Chương 1042: Vương Thị Thăng Cấp Thế Gia Lục Phẩm (2)
Cho dù là Tử Phủ thế gia cũng sẽ có tiết tấu khống chế tiến độ tu vi của Thiên Nhân chủng, đa số đều cách mười mấy hai mươi năm, bồi dưỡng ra một vị trưởng lão Thiên Nhân cảnh để duy trì tổng số lượng trưởng lão Thiên Nhân cảnh trong gia tộc.
Vì vậy, tin đại hỉ lần này của Vương thị lập tức gây nên náo động ở sáu vệ phía Nam, đồng thời làn sóng “tin mới” này đã truyền khắp Lũng Tả quận theo phi liên lui tới, trở thành đề tài nói chuyện sau bữa cơm tiệc trà của vô số người.
Một hòn đá dấy lên ngàn lớp sóng.
Vào lúc này, Trấn Trạch vệ, một trong sáu vệ phía Nam.
Sở dĩ vệ này tên là Trấn Trạch là vì nằm ở bên bờ đại hoang trạch, lấy ý trấn thủ đại hoang trạch.
Xưa giờ, gia tộc mạnh nhất ở Trấn Trạch vệ chính là Trấn Trạch Uông thị.
Lão tổ thứ nhất Uông Khôn Nguyên của Uống thị chính là cao thủ Thiên Nhân cảnh tầng tám, xưa giờ nổi tiếng là lão tổ Thiên Nhân cảnh số một ở sáu vệ phía Nam. Khi còn trẻ, vị lão tổ này không hiển sơn lộ thủy, vẫn luôn lặng lẽ trưởng thành.
Cho tới khoảng năm mươi năm trước, Uông Khôn Nguyên đột phá từ tầng sáu đỉnh phong tới tầng bảy, sau đó không còn lặng lẽ nữa mà đã tuyên bố ra bên ngoài Khôn Nguyên lão tổ có tư chất thiên kiêu.
Nháy mắt, Uông Khôn Nguyên đã nổi danh ở sáu vệ phía Nam, danh tiếng của Trấn Trạch Uông thị cũng dần lưu chuyển trong Lũng Tả quận.
Thế nhưng suy cho cùng Uông thị cũng chỉ là một thế gia cường Thất phẩm, nhiều nhất xưng bá trong phạm vi Trấn Trạch vệ mà thôi. Chỉ dựa vào tài nguyên của một vệ, muốn đưa Khôn Nguyên lão tổ lên Tử Phủ cảnh quả thật là khó như lên trời.
Thực ra, cho dù chỉ mới đưa tu vi của Khôn Nguyên lão tổ lên Thiên Nhân cảnh tầng bảy đã khiến nội bộ Uông thị khổ sở vô cùng rồi. Rất nhiều các tiểu bối đều bị trì hoãn tiền đồ, bỏ lỡ thời cơ tu luyện tốt nhất.
Vì vậy, xuất lộ tốt nhất của Uông thị chính là dựa vào thân phận và thực lực của thiên kiêu Thiên Nhân cảnh hậu kỳ, mở rộng sức ảnh hưởng thế lực ở sáu vệ phía Nam, nói thông tục chút thì chính là ăn mót từ trong nồi của các thế gia ở các vệ khác.
Tập trung sức lực của các vệ mới có thể lấp đầy cái lỗ tài nguyên không đáy trong dục đồ thăng cấp Tử Phủ cảnh của Khôn Nguyên lão tổ.
Chỉ đáng tiếc.
Khôn Nguyên lão tổ không gặp thời.
Khi cái tay của Trấn Trạch Uông thị vươn tới mảnh đất Trường Ninh vệ, bị phản đòn và tập kích của liên minh thông hôn Vương thị. Sau dăm ba lần âm thầm đấu sức và toan tính, Trấn Trạch Uông thị chán nản lui về.
Sau đó, Uông thị hay tin Vương Ly Dao của Vương thị đã trở thành đệ tử của Thần Thông chân nhân…Sau khi Trường Ninh Vương thị một bước lên mây, Uông thị lập tức ngoan ngoãn, đâu còn dám đánh chủ ý với Trường Ninh Vương thị?
Về sau, mở rộng làm ăn ở các vệ khác trong sáu vệ phía Nam, Uông thị gặp phải chèn ép của liên minh thông hôn do Vương thị cầm đầu ở khắp nơi, thất bại hết lần này tới lần khác. Điều này khiến kế hoạch đi đường tắt tới Tử Phủ tuyến lộ của Uông thị dần phá sản.
Năm năm năm trôi qua, Khôn Nguyên lão tổ năm xưa mới vừa thăng cấp Thiên Nhân cảnh tầng bảy, tràn đầy hăng hái mới miễn cưỡng thăng cấp Thiên Nhân cảnh tầng tám!
Khôn Nguyên lão tổ bây giờ đã ba trăm tuổi rồi. Sau này, Tử Phủ chi lộ kia đã trở nên xa xôi.
Sau hàng loạt lý do, dĩ nhiên Trấn Trạch Uông thị hận Vương thị thấu xương, chỉ là ngại sự lớn mạnh của liên minh thông hôn Trường Ninh, chỉ đành nhịn nhục mà thôi.
Đương nhiên, mối hận này chỉ là mối hận đơn phương.
Đối với Trường Ninh Vương thị mà nói, vốn không quá để tâm tới Trấn Trạch Uông thị, chỉ là ghi một khoản trong kỷ yếu truyền thừa của Vương thị, năm nào đó đã cọ sát với Trấn Trạch Uông thị, cụt hứng tan rã.
Bây giờ, Vương thị cực kỳ khiêm tốn nhưng địa vị ở sáu vệ phía Nam Lũng Tả đã giống như bá chủ vô hình rồi.
Ngoại trừ quần đảo không phù hợp trồng trọt, Bách Đảo vệ và Trấn Trạch Uông thị tử thủ đại bản doanh ra. Các vệ khác gần như đều trở thành cứ địa lương chủng của Vương thị. Mỗi năm đều sản xuất ra nguồn lúa giống chất lượng cao dồi dào cho Vương thị, cũng mang tới nguồn lợi cực lớn cho Vương thị.
Có điều, suy cho cùng vẫn là các hương thân. Vương thị đối đãi với các gia tộc trồng trọt cũng không tệ, trong điều kiện lợi nhuận thỏa mãn bản thân cũng có thể san sẻ chút lợi ích cho bọn họ.
Do vậy, thế gia Thất Bát Cửu phẩm ở các vệ đều đã coi việc trồng trọt lúa giống cho Vương thị là sản nghiệp hàng đầu, cùng Vương thị kiếm bộn tiền, tươi cười rạng rỡ.
Ngay cả Thác Bạt gia và Đạm Đài gia ở Đông Hải vệ đã từng có mâu thuẫn rất lớn, một sống một chết, dưới sự điều đình của Vương thị, cuối cùng vẫn bắt tay giảng hòa, ngoan ngoãn giúp đỡ làm ruộng, hoặc là tham gia vận tải đường biển.
Thời này, ai thắng nổi tiền? Ngoại trừ Trấn Trạch Uông thị, bọn họ sống chết không chịu trồng giống của Vương thị trên mười lăm vạn mẫu đất ruộng của mình.
Trên thực tế, các thế gia Bát Cửu phẩm khác ở Trấn Trạch vệ đã sớm âm thầm cấu kết với Vương thị, lén lút trồng ruộng cho Vương thị. Cho dù Uông thị biết cũng chỉ có thể mắt nhắm mắt mở, dù sao cũng không đánh lại Vương thị.