao giờ hắn tự hỏi rằng Nguyệt Hằng có cần hắn tốt đẹp, có cần hắn bao dung như vậy không? Nàng không cần, cái nàng cần là lo cho những đứa trẻ tật nguyền kia . Tên đại phu trợn mắt, vẫn ảo tưởng tự cho mình là duy nhất, trợn mắt nhìn chòng chọc chờ câu trả lời. Nguyệt Hằng lặng im không nói, không khí lúc này tạm yên lặng . Tên đại phu vẫn đang chờ, hắn vẫn đang trừng mắt nhìn vào mỹ nữ thì lúc bất ngờ bên ngoài có tiếng bước chân . Hắn biết rằng có người đang vào đây , cả hai tạm thời im lặng . Tên đại phu hít một hơi thật sâu trấn tĩnh , ngó ra ngoài thì bóng dáng bên ngoài là một tên hộ vệ đang đi vô . Tên hộ vệ này là một trong hai tên hộ vệ bên cạnh trưởng trấn Nông Văn Rau , thân phận của hắn ở cái trấn này là cao quý. Hộ vệ đi vô nhìn đại phu, mà đại phu chủ động thi lễ trước . Tên hộ vệ nhìn đại phu mà hỏi .
- "mọi chuyện ở đây ổn rồi chứ? Có điều gì đó ông không thể giải quyết không?"
Hộ vệ có vẻ quan tâm những chuyện trong này, tên đại phu biết rằng câu hỏi ấy là hỏi về vấn đề thương tích và chữa trị cho những đứa trẻ, hắn cúi đầu thi lễ gật đầu nói.
- " tất cả đều đã ổn thỏa, những đứa trẻ bị thương tích thì đã băng bó sơ cứu rồi, không còn gì đáng ngại nữa"
Tên hộ vệ nghe vậy thì cảm thấy hài lòng, nhẹ gật đầu, nhưng vẫn còn chút gì đó suy tư. Hắn quay sang nhìn mỹ nữ trước mặt, rồi lại quay sang đại phu hỏi.
- " vậy thì vị cô nương này ra sao, có bị thương tật gì ở đâu không ? Cô nương có vấn đề gì đâu không? Ông đã lo cho cô nương ấy chưa?"
Đại phu khẽ ồ lên một tiếng, quả nhiên là mỹ nữ đi đâu cũng được chú ý, đi đâu cũng được quan tâm . Tên hộ vệ này cũng là một tên đàn ông, thấy phụ nữ bị lâm nạn thì đương nhiên phải có lòng quan tâm rồi . Tên đại phu cũng hiểu được điều đấy, lại cúi đầu thi lễ nói.
- " Vị cô nương này hoàn toàn khỏe mạnh , hoàn toàn nguyên vẹn, không bị một chút sứt mẻ nào, xin hộ vệ đại nhân cứ yên tâm"
Tên đại phu rất nhẹ nhàng trong câu chữ. Mặc dù hắn vừa mới mắng chửi Nguyệt Hằng xong , nhưng đó là chuyện riêng của hai người , còn bây giờ là việc công. Tất nhiên thì việc nào ra việc nấy, hắn báo cáo với hộ vệ kia một cách rõ ràng . Hộ vệ đó nghe vậy thì gật đầu hài lòng, nhẹ nhàng ngồi xuống , quay sang mỹ nữ bên cạnh mà nhẹ nhàng hỏi thăm.
- " vị cô nương này, ta đã hỏi thăm và biết hết tất cả mọi chuyện rồi . Cô nương thật đáng thương , mọi chuyện xảy ra quá đột ngột khiến cho con người ta không kịp thích ứng. Ngôi làng bây giờ đã không còn ai nữa, cô nương dự tính sau này thế nào? Cô nương có chỗ ở chưa ? Có người quen gì để nhờ vả không? Có thể nói cho ta biết?"
Tên hộ vệ này so với tên đại phu kia thì quả thật là lịch lãm hơn, dịu dàng hơn, quan tâm hơn rất nhiều. Nguyệt Hằng đưa đôi mắt sang nhìn, thấy vị hộ vệ này vẫn còn trẻ, lại dành nhiều tình cảm và lòng quan tâm đến mình thì trong lòng cũng cảm động. Nàng cúi đầu thi lễ, cung kính nói.
- " bẩm hộ vệ đại nhân , tiểu nữ bây giờ không còn ai hết , chỉ còn lại đám trẻ nhỏ này xem như là người trong gia đình. Tiểu nữ vẫn chưa có ý định đi đâu, có lẽ thời gian tới sẽ ở đây đợi bọn trẻ lành vết thương rồi tính tiếp."
Tên hộ vệ ấy lại ngắm nhìn Nguyệt Hằng , thấy lễ nghĩa đầy đủ chứng tỏ có giáo dục. Hắn lại ngắm nhìn kỹ hơn một chút , cảm thấy mỹ nữ này sở hữu một nhan sắc vô cùng tuyệt vời . Cho dù vẻ ngoài có hơi rách rưới, nhưng cái nhan sắc ấy chắc chắn là hiếm có trên đời, lại thêm những đặc tính rất kỳ lạ . Hắn vốn không mê tín dị đoan theo kiểu tiêu cực, trong lòng hắn đã cảm thấy yêu thích. Hắn lúc này nhìn Nguyệt Hằng, nở một nụ cười dịu hiền mà hỏi.
- " tiểu cô nương bây giờ đã không còn người thân thiết, không còn ai để nương tựa, vậy thôi thì tới nhà của ta ở đi . Ta sẽ bảo vệ cô nương, chăm sóc cô nương suốt cuộc đời này, cô nương thấy thế nào?"
Lại một lời đề nghị nữa, lần này là của một hộ vệ. Nguyệt Hằng tròn xoe mắt ngạc nhiên, mà tên đại phu bên cạnh cũng hả lên một tiếng. Hắn không hiểu tên hộ vệ này muốn gì , không lẽ tên hộ vệ cũng muốn đưa nguyệt hàng về làm nha hoàn sao ? Nếu đúng như vậy, tức là đang tranh giành mỹ nữ với hắn à? Tên đại phu cảm nhận mọi chuyện không ổn, vội vàng nói xen vào.
- " hộ vệ đại nhân, ngài bận trăm công ngàn việc, lại biết bao nhiêu thứ để lo lắng, tại sao phải mang một gánh nặng về nhà chứ? Ta thiết nghĩ ngài không cần phải làm như vậy, ngài đã có quá nhiều công việc rồi, xin đừng tự nhận thêm gánh nặng lên người mình"
Tên đại phu nói thì hay lắm , nhưng mà cái gì là gánh nặng chứ ? Hắn ta rõ ràng đang sợ tên hộ vệ kia giành mất mỹ nữ của hắn, cho nên mới buông những lời như vậy, mục đích để tên hộ vệ thả mỹ nữ ra chứ có tốt đẹp gì đâu . Tên hộ vệ nhìn tên đại phu ấy bật cười mà nói.
- " thôi được rồi, ông đừng nói nữa . Ông nói toàn những lời nhăng cuội . Cái gì mà gánh nặng chứ? Ta chỉ là đứa cô ấy về nhà ở thôi mà . Chẳng lẽ một hộ vệ như ta lại không thể chăm sóc cho một cô gái yếu đuối được sao?"
Tên đại phu hự lên một tiếng cứng miệng, không còn nói được gì nữa , cảm nhận nguy cơ trước mặt. Hắn đã rất tự tin là sở hữu được mỹ nữ trước mặt, nhưng bây giờ những gì trước mắt hắn đang trở nên không còn thuận lợi nữa, bất chợt trong lòng cảm thấy tiếc nuối hối hận vì đã không đánh nhanh rút gọn vụ Nguyệt Hằng. Bây giờ có người tới tranh giành, biết phải làm sao, khả năng vụt mất là điều có thể xảy ra.