Chương 1040: Hãn Thê Hành Hung Ấu Khanh! Thiên Diễm Lại… (5)
Đợi đến khi tiến gần mới có thể thấy rõ, thứ đang chậm rãi tiến tới kia là một cỗ thi thể của Mạc Bắc Cự Li Ngưu to lớn.
Cho dù con Cự Li Ngưu đó nằm ngang cũng ít nhất cũng cao ngang hai tầng lầu các, bộ lông dày cứng giống như khoác mấy lớp thảm lông.
Phía trước Cự Li Ngưu còn có một đoàn người trẻ tuổi đang hì hục kéo thi thể của Cự Li Ngưu, vui vẻ đi về trước.
Vị trí nổi bật nhất trong đám người là một nữ tử mặc y phục lông da dày dặn, vóc người cao thon, gương mặt ngây thơ.
Nàng ta ngẩng đầu sải bước đi về phía trước, đám thanh niên xung quanh đều vây quanh nàng ta, trong ánh mắt nhìn nàng ta đều tràn ngập sùng bái.
Hiển nhiên nữ tử này là Vương Ly Từ đã xa nhà rất lâu.
Vương Ly Từ cũng chỉ nhỏ hơn Vương Thủ Triết hai tuổi, bây giờ cũng đã năm mươi mấy gần sáu mươi rồi. Lúc vừa tới cao nguyên Mạc Bắc, nàng đã thăng cấp Thiên Nhân cảnh rồi.
Trong tình hình cung ứng đầy đủ hung thú trên cao nguyên Mạc Bắc, thực lực của nàng ta cũng nhanh chóng tăng lên, bây giờ đã năm năm trôi qua, nàng ta đã là Thiên Nhân cảnh tầng một trung hậu kỳ, thêm ba tới năm năm nữa, nàng ta có thể thăng cấp Thiên Nhân cảnh tầng hai rồi.
Điều đáng tiếc duy nhất là tuy thực lực của hung thú trên cao nguyên bất phàm, ngay cả sư tôn Vân Dương thượng nhân của nàng ta cũng phải đích thân ra tay, săn giúp cho nàng ta một con Cự Li Ngưu hoang dã Thất giai về, tư chất huyết mạch của nàng ta đã tăng nhưng vẫn không nhanh, vẫn dừng ở giai đoạn Cực Phẩm Bính đẳng, chỉ tăng nhè nhẹ trong tầng Bính đẳng mà thôi.
Có điều, dựa theo cách nói của sư tôn Vân Dương thượng nhân, huyết mạch của nàng còn có thể tăng đã là hời lớn rồi.
Đổi lại là người khác, sau khi trở thành Thiên Nhân cảnh còn muốn đưa huyết mạch đi lên, vậy thì phải dựa vào đan dược cao phẩm như Thất phẩm, Bát phẩm, thậm chí Cửu phẩm, hoặc là thiên tài địa bảo cùng một cấp độ. Thứ có cấp độ đó, số lượng hiếm hoi không nói mà giá của cái nào cũng trên trời. Đừng nói là Tử Phủ cảnh như ông ta, cho dù là Thần Thông chân nhân cũng phải táng gia bại sản mới mua nổi.
Cũng tức là Vương Ly Từ dựa vào Thao Thiết huyết mạch bẩm sinh, tư chất huyết mạch mới có thể tiếp tục tăng trưởng.
Mà mấy năm nay, vì Vương Ly Từ thường sẽ săn hung thú ở cao nguyên, cộng thêm thực lực của nàng tuy mạnh nhưng không làm kiêu gì, là người khá dễ gần, trong lúc bất tri bất giác trở nên thân quen với đám thanh niên trong Mạc Bắc Man Tộc.
Rất nhiều thanh niên đều cực kỳ vui thích đi săn bắn cùng với nàng, mỗi lần, khi nàng ra ngoài săn bắn, danh ngạch người đi theo đều phải ta giành ngươi đoạt mới phen mới có thể quyết định cuối cùng.
“Ly Từ tiền bối, lần sau ta vẫn muốn đi săn bắn với người.”
“Ly Từ tiền bối, lần sau hãy dẫn ta đi với.”
Trong lúc cười nói, một đám thanh niên đã bất tri bất giác tới gần doanh trại của vương đình.
Thế nhưng còn chưa đợi bọn họ tiến vào doanh trại, trong doanh trại bỗng bạo phát ra một tiếng động rất lớn.
Ngay sau đó, hai đạo nhân ảnh một trước một sau từ trong doanh trại xông ra, chém giết trên bầu trời.
Một người trong đó là một vị nữ tử có vóc dáng vạm vỡ, thân mặc Man giáp thô to, tướng mạo xinh đẹp. Bà ta thắt bím tóc con rít thô to, tay cầm búa lớn, anh tư hiên ngang tựa như nữ thần tuyệt thế hạ phàm.
Nữ tử này chính là nữ vương của Mạc Bắc Man Tộc đương thời, thời trẻ cũng từng “du học” ở thánh địa Đại Càn.
Thực lực của bà ta rất mạnh, mỗi một rìu chém xuống, thiên không đều giống như bị chém đứt.
Mà người còn lại là một lão giả khôi màu râu tóc bạc trắng, ông ta chỉ có sức vật vã chống đỡ nhưng không có năng lực phản kích, bị đánh vô cùng chật vật.
“Vân Dương sư đệ, ngươi dẫn đồ đệ tới ở chỗ ta lâu như vậy, ăn của ta, uống của ta, lại không muốn đánh hai trận với ta?” Nữ vương man tộc có tướng mạo cực kỳ xinh đẹp, giọng nói ầm ầm như lôi.
‘Dô dô, nữ vương học tỷ thủ hạ lưu tình.” Vân Dương thượng nhân liều mạng chống đỡ, vừa khóc than nói: “Học tỷ, tỷ đường đường là Thần Thông cảnh, ức hiếp Tử Phủ cảnh như ta xem là gì? Thật sự có năng lực, đánh Lang Gia đi. Tỷ còn nhớ hắn không. Năm xưa hắn kiêu căng phải biết.”
“Dô ha, ngươi tưởng bổn vương không dám đánh Lang Gia sao?” Nữ vương man tộc đánh hăng say, lập tức thu đôi rìu lại, chỉ dựa vào một đôi thiết chưởng gia tăng bạo lưc với Vân Dương thượng nhân: “Vừa hay, qua một khoảng thời gian nữa ta phải đưa nhi nữ tới thánh địa một chuyến, tới chừng đó tìm cơ hội đánh Lang Gia một trận.”
“Nữ nhi? Chẳng phải học tỷ vì thích…Vẫn luôn không kén phò mã sao? Nữ nhi ở đâu ra, sao ta chưa từng gặp? Lẽ nào…” Vân Dương thượng nhân bị tánh tới kêu thảm, đồng thời lại không kiềm chế được lòng tò mò.
“Ha ha, Vân Dương sư đệ, ngươi vẫn dễ gợi đòn như cũ nhỉ. Học tỷ tỷ phải thỏa mãn yêu cầu đặc thù của ngươi!”
“Học tỷ, ta sai rồi! Ta thật sự sai rồi.”