Chương 1438: Thuật pháp tự phá (2)

person Tác giả: Dược Thiên Sầu schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:11 visibility 1 lượt đọc

Chương 1438: Thuật pháp tự phá (2)

Kha mật cúi người hỏi Kiều Hạp, bây giờ đã có thể thành thật nói chuyện được chưa? Trong mắt Kiều Hạp lóé lên một tia Kiều Hận, nhưng chỉ thoáng qua rồi rất nhanh biến mất, gật đầu. Kha mật quay đầu nhìn mông phá quỷ ở bên cạnh, hai người các người, ai không muốn khai. Gương mặt mông phá càng cứng, trong lúc còn đang do dự, khà mật lại đột nhiên xuất thủ, một ngón tay điểm cho mông phá hôn mê bất tỉnh, coi như đã tỏ thái độ. Lão ta quay sang nói với Kiều Hạp, người nói trước đi.

Người hãy giải thích cho Thượng Tiên nghe chứa. Hai người các người tốt nhất phải nói cho giống nhau. Cảnh cáo song lão ta bước tránh sang một bên, để cho y có thể đối diện với Vân Côn. Cứu hạp hít sâu một hơi, sau đó trả lời với giọng nặng nề, Minh Tăng không có thực lực trực diện đối đầu với Thượng Tiên. Các đời Minh Tăng của tảo Trần Tự có một bí pháp truyền thừa, khi bị tấn công thì có thể dùng Minh làm điểm truyền tiếp lực lượng. Có thể tá lực đà lực, khi gặp phải người có tu vi hơn xa mình.

họ cũng có thể hù dọa đối phương một cái. Tảo trần tự rất ít khi nhúng tay vào chuyện thế tục, và cũng hiếm kết thù kết oán với người khác. Cũng không có nhiều người có thực lực để khiến cho họ phải vận dụng đến thuật này, cho nên người ngoài không có nhiều người biết về bí pháp truyền thừa này. Nói đến đây, y hơi cúi đầu, y biết rõ, khi mình nói ra điều này, uy tín của mình trong đám người kia đã trực tiếp bị hủy hoại. Tất nhiên,

Lúc này rất nhiều người cũng đã hiểu được sự thật về về khả năng phòng ngữ cao nhất trong truyền thuyết của Minh Tăng là như thế nào. Vân Côn chầm ngâm rồi đột nhiên lên tiếng, theo như lời người nói, có được bí pháp này hộ thể, chẳng phải là người có thực lực mạnh mẽ đến đâu gặp phải hắn cũng không thể làm gì được hắn. Cưu Hạp trả lời, cũng không phải như thế, thuật pháp đó nhìn như rất cường đại, nhưng chỉ có thể lừa gạt người không biết. Phương pháp tá lực đà lực đó của hắn cần phải có một quá trình truyền đổi.

Kỳ thực phá giải rất đơn giản. Một khi đối thủ phát động tấn công liên tục, thuật pháp của hắn sẽ không vận chuyển kịp, thuật pháp của hắn sẽ tự bị phá. Thì ra là thế. Vân Côn nói lời này với vẻ nghiến răng nghiến lợi, biết mình thực sự đã bị lừa gạt. Nếu không phải mình nhận ra được không thích hợp, e rằng sẽ một mực bị lừa gạt, làm sao có thể như thế, nghĩ tới liền tức giận. Sau, khi cời bỏ được bí ẩn này, Im Hơ Hồ nhận ra được một vấn đề, ít nhất có một điểm là

Không biết chắc người khác ra sao, nhưng tên thám hoa làng kia lúc đó hẳn là đang tung hỏa mù. Kỳ thực Hắn không có bản lĩnh thật sự nào, rõ ràng là đánh không lại Y nên chạy trốn, vậy mà con nói bỏ qua cho mình, thực là đáng ghét. Nhưng lúc đó, lá gan tên thám hoa làng kia quả thực đủ lớn, khiến cho Y bị lừa gạt mơ mơ hồ hồ, nhớ tới phong thái điểm tĩnh của Hắn, Y không khỏi nhến răng nặn ra mấy chữ, cầu thám hoa. Tuy nhiên,

