Chương 1050: Vương Thị Hưng Vượng! Bá Chủ Một Quận (Kết thúc quyển 3) (2)

person Tác giả: Ngạo Vô Thường schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:10 visibility 1 lượt đọc

Chương 1050: Vương Thị Hưng Vượng! Bá Chủ Một Quận (Kết thúc quyển 3) (2)

“Mạc Uyển Thu, chúng ta cầu kiến Ly Dao tiểu thư, liên quan gì tới ngươi?”

“Uyển Thu tiên tử, xin người cho ta gặp Ly Dao tiểu thư một lần đi.”

“Mạc Uyển Thu, ngươi đừng ngang ngược, tiếp kiếm!”

Hoặc cầu khẩn hoặc mắng mỏ, âm thanh nối đuôi liên tục, thế nhưng Mạc Uyển Thu vẫn kiên định như núi, chém đứt ý đồ khiêu chiến qua cửa của các tiểu thư thế gia.

Cho dù nàng ta áp chế tu vi cũng không ai có thể ngăn được ba kiếm của nàng ta.

Các nữ tử đều liếc mắt lẫm liệt, thiên kiêu Học Cung Mạc Uyển Thu lại đáng sợ như vậy, Đây, đây mới chỉ là thực lực của người nối gót sao? Vậy thì, Ly Dao đại thiên kiêu trong truyền thuyết sẽ lợi hại tới cỡ nào?

Bên Vương Ly Dao cũng chỉ là một góc băng sơn.

Trong khoảng thời gian này, không biết có bao nhiêu thiên kim tiểu thư thế gia dùng đủ cớ để tiến vào chủ trạch Vương thị, hở tí lại chế tạo ngẫu ngộ và tình cờ, xem xem có thể quyến rũ được thiếu niên tuấn kiệt nào của Vương thị không.

Chỉ đáng tiếc.

Nhãn giới của các thế hệ trẻ Vương thị ngày càng cao, cũng trở nên tâm cao khí ngạo.

Rất nhiều thiên kim tiểu thư đều vui vẻ mà tới, ủ rũ chán chường mà về.

Thời gian vụt qua, bất tri bất giác đã tới ngày Vương thị tổ chức Song Thiên Nhân yến.

Hôm nay, mới sáng sớm, xung quanh bến Định Phổ đã chen chúc trung tiểu thế gia tới xem náo nhiệt.

Bởi vì người xem náo nhiệt quá nhiều, địa điểm bến cảng vốn không đủ chỗ đứng, lúc này, ngay cả trên Thủy Long trận ở hai bên bến cũng đứng đầy người.

Người người chen chúc, gần như không có chỗ hạ chân.

Ngô Bang Tá chỉ đến trễ một chút đã bị đám người bon chen chặn ở ngoài bến, không khỏi ảo não. Sớm biết thế thì ban nãy hắn đã bớt nói mấy câu với lão tổ rồi.

Lúc hắn đang ảo não, hướng bến cảng bỗng truyền tới một đạo truyền âm: “Ngô thế huynh, ở đây, ở đây, ta đặc biệt chiếm chỗ giúp huynh, mau sang đây!”

Hắn nhìn theo giọng nói, ngó mắt liền thấy hảo huynh đệ Ánh Tú của hắn, Ánh Tú Lư thị đích mạch Lư Văn Hồng. Bên cạnh hắn có ba gia tướng vây lại, bên trong thừa ra một chỗ trống, đủ để một người đứng.

Ngô Bang Tá mừng rỡ, thân hình lập tức lăng không bay lên, bước mấy bước trong hư không, sau đó nhẹ nhàng đáp vào trong chỗ trống đó.

Tu sĩ Luyện Khí cảnh chỉ có thể lướt đi trong bán không, có thể liên tục trệ không như vậy, chế tạo ra hiệu quả tương tự với lăng không bước bộ, chỉ có tu sĩ Huyền Vũ từ Linh Đài cảnh trở lên mới có thể làm được.

Tu sĩ Huyền Vũ xung quanh lậ tức nhìn Ngô Bang Tá bằng ánh mắt kính nể. Mấy tu sĩ Huyền Vũ gần đó chr động dịch chuyển, cố gắng nhường ra nhiều không gian hơn cho hắn.

Ngô Bang Tá gật đầu cảm tạ bọn họ, sau đó chắp tay với Lư Văn Hồng, cảm tạ nói: “Lư thế huynh, vẫn là huynh có tính toán. Hôm nay thật sự may nhờ có huynh, chuyện có ý nghĩa kỉ niệm như hôm nay, lỡ như bỏ lỡ thì đáng tiếc.”

“Uầy, giữa huynh đệ nói những thứ này làm gì?” Lư Văn Hồng xua tay không có gì.

Lư Văn Hồng chính là tiểu thiên kiêu được Ánh Tú Lư thị dụng tâm bồi dưỡng, bây giờ Thiên Nhân lão tổ Lư Tiếu Tiếu của Lư thị chính là cô cô đích thân của hắn.

Từ mấy năm trước, sau khi lão thái gia Lư Chính Hùng và lão phu nhân Vương Lưu Linh của Ánh Tú Lư thị cùng qua đời, thông hôn giữa Ánh Tú Lư thị và Trường Ninh Vương thị đích mạch đã nhạt đi, chỉ có giữa trực mạch vẫn duy trì quan hệ thông hôn.

May mà bây giờ Thiên Nhân lão tổ Lư Tiếu Tiếu của Ánh Tú Lư thị chính là biểu muội đích thân của gia chủ Vương Thủ Triết của Trường Ninh Vương thị, cộng thêm Lư thị cũng tham cổ trong Thủ Đạt thương hội, cho nên quan hệ giữa hai gia tộc vẫn vô cùng gắn bó.

Năm nay, Lư Văn hồng mới sáu mươi tuổi, đã có tu vi Linh Đài cảnh tầng bốn, cho dù tốc độ tu hành cũng miễn cưỡng có thể chen vào trung du trong lớp tiểu thiên kiêu. Dựa theo tốc độ này, trước một trăm năm mươi tuổi, hắn có hi vọng thăng cấp Thiên Nhân cảnh.

Điều này cũng nhờ bây giờ tài lực của Ánh Tú Lư thị dồi dào mới có thể cung dưỡng cho hắn tu luyện như vậy. Đổi lại là năm mươi năm trước, cho dù hắn có tư chất tiểu thiên kiêu, khả năng cao cũng chỉ có thể đưa vào Học Cung, bởi vì gia tộc vốn không cung dưỡng nổi.

So sánh một chút, tuy Ngô Bang Tá cũng là tư chất tiểu thiên kiêu, tốc độ tu luyện lại kém hơn Lư Văn hồng một bậc.

Bây giờ hắn đã sáu mươi lăm tuổi, tu vi cũng chỉ mới Linh Đài cảnh tầng ba đỉnh phong, còn phải cọ sát nửa năm nữa mới có thể thăng cấp tầng bốn.

Hết cách, nội tình của Ánh Tú Ngô thị quá mỏng, vốn không đủ cung dưỡng cho hắn tu luyện hết tốc lực.

Điều này còn vì quan hệ tỷ tỷ ruột Ngô Linh Vận của hắn đã gả vào Trường Ninh Vương thị, sức ảnh hưởng mấy năm nay của Ánh Tú Ngô thị mới tăng lên. Túi tiền cũng ngày càng hậu hĩnh, nếu không, ngay cả tốc độ tu luyện như bây giờ, hắn cũng không thể nào duy trì.