Chương 1022: Tả Khâu nhận thua! Thủ Triết toàn thắng (3)
Tả Khâu Quan Ngọc siết chặt nắm đấm mới không chế biểu cảm của mình được, miễn cưỡng lộ ra một ý cười: “Thủ Triết gia chủ nói đùa rồi.”
“Là ngươi nói đùa trước.” Vương Thủ Triết cười như không cười đùa bỡn.
“Vậy dựa theo ý của Thủ Triết gia chủ là…” Tả Khâu Quan Ngọc đã hoàn toàn cảm nhận được sự khó chơi của Vương Thủ Triết, dứt khoát thăm dò nói: “Chuyện này có phương án giải quyết?”
“Dĩ nhiên có phương án giải quyết.” Vương Thủ Triết cũng lười quanh co với hắn ta, “Thứ nhất, các ngươi giải tán toàn diện nghiệp vụ phi liên của Khánh Phong thương hội, Thủ Đạt thương hội chúng ta sẽ tiếp nhận toàn diện nghiệp vụ phi liên và trái vụ.”
Khóe miệng của Tả Khâu Quan Ngọc giật giật.
Có cần ác như vậy không? Hơn nữa điều kiện quá đang như vậy còn chỉ là thứ nhất…
“Thứ hai, mở ra thị trường phi liên ở Khánh An quận cho Thủ Đạt thương hội của chúng ta.” Vương Thủ Triết vân đạm phong khinh nói: “Chỉ cần hoàn thành hai điều kiện này thì có thể biểu đạt được thành ý của các ngươi, có thể đàm phán chuyện lúa giống với Vương thị ta.”
Hai điều kiện hung mãnh như vậy mới chỉ là điều kiện mở đầu?
Cho dù là quận thủ Ô Định Hải cũng mang sắc mặt rất khó coi: “Thủ Triết gia chủ, có phải khẩu vị của ngươi lớn quá rồi không? Có phải tướng ăn quá xấu rồi không? Làm chuyện gì cũng phải giữ kẽ, đừng quá đáng quá.”
Lời này vừa nói ra, không đợi Vương Thủ Triết mở miệng, quận thủ Thái Sử An Khang đã bật cười ha ha: “Ô Định Hải ơi Ô Định Hải, sao lão tử nghe lời này của ngươi lại quen tai như thế nhỉ? Một năm trước, khi ta đích thân tới Khánh An quận tìm ngươi thương lượng, cũng nói như vậy với ngươi? Lúc đó ngươi trả lời ta thế nào?”
Ông ta bắt chước khẩu khí của Ô Định Hải: “Thái Sử ơi Thái Sử, người ta là cạnh tranh thương nghiệp đứng đắn, chính là chuyện tốt của huệ dân. Ngươi ăn no dư mỡ lao vào làm chi.”
Nói xong, ông ta cười như không cười nhìn Ô Định Hải: “Dựa theo cách nói của ngươi, Thủ Triết gia chủ chúng ta bán lúa giống với mức giá thấp cho các thế gia lớn nhỏ ở Khánh An quận, há không phải cũng là chuyện tốt của huệ quốc huệ dân sao?”
Mặt Ô Định Hải lập tức giống như bị người ta tát một cái, đau rát vô cùng.
Khi xưa, ông ta oán Thái Sử An Khang thế nào, bây giờ người ta trả lại gấp đôi, hơn nữa ông ta còn không thể học theo Thái Sử An Khang hất tay ao rời đi, nếu không, Tả Khâu thị sớm muộn sẽ xong đời, trước khi xong đời, không chừng sẽ làm ra chuyện điên cuồng gì đó, vậy cuộc sống của Ô Định Hải ông ta thật sự rất khó khăn.
Ước chừng là quan hệ căng cơ, mấy năm gần đây, bệ hạ trở nên nhạy cảm, xảy ra sơ suất lớn như vậy, khả năng cao sẽ điều ông ta đến chiến trường ngoại vực, vận khí không tốt thì trực tiếp thành pháo hôi.
“Thái Sử quận thủ.” Ô Định Hải biết rõ đã không thể thoát khỏi chuyện này, chỉ đành miễn cưỡng cười nói: “Quả thực chuyện này là tiểu đệ không đúng, tiểu đệ chịu lỗi với huynh.”
Sướng!
Thái Sử An Khang giống như là ăn kem giữa ngày hè, sướng từ đầu tới chân. Nghĩ tới đây, ông ta lại nhìn Vương Thủ Triết, trong ánh mắt lộ thêm thích thú và coi trọng.
Trường Ninh Vương thị có kẻ này làm chủ, đại hưng…
“Tuy hai điều kiện này nghe có vẻ hơi hà khắc.” Ô Định Hải cười trừ giảng hòa nói: “Có điều, suy cho cùng là Tả Khâu thị nghe lời tiểu nhân gièm pha, chủ động khơi dậy tranh chấp. Nếu trên con đường lúa giống, có sắp xếp hợp lý, chưa chắc phía Khánh An chúng ta không thể đáp ứng.”
“Quận thủ! Những điều kiện này…” Tả Khâu Quan Ngọc nóng nảy.
Thế nhưng lời của hắn ta còn chưa nói xong đã bị Ô Định Hải phủ đầu, trực tiếp cắt lời: “Quan Ngọc gia chủ, sao tới giờ mà ngươi vẫn còn chưa hiểu? Bây giờ Tả Khâu thị các ngươi đã là cá nằm trên thớt, nào có tư cách đàm phán gì? Sự tình cấp bách, chi bằng thương lượng hòa nhã một phen, nghĩ cách giải quyết vấn đề tranh chấp lúa giống. Đây mới là nền tảng của Tả Khâu thị ngươi.”
Tả Khâu Quan Ngọc như gặp phải lôi kích, sắc mặt đỏ trắng từng mảng, sau một hồi mới hơi bình tĩnh lại.
Thực ra trong lòng hắn ta không phải không biết…Chỉ là danh tiếng của thế gia Tứ phẩm quá lớn, hắn cũng quen cao cao tại thượng rồi, trước nay đều chỉ có bọn họ nắm giữ vận mệnh của người khác, nhất thời vốn không có cách nào tiếp nhận mệnh mạch bị bóp chẹt trong tay của một gia tộc Thất phẩm.
Sau một lúc, hắn mới khôi phục chút khí độ từ trong suy sụp: “Thủ Triết gia chủ, Tả Khâu thị chúng ta cũng có thể đáp ứng hai điều kiện kia. Chỉ là chúng ta đồng ý tốn một số tiền lớn mua quyền gây trồng mấy giống lúa mà các ngươi bán ở Khánh An quận ta. Một cái giá, năm trăm vạn càn kim mua đứt quyền tiêu thụ và gây trồng năm lúa giống ở Khánh An quận.”
“Nếu không Tả Khâu thị chúng ta thà cá chết lưới rách. Đến chừng đó sự tình sẽ phát triển như thế nào thì chỉ có thể nghe theo thiên mệnh.”
Lúc nói tới câu cuối cùng, ngữ khí của Tả Khâu Quan Ngọc cũng cứng lên. Chung quy, thế gia Tứ phẩm là thế gia Tứ phẩm, vẫn có tôn nghiêm và kiêu ngạo.