Những y hoặc luôn quanh quần trong đầu y vẫn chưa được cởi ra, những dấu hiệu có liên quan đến các tiên phủ khác trên người đám gia hỏa kia là đến từ đâu. Việc tên Nam béo kia dễ dàng giết chết A bồng không thể giả được. Đã biết thân phận vân côn của y còn dám tắt tai y sao? Nghĩ đến đây, y hỏi tiếp, linh thể vừa rồi là của người nào? Cứ hạp suy nghĩ một chút, đáp, dám hỏi Thượng Tiên, chỉ có người đã tắm tửa thiên tuyền của chứ yêu chi cảnh mới có linh thể như vậy sao?

Vân Côn, theo bản tọa biết thì đúng là như thế. Mặc dù còn có những cách thức khác để xuất khiếu, nhưng nguyên thần xuất khiếu dựa trên tu vi thuật pháp sẽ không có bạch quang như vậy. Người có thể tu luyện đến cảnh giới nguyên thần xuất khiếu không cần phải dùng thủ đoạn lén lút và bì ồi đó để ám sát bản tọa. Cửu hạp khẽ gật đầu, tiếng kêu thảm khi bị thượng tiên quất cho một doi kia nghe như là giọng đàn ông. Mặc dù ta không thể chắc chắn đó là ai, nhưng trong số những người tới đây,

chỉ có ô ô và hướng lan huyên từng tiến vào chư yêu chi cảnh. Nếu như đã đánh mất tôn nghiêm cuối đầu công khai, Y không còn có gánh nặng tâm lý gì nữa, sống sót trở thành yêu tiên hàng đầu. Núi xanh còn đó không sợ thiếu củi đốt, Y thành thật kể ra tình hình biết được khi chư yêu chi cảnh mở ra. Những người khác đang quý vốn không biết chuyện, sau lần này coi như đã có thêm kiến thức, ngay cả là kha mật cũng ngây người lắng nghe. Sau khi nghe kể xong,

Văn Côn dơ một ngón tay vuốt qua bộ riê chữ bát dài của mình, chầm tư hỏi. Ban đầu tên Thám Hoa Lang đó cũng có dinh dáng đến việc chữ yêu chi cảnh mở ra, nhưng sau khi mở ra thì hắn không có đi vào đúng không? Cửu hạp vốn là như vậy, nhưng bây giờ xem ra, cũng chưa chắc đúng. Nếu vừa rồi là linh thể của Ô Ô, chứng tỏ Ô Ô và hướng Lan Huyên đã nói dối, che giấu sự thật bên trong chữ yêu chi cảnh. Như vậy, cũng không thể chắc chắn được Thám Hoa Lang có đi vào hay không?

và cũng không dễ kết luận linh thể vừa rồi là ai. Nếu linh thể vừa rồi là thiên vũ trốn ra chư yêu chi cảnh, thì chính là thiên vũ đoạt xá nhục thân của ai đó để trả trộn vào đây, khi đó lời ô ô và hướng lan huyên nói có thể không sai. Nhưng nếu thực sự là thiên vũ phụ thân ai đó không biết, trong tình huống không có ai hỗ trợ, chỉ dựa vào năng lực một mình, liệu hắn có thể đoạt xá chi mỹ nương nương để đến gần bên người thượng tiên không?

khả năng ô ô và hướng lan huyên nói dối là rất lớn. Văn Côn suy nghĩ một hồi lâu, rồi chật nói với Kha Mật, hỏi xem người kia đi. Vì vậy Kha Mật đánh thức mông phá tỉnh dậy. Mông phá cũng đối mặt với hiện thực, tìm cách sống sót trước đã, ông ta nói ra tình huống liên quan, không khác lắm với những gì Kiều Hạp đã nói. Thông tin hai người nói ra đã đủ để Văn Côn tiêu hóa một hồi, y cũng không để cho mọi người một mực quỳ ở đây. Và cũng không có tàn nhẫn ra tay hạ sát thủ.

Y nói với Phổ Nhạ, đưa bọn họ đến Cự Linh động, để bọn họ đi qua Cự Linh động một chuyến. Nếu là trước đây, đám người đang quỳ có thể sẽ không biết điều này có ý nghĩa gì, bây giờ bọn họ từng đã bắt xử và thẩm vấn Cự nhân. Tự nhiên biết rõ đi qua Cự Linh cùng một chuyến có ý nghĩa gì, đây là muốn biến bọn họ thành Cự nhân. Mọi người đều khó thể chấp nhận được việc này, tất cả đều hoảng sợ nhưng không có tư cách phản kháng. Cửu Hạp Kinh Hãi nói, Thượng Tiên

Chúng ta nguyện ra sức vì Thượng Tiên, Cầu Xin Thượng Tiên bỏ qua cho chúng ta. Cầu Xin Thượng Tiên bỏ qua cho những tiếng Cầu Xin Thương Sót liên tục vang lên không ngừng. Văn Côn Đạm Mạc nói, Để các người đi qua Cự Linh Động chính là muốn bỏ qua cho các người. Sau khi đi qua Cự Linh Động, người đi da thân cao thể lớn, không dễ dàng chạy trốn ẩn nấp, vậy mới có thể chứng tỏ lòng trung thành của các người. Chỉ cần các người thành tâm phục vụ.

Bản tọa cũng có thể để cho các người được trở về hình dạng bình thường như mong muốn. Nghe được lời này, mọi người càng thêm hoảng sợ, không ai là người mới đi vào, đều biết rõ việc biến nhỏ đó là thế nào, đơn giản là ngâm mình trong nhân tuyền, như vậy khi đi ra, tu vì mất hết. Tuy nhiên, bất kể bọn họ có vaccine như thế nào cũng vô ích, đều là thịt cá trên thớt gỗ, phó mặc cho người ta xử lý mà thôi, tất cả đều bị cưỡng bức đưa đi.

Nếu không phải vì chưa biết về sau còn có điều gì cần hỏi họ hay không, Van Kôn chưa chắc đã thà mạng cho họ. Kha mật và lê hoa ở bên cạnh nâm nớp lo sợ một lúc, khi thấy mình không bị đưa đến cự linh động thì mới thở vào nhẹ nhóm. Thấy phổ nhạ đã rời đi, Kha mật xoay truyền trong mắt, lập tức lại chủ động xin lệnh Van Kôn, muốn tiếp tục lùng bắt những con cá lọt lưới. Kế hoạch của lão ta là, ngoại trừ Tổ chức Lượng lớn nhân thủ lục xóa phạm vi lớn già.

còn phải truyền xuống cho người bên dưới ghi nhớ dưới dấu hiệu chỉ đường của mấy nhà mà bọn họ đã nắm giữ được xuống, khi nhìn thấy thì lập tức lần theo ký hiệu để truy lùng. Văn Côn đồng ý và giao việc này cho Kha Mật đứng ra thực hiện, Kha Mật vui vẻ nhận lệnh. Lão ta rất hưng phấn khi nắm giữ được Đại quyền Điều Động lượng Lớn nhân thủ, bởi vì đây là một khởi đầu tốt. Để báo đáp ơn, Kha Mật trước tiên nói Lê Hoa theo rời khỏi đỉnh Thạch Chụ, sau đó thấp dọng hỏi Văn Côn, dám hỏi Thượng Tiên.

Ngày cảm thấy sắc đẹp của lê hoa này như thế nào?

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right