Chương 1017: Bi kịch! Tả Khâu thị bị đào gốc (2)

person Tác giả: Ngạo Vô Thường schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:10 visibility 1 lượt đọc

Chương 1017: Bi kịch! Tả Khâu thị bị đào gốc (2)

Đại Càn quốc chính là hoàng thất và thế gia cùng trị thiên hạ, tự có một bộ quy tắc hành sự của riêng mình.

Trong đó có một quy tắc ẩn mặc nhận là hễ đích mạch của thế gia phạm tội, chỉ cần không phải là trọng tội phản quốc mưu nghịch thì sẽ cho phép thế gia bỏ tiền chuộc người.

Đương nhiên rất đắt.

Đây giống kiểu nộp tiền bảo lãnh, tiền chuộc tội. Đương nhiên, nếu hắn còn phạm đại tội gì lần nữa thì sẽ không có cơ hội chuộc lần hai. Vì vậy, Vương Thủ Triết vốn không sợ kiểu thả hồ về rừng, sau khi tên này trở về, khả năng cao là không dám ra khỏi cửa hàng chục năm.

Sáu trăm vạn càn kim, cho dù đối với quận thủ phủ mà nói cũng là một khoản lớn. Tào thị đã nỡ bỏ tiền chuộc người, dĩ nhiên Thái Sử An Khang cũng thuận nước đẩy thuyền thả người.

“Ha, thật sự chịu chi.” Tiền Học Hàn tấm tắc: “Nếu là ta thì ta sẽ không bỏ vốn kiểu này vì cái tên háo sắc như Tào Bang Ngạn.”

“Đừng nói như vậy, tốt xấu gì Tào Bang Ngạn người ta cũng là thiên kiêu.” Vương Thủ Triết uống trà, thản nhiên nói: “Hơn nữa, từ trên tài liệu thu thập được, ta thấy thọ nguyên còn lại của Tử Phủ lão tổ ở Tào thị không quá hai trăm năm nữa.”

“Hửm? Hóa ra là vậy, ta bảo mà.” Tiền Học Hàn như bừng tỉnh ngộ.

Nếu là vì Tử Phủ giao thế, Tào thị rút vốn chuộc người có thể hiểu được.

Phải biết dĩ nhiên thiên kiêu hiếm có nhưng đối với Tử Phủ thế gia như Tào thị mà nói cũng không phải là không có Tào Bang Ngạn thì không được.

Vấn đề là một người trẻ có tư chất thiên kiêu, muốn phát triển tới Tử Phủ cảnh, nhanh nhất cũng phải hai trăm năm, chậm nhất, thậm chí có thể cần đến hơn ba trăm bốn mươi, ba trăm năm mươi năm.

Phỏng đoán trước đây Tào thị đã dốc hết tài của lên người Tào Bang Ngạn, bây giờ muốn bắt đầu lại bồi dưỡng người kế thừa Tử Phủ cảnh, dĩ nhiên là không kịp. Tào Ấu Khanh là thiên kiêu thánh địa, cũng không thể tọa trấn gia tộc, duy trì phẩm giai của thế gia.

Cho dù không tình nguyện, Tào thị cũng chỉ có thể chọi cứng bỏ ra khối tài sản lớn chuộc Tào Bang Ngạn ra.

“Chậc chậc chậc…Đợt này coi như Tào thị lỗ lớn rồi.” Tiền Học Hàn là gia chủ thế gia, cực kỳ mẫn cảm đối với lưu động tư kim của gia tộc, hơi suy nghĩ một chút rồi nhịn không được mà vui sướng: “Vừa phải thu xếp điều tra sứ do Giám Sát ty phái ra, vừa phải tốn tiền chuộc người, ta đoán nội tình của Tào thị đã sắp bị bòn sạch rồi. Ngược lại hời cho quận thủ đại nhân, khi không kiếm được sáu trăm vạn.”

Nói xong, hắn liếc nhìn Thái Sử An Khang một cái.

Sáu trăm vạn này không thuộc vào thu nhập thuế, quận thủ phủ có thể tự xử lý.

Thái Sử An Khang cười ha ha.

Ông ta biết rõ tính cách của Vương Thủ Triết, không đợi Vương Thủ Triết mở miệng đã chủ động nói: “Yên tâm, Tào Bang Ngạn là do Thủ Triết bắt được, bổn quận thủ sẽ không độc chiếm sáu trăm vạn này. Ta đã báo với bên trên, ta giữ lại quận thủ phủ ba trăm vạn làm tư kim dự trữ của quận thủ phủ. Ba trăm vạn còn lại, ta không tiện giao trực tiếp cho Vương thị, chỉ có thể làm tư kim hỗ trợ khai phá biển Thanh La.”

“Đúng lúc gần đây Ngụy Văn Huân đã đạt hiệu quả trong việc thanh toán hải khấu, qua mấy năm nữa, có thể thanh toán gần như sạch sẽ hải khấu rồi. Thủ Triết có thể dựa theo kế hoạch khai phá biển Thanh La, ngươi có thể tận lực điều dụng khoản tiền này lúc nào cũng được, đến lúc đó hạng mục đẹp mắt là được.”

Quả thực khai phá biển Thanh La cần đầu tư khoản vốn lớn, Vương Thủ Triết vừa cảm khái Thái Sử An Khang quả nhiên thượng đạo vừa đứng dậy hành lễ: “Đã vậy, Thủ Triết đa tạ quận thủ đại nhân.”

“Đâu có đâu có, là quận thủ phủ ta hưởng ké ánh sáng của Thủ Triết mới phải.”

Thái Sử An Khang mỉm cười xua tay.

Ông ta chỉ là sang tay, ngay cả người cũng không phải do ông ta bắt, dường như có thể nói chiếm không khoản tiền này.

Nói theo cách của Vương Thủ Triết, đây chính là “ngồi mát ăn bát vàng”. Cho nên bây giờ ông ta nhìn Vương Thủ Triết cực kỳ thuận mắt.

Mấy người đang nói rất sôi nổi.

Bỗng dưng, một người trung niên có cách ăn mặc quận quan sứ của quận thủ đi vào từ ngoài hoa viên, đứng ngoài đình nghỉ mát cung kính bẩm báo: “Quận thủ đại nhân, Chính Hoa lão tổ, Quan Ngọc gia chủ của Tả Khâu thị, còn có quận thủ Ô Định Hải của Khánh An quận đang ở ngoài cầu kiến.”

Dô…

Tiền Học Hàn không khỏi sáng mắt lên: “Quận thủ đại nhân thật đúng là liệu chuyện như thần, Tả Khâu thị kia quả nhiên đã tìm tới cửa rồi.”

“Ha ha ha, bọn họ tới còn nhanh hơn cả ta dự liệu. Xem ra lần này Tả Khâu thị thật sự nôn nóng rồi.” Thái Sử An Khang cũng không nhịn được mà bật cười.

Quan lại kia nhất thời không nắm bắt được thái độ của Thái Sử An Khang, chần chừ hỏi: “Vậy…Quận thủ đại nhân, ngài vẫn gặp chứ?”

“Không gặp.” Quận thủ Thái Sử An Khang xua tay: “Cứ nói ta đang tiếp khách, bảo bọn họ đợi.”

Lúc trước, “nỗi nhục” mà ông ta rước lấy ở Khánh An quận, ông ta vẫn còn nhớ.

Bây giờ, khó khăn lắm mới có cơ hội có thể báo thù, không hong khô bọn họ thì sao xứng với bản thân?

Kết quả, lần hong này đã hơn nửa ngày trời.