Chương 1030: Sự khó khăn của Tông An thiếu tộc trưởng (2)
Mặt biển nổi sóng chợt ngưng trệ trong tiếng kêu dài, sau đó bỗng dấy lên vạn làn sóng, tựa như đang nghênh tiếp quân vương của chúng giá lâm.
Rất rõ ràng, đây chính là hư ảnh pháp tướng của ông ta.
Tuy huyết mạch Tào thị nhất tộc thức tỉnh đa chủng đa dạng, nhưng trong đó nhiều nhất vẫn là huyết mạch loại nguyên thủy. Trong đó, huyết mạch của lão tổ Tào thị Tào Côn Hạo chính là người xuất sắc, hư ảnh pháp tướng thức tỉnh chính là Long Kình.
Đó là một loại cự thú tồn tại thời kỳ viễn cổ. Trong truyền thuyết, đó là một loại hung thú cường đại có thể sánh ngang với Thủy Hành Chân Long, vương giả trong biển cả.
Dưới sự gia thành của hư ảnh pháp tướng, gần như là trong khoảnh khắc liền có linh khí nguyên thủy dạt dào bị cưỡng chế hút ra từ đáy biển sâu thẳm.
Lực pháp tắc dâng trào tùy ý lan tràn.
Trong đôi mắt vẩn đục của Côn Hạo lão tổ hiện rõ vẻ tàn khốc, bàn tay chợt đập xuống.
Trong tích tắc, hà quang óng ánh bỗng nở rộ.
Lực nguyên thủy hào hùng mênh mông hóa thành cự lãng ngút trời, gào thét đổ xuống Thất Vĩ Hỏa Hồ. Tuy bạo lộ hư ảnh pháp tướng rất có khả năng khiến thân phận của ông ta bại lộ nhưng bại lộ thì bại lộ thôi.
Không loại trừ Vương Thủ Triết, đối với Tào thị chính là đại nạn. Mà thọ nguyên của ông ta cũng không còn bao nhiêu nữa.
Uy thế trong khoảnh khắc này quả thực giống như thiên hà đổ sụp, gần như bao phủ tất cả mọi thứ trong thiên địa vào trong, là biển cả vào mùa bão lũ, uy thế cũng chẳng qua là như vậy mà thôi.
“Long Kình pháp tướng!” Ngụy Văn Huân nín thở, cuối cùng cũng phản ứng lại: “Cường giả Tử Phủ cảnh Nguyên Thủy nhất hệ, lại là Long Kình pháp tướng, lẽ nào…Lẽ nào là Côn Hạo lão tổ của Liêu Viễn Tào thị?”
Thực lực đạt tới cấp độ Tử Phủ cảnh này, vốn không thể là người vô danh. Càng không nói tới Tào Côn Hạo là lão tổ của Tử Phủ Tào thị, dĩ nhiên là một trong những đối tượng quan tâm trọng điểm của quan phủ.
Cho dù Ngụy Văn Huân luôn nhậm chức ở Lũng Tả quận nhưng cũng nghe nói một số tin tức. Đặc biệt là Tào thị, bây giờ căm hận Vương thị thấu xương.
Vương Thủ Triết híp hai mắt lại, thần sắc lại không hề có vẻ gì bất ngờ.
Hắn từng điều tra kỹ càng về Tào thị.
Nếu nói gia chủ Tào Bang Ninh của Tào thị, quả thực có chút đầu óc. Lần này cũng phải khen hắn ta không ngừng điều đình bên trong, quyết đoán thằn lằn đứt đuôi, Tào thị mới có thể thoát thân từ trong tội danh kết cấu hải khấu.
Nhưng có lẽ gia tộc này đã dùng hải khấu quá lưu loát, lúc làm việc luôn mang theo một cỗ phỉ khí bá đạo. Đối với việc dạy dỗ tiểu bối trong tộc cũng thiếu quy hoạch, hài tử có thiên tư càng tốt thì càng được sủng ái.
Cho nên thiên kiêu được bồi dưỡng ra, cho dù là Tào Ấu Khanh hay là Tào Bang Ngạn đều được nuông chiều từ bé, không chịu được chút ủy khuất nào, thái độ làm người cũng thiển cận tùy hứng, trợn trừng tất báo.
Lão tổ của Tào thị, Côn Hạo lão tổ, năm xưa cũng mang tính cách này.
Lần này, Tào thị chịu thiệt lớn như vậy, với tính cách của bọn họ, nếu có thể kiềm chế được gì thì đều không kiềm chế, ngược lại kỳ kỳ quái quái.
“Mặc kệ ông ta là Côn Hạo lão tổ hay là Khôn Địa lão tổ! Dám ra tay với Thủ Triết ca ca chính là tội ác tày trời!” Thất Vĩ Hỏa Hồ ngẩng đầu nhìn Long Kình ngâm dài trong bầu trời kia, không biết vì sao vẻ hung tàn trong kim đồng bỗng tăng vọt, bỗng nhiên nghiến răng bạo phát ra một tiếng kêu tức giận: “Hú! Lão già, chịu chết đi!”
Nói xong, bốn chân của nó giẫm trong hư không, cả cơ thể hồ ly bay vọt ra, hứng lấy uy thế đáng sợ tựa như sắp lật đổ bầu trời xông ra.
Một người một hồ lập tức quấn lấy nhau trong không trung.
Ngay sau đó, trên bầu trời, Hồ Hỏa chọc trời, một nửa thiên không bị hỏa diễm nhuộm thành màu đỏ sẫm, linh khí nguyên thủy dâng trào giống như sục sôi như khuấy đảo, cuồn cuộn, lên xuống không ngừng, lúc va đập, dao động năng lượng tản rộng mạnh mẽ khiến người ta hoảng loạn không thôi.
Trong thiên không, gió nổi mây bay, ngay cả mặt biển cũng bị ảnh hưởng, cuộn lên bọt biển lớn.
Thế nhưng suy cho cùng Thất Vĩ Hỏa Hồ đã chưa chịu đủ độ kiếp cảnh giới, cộng thêm đây là biển cả, linh khí Nguyên Thủy nồng đậm mà linh khí hỏa hệ mỏng manh, nó mau chóng rơi vào thế hạ phong.
Rất nhiều lần, nó đều bị uy thế đáng sợ kia xung kích cơ thể bất ổn, lui về sau, thân hình to lớn trượt ra mấy trăm trượng trên không trung mới ổn định lại.
“Thủ Triết gia chủ, tình hình không hay rồi.” Lòng của Ngụy Văn Huân bất giác nhắc nhở: “Tào Côn Hạo chính là thượng nhân Tử Phủ cảnh lâu năm, thực lực rất mạnh, chung quy Hỏa Hồ lão tổ vẫn còn quá trẻ, e là khó mà chống lại, ta thấy ngươi vẫn nên lui trước.”
Nghe vậy, Vương Thủ Triết vẫn không lên tiếng, Vương Tông An lại cười: “Ngụy bá bá không cần lo lắng. Phụ thân tất có an bài.”
Từ nhỏ tới lớn, hắn ta đã chứng kiến từng kỳ tích mà lớn lên.
Tuy phụ thân chưa lần nào đánh lại mẫu thân nhưng điều này không trở ngại tới địa vị cao của Vương Thủ Triết trong lòng Vương Tông An.