Chương 1024: Tả Khâu nhận thua! Thủ Triết toàn thắng (5)

person Tác giả: Ngạo Vô Thường schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:10 visibility 1 lượt đọc

Chương 1024: Tả Khâu nhận thua! Thủ Triết toàn thắng (5)

Hơn nữa, dựa theo tin tức từ 【 Phá Hiểu 】của Lạc Ngọc Thanh truyền về, trong cuộc đối kháng giữa Tả Khâu thị và Tào thị lần này, phía chím địa vị chủ đạo lại không phải là Lũng Tả Tiền thị mà bọn họ đã suy đoán lúc đầu, mà là Trường Ninh Vương thị.

Nói chính xác hơn là gia chủ của Trường Ninh Vương thị, Vương Thủ Triết.

Từ đầu tới cuối, Lũng Tả Tiền thị đều chấp hành theo kế hoạch của Vương Thủ Triết, tựa hồ vô cùng chắc chắn hắn nhất định có thể san hòa that Tiền thị.

Trong lúc lơ đãng, Hiểu Nguyệt lại hồi tưởng tới nhận xét của Lạc Ngọc Thanh về Vương Thủ Triết, nói hắn “hung hữu khâu hác, kỳ mưu thiện đoạn(*), thận trọng chu toàn”.

(*): hung hữu khâu hác: ẩn dụ biết phán đoán xử lý công việc/ kỳ mưu thiện đoạn: ý là rất mưu trí, lại giỏi phán đoán.

Khi đó, nàng ta còn cảm thấy nhận xét này hơi cao.

Bây giờ, xem ra nhận xét này vẫn còn thấp so với hắn. Có lẽ nên thêm một câu ” không thể đo bằng lẽ thường” trong lời nhận xét này.”

Người giống như Vương Thủ Triết, nếu là bằng hữu thì thật sự là chuyện khiến người ta vui sướng, nhưng nếu làm kẻ thù, đó thật sự là…

Hiểu Nguyệt day day mi tâm, hơi đau đầu.

Bỏ đi, chuyện đã vậy, nghĩ nhiều cũng vô dụng, chi bằng nghĩ xem làm sao giải quyết đi.

Cụ Phong Dương rộng lớn ngăn cách giữa Hàn Nguyệt Tiên Triều và Đại Càn, tin tức khó lưu thông, tạm thời chủ nhân vẫn chưa thể biết được tình hình của Đại Càn. Nhưng sẽ có một ngày chủ nhân trở về từ Hàn Nguyệt Tiên Triều, nàng ta phải có một giải đáp cho chủ nhân.

Nghĩ tới đây, nàng ta nhanh chóng về phòng.

Hai con chim đưa thư một xanh một trắng nhanh chóng bay ra từ cửa sổ phòng nàng ta, vỗ cánh bay về bầu trời.

Liêu Viễn quận, chủ trạch Tào thị.

Từ trong viện của Tào Bang Ngạn, tâm trạng của Tào Ấu Khanh không được tốt lắm.

Bất tri bất giác, đã gần một năm từ lúc Bang Ngạn bị bắt, khoảng thời gian này, trên dưới Tào thị đều bận rộn ngập đầu để ứng phó điều tra của điều tra sứ.

May mà cuối cùng điều tra sứ cũng được tiễn đi, Bang Ngạn cũng thành công chuộc ra, chuyện này cũng xem như là một giai đoạn tốt.

Thế nhưng đối với bà ta mà nói, chuyện này lại hoàn toàn chưa xong.

Ánh mắt của Tào Ấu Khanh quét qua xung quanh.

Trên con đường này, thi thoảng sẽ có tộc nhân Tào thị đi qua, nhìn bề ngoài, mọi người vẫn cung kính với bà ta như xưa nhưng trong lòng bà ta hiểu rõ, tuy mọi người không nói ngoài mặt nhưng chắc chắn đều đang thầm oán trách bà ta.

Nếu không lúc mình nhìn qua, sao bọn họ lại tránh né?

Lần này, tổn thất của Tào thị thực sự quá lớn.

Sáu trăm vạn càn kim, cho dù đối với Tử Phủ thế gia như Tào thị mà nói cũng là một khoản lớn, vì xoay xở khoản tiền này, Tào Bang Ninh không thể không gò bó tài nguyên cung cấp cho tộc nhân, thậm chí còn bán đi mấy chiếc thuyền, sao các tộc nhân có thể không oán hận bà ta?

Hơn nữa, mấy vị trưởng lão bị lôi ra chịu tội lần này vốn đều là người có tuổi tác khá lớn trong tộc. Hầu hết bọn họ đều đã hơn ba trăm tuổi, con cháu dưới gối ít nhất cũng có mấy chục, bản thân đã là một nhân vật có cấp độ lão tổ tông nhất mạch rồi.

Tuy nói lần này là vì gia tộc, không thể không hi sinh, cháu trai Bang Ninh cũng hứa hẹn sẽ bồi thường cho bọn họ, sao bọn họ lại không oán trách một lời chứ?

Đủ loại chuyện như vậy, đều là một loại áp lực khó nói đối với Tào Ấu Khanh.

Càng nghĩ kỹ, tâm tình của bà ta lại càng áp lực. Thái độ của các tộc nhân đối với bà ta ngày càng xa cách, tâm trạng của bà ta trở nên be bét.

Cho tới khi tới Côn Ngô Cư của lão tổ, tâm trạng này mới tốt lên chút ít.

Lão tổ của Tào thị tên là “Tào Côn Ngô”, năm nay đã gần sáu trăm tuổi. Mấy năm qua, theo đại hạn thọ nguyên ngày càng cận kề, tinh lực của ông ta đã không còn như trước, không thể nào ra ngoài hoạt động nữa, hầu hết thời gian đều bế quan trong Côn Ngô Cư.

Có điều, cho dù lão tổ đang bế quan, lúc Tào Ấu Khanh muốn tới Côn Ngô Cư này cũng có thể tới bất cứ lúc nào.

Đẩy cửa bước vào giống như thường lệ, Tào Ấu Khanh vừa ngẩng đầu đã thấy Côn Ngô lão tổ phơi nắng trong viện.

So với mấy chục năm trước, bây giờ ông ta đã hiện rõ sự già nua, không chỉ mái tóc đã bạc trắng một mảng, ngay cả trên mặt cũng đã có rất nhiều nếp nhăn, trông giống như là lão nhân bảy tám chục tuổi ở phàm gian.

“Lão tổ tông.”

Thấy bóng dáng quen thuộc kia, không biết làm thế nào, ủy khuất trong lòng của Tào Ấu Khanh lập tức dâng lên.

Bà ta vụt người tới trước ghế dựa của lão tổ, quỳ trên thảm cỏ bên cạnh, ôm lấy cánh tay của ông ta như nũng nịu, ủy khuất nói: “Lão tổ tông, ta không cam tâm, thật sự không cam tâm.”

“Ài.”

Côn Ngô lão tổ thở dài, chậm rãi mở đôi mắt vẩn đục.

Tuy vẫn luôn không xuất hiện nhưng là Tử Phủ lão tổ duy nhất của Tào thị, sao ông ta có thể không biết trong nhà đã xảy ra chuyện gì trong khoảng thời gian này?