Chương 1074: Thủ Triết của ta cũng là đại thiên kiêu (4)
Có thu hoạch linh nhục là chuyện tốt nhưng việc sản xuất duy trì ổn định ở Vương thị đại mục trường càng quan trọng hơn. Cho dù đình chỉ một năm, Vương thị sẽ chịu thiệt hại khổng lồ.
Vấn đề của Đại Hoang Trạch không thể giải quyết trong nay mai, luôn là một cái gai trong lòng của Vương Lạc Đồng.
Bỗng dưng, trên bầu trời, một tiếng hạc ngân dài vang lên.
Một chiếc phi liên linh cầm từ bầu trời đáp xuống, vững vừng đỗ trên cứ địa mục trường. Từ ký hiệu trên toa kiệu phi liên có thể thấy, đó là cỗ xe chuyên dụng của gia chủ Vương Thủ Triết.
Phát triển tới mức này, gia chủ của Vương thị không có phi liên chuyên dụng, ra ngoài tại ngoại còn đâu mặt mũi.
Dù sao thì Vương Thủ Triết không tới mức vẫn phải đi ngồi phