- " ngươi đừng có vu oan giá họa cho người khác . Rõ ràng là ngươi bắt nạt người mới tới, còn đánh người ta nữa, ngươi tưởng ta không thấy sao?"
Hầu nữ khá hốc mồm ngạc nhiên, mọi chuyện khác hoàn toàn so với dự tính. Vừa rồi mới được ân ái xong, không lẽ lại không bênh cô ta một câu mà trở mặt nhanh đến như vậy ? Không lẽ không thể tin cô ta được một lời nào sao? Chẳng lẽ thật sự bội bạc như vậy? Hầu nữ tròn xoe mắt nhìn tên quân y, mà tên quân y lúc này lại trừng mắt chỉ thẳng vào mặt hầu nữ mà quát tiếp.
- " ta nói không đúng hay sao mà ngươi còn trợn trừng mắt ra đe dọa ta? Cái thứ mất dạy này không dạy không được mà ..."
" BỐP...BỐP..."vừa dứt lời , quân y vung tay tát hai cái vào mặt của hầu nữ khiến hầu nữ choáng váng, trong lúc đau đớn còn nghe tiếng tên quân y quát mắng.
- " khốn nạn, ngươi đánh cô nương này một tát, ta đánh lại ngươi hai tát . Kể từ giờ phút này trở đi, ta mà thấy ngươi bắt nạt cô nương ngày một lần nào nữa thì đừng trách ta độc ác"
Phùng mang trợn má, vừa dứt lời vung chân đạp vào người hầu nữ một cái khiến hầu như té lăn ra đất . Hầu nữ bị đạp té nằm dài ra đất , ấm ức và đau đớn bật khóc nức nở trông thật đáng thương. Tiếng khóc nức nở đau đớn, mà nào có ai tới dỗ dành đâu . Tên trưởng quân y không những không dỗ dành người mình vừa ân ái, lại trợn mắt gầm lên một tiếng.
- " CÂM MỒM...Khóc cái gì mà khóc? Bộ oan ức lắm hay sao mà khóc? Nhà ngươi mau đi vào trong nhà làm việc cho ta, còn ở đây nữa đừng trách ta vô tình. CÚT NGAY..."
Bạc bẽo vô tình, cuộc sống của hầu nữ thật sự bạc như vôi. Vừa rồi mới cùng giao hoan, bây giờ đã lăng mạ chửi bới, thật sự nhục nhã ê chề. Hầu nữ cảm thấy bơ vơ, tất cả những cảm giác tệ hại nhất đều đến trong khoảng khắc này, thật đau lòng. Hầu lữ lồm cồm bò dậy, đau lớn nhấc từng bước chân vào bên trong tiếp tục làm việc của mình, không dám nói nửa lời oán trách. Tên Quân y thấy hầu nữ đau đớn lết đi vô trong như vậy thì khoái chí lắm, hắn quay sang nhìn Nguyệt Hằng và nở một nụ cười mà nói.
- " tiểu cô nương đừng có lo sợ, có ta ở đây, ta sẽ bảo vệ cô nương . Bất cứ ai cũng không được phép bắt nạt cô nương, bất cứ ai cũng không được phép làm tổn thương cô nương . Có ta ở đây , cô nương không phải lo sợ gì hết"
Hắn nịnh nọt mỹ nữ, vừa nói vừa trưng bộ mặt tràn đầy khí thế của mình . Tên quân y không cần biết đúng sai, mục đích của hắn là chinh phục trái tim của Nguyệt Hằng để nàng bước sa vào bẫy tình ái của hắn. Khánh Hậu cho rằng thứ lấy lòng người con gái dễ nhất chính là thể hiện mình đủ bản lĩnh để che chở cho người ta, bênh vực người ta bất kể lúc nào. Hắn nghĩ rằng Nguyệt Hằng bị nha hoàn kia tát thì sẽ rất căm phẫn, cảm thấy đây chính là cơ hội để diễn màn kịch anh hùng cứu mỹ nhân, để hắn dang tay che chở lấy lòng người đẹp. Nếu hắn tới bênh vực, như thế Nguyệt Hằng sẽ cảm động, sẽ thấy hắn thật sự đáng tin tưởng mà dựa dẫm vào . Để thể hiện thật tốt, nắm bắt thật tốt cơ hội này, cho nên hắn đã mạnh tay đánh đập hầu nữ ấy cho Nguyệt Hằng hả lòng hả dạ, cho Nguyệt Hằng cảm thấy mình quan trọng với hắn, được hắn yêu thương. Nhưng tên Khánh Hậu không hề biết rằng nhân sinh quan của mỗi người khác nhau thì nhìn nhận vấn đề cũng khác nhau. Nguyệt Hằng không hề thấy cảm động vì được hắn bảo vệ che chở , không hề thấy thỏa mãn khi nhìn thấy hắn đánh đập hầu nữ kia, mà Nguyệt Hằng chi cảm thấy kinh tởm khi một người đàn ông đánh đập một người phụ nữ một cách thô bạo như vậy. Khi tên Khánh Hậu vung chân đạp hầu nữ té lăn xuống đất, là giây phút Nguyệt Hằng cảm thấy kinh tởm người đàn ông này hơn bao giờ hết . Tại sao con người ta có thể đối xử nhẫn tâm với nhau như vậy, sao có thể đối xử với người phụ nữ của mình như vậy? Thật sự quá hèn hạ. Khánh Hậu cho rằng mạnh tay đánh đập đầu nữ kia là Nguyệt Hằng sẽ thấy thỏa mãn, nhưng hắn đã nhầm. Tâm trạng của nàng hoàn toàn ngược lại với suy nghĩ của hắn. Nguyệt Hằng không hề căm ghét gì hầu nữ, ấy chỉ thấy rằng hầu nữ ấy thật sự quá đáng thương. Nhớ trước đây Khánh Hậu đã từng đề nghị Nguyệt Hằng làm nha hoàn cho hắn, nếu nàng đồng ý thì cuộc đời nàng sẽ giống hầu nữ vừa rồi. Vì vậy mà nói , khi Nguyệt Hằng nhìn thấy hầu nữ kia bị đánh đập thì lại cảm thấy như mình trong hoàn cảnh ấy. Nàng nghĩ rằng nếu nàng làm nha hoàn cho tên Khánh Hậu này , liệu có một ngày nào đó người bị tát hai bạt tai như trời giáng là nàng? Người bị đạp té lăn xuống đất cũng là nàng không? Điều đó hoàn toàn có thể xảy ra. Nguyệt Hằng nhìn người hầu nữ ấy đang trong hiện tại, cảm giác đó chính là hình bóng của mình trong tương lai , trong lòng buồn lắm. Chính vì vậy , khi tên Khánh Hậu đưa vẻ mặt thô bỉ của hắn nhìn vào Nguyệt Hằng như muốn ra vẻ kể công, Nguyệt hằng giật mình thụt lùi lại, cúi đầu thi lễ nói .
- " đa tạ ông chủ đã nói lời công bằng, nhưng như vậy có hơi nặng tay với người ta không?"
Khánh Hậu khựng người lại, tròn xoe mắt ngạc nhiên . Phản ứng của Nguyệt Hằng hoàn toàn không như hắn dự tính, tại sao lại như vậy chứ? Nguyệt Hằng không muốn ở lại lâu, lại cúi đầu đi lễ mà nói .
- " ông chủ, xin lỗi ông chủ vì đã làm phiền. Tiểu nữ còn công việc phải làm, xin phép ông cho tiểu nữ đi làm việc tiếp "
Vừa nói xong, liền cầm lấy cái chổi đi vào trong , không ngoái đầu nhìn lại. Khánh Hậu nhìn theo chưng hửng , không hiểu tại sao lại như vậy. Hắn nhìn bóng lưng Nguyệt Hằng chạy vào, khuôn mặt trở nên nhăn nhó . Không phải là lúc này nên ngã vào lòng hắn , đội ơn vì đã che chở cho nàng sao? Không phải nàng sẽ cảm thấy sung sướng thỏa mãn khi kẻ thù của nàng bị hắn trừng trị sao? Không phải là nàng sẽ cảm thấy hả lòng hả dạ khi trang bức vả mặt kẻ khác sao? Điều này với hắn thật kỳ lạ. Theo lẽ thường, trừng phạt kẻ đã dám coi thường mình , vả mặt kẻ đã dám bắt nạt mình, trả thù kẻ đã dám gây sự với mình là một điều thống khoái trong cuộc đời, và lúc này Nguyệt thằng phải cảm thấy sung sướng lắm mới đúng . Và theo lẽ thường, Nguyệt Hằng phải biết ơn, cảm động đối với hắn mới đúng . Vậy tại sao khi nhìn vào khuôn mặt của Nguyệt Hằng , hắn chỉ thấy lộ ra sự khinh bỉ của nàng với hắn? Tại sao nhìn vào ánh mắt của Nguyệt Hằng lúc nàng nhìn theo bóng của hầu nữ chạy đi , hắn chỉ thấy ánh mắt của lòng thương cảm tội nghiệp chứ không thể thấy ánh mắt của sự thỏa mãn. Tại sao lại như vậy, tại sao lại kỳ lạ như vậy, tại sao lại khác người như vậy? Bên trong đầu Khánh Hậu hiện lên một câu hỏi lớn mà không có lời giải đáp . Thật ra cũng đơn giản thôi, nhân sinh quan khác nhau thì cách nhìn nhận vấn đề cũng sẽ khác nhau, đơn giản chỉ có thế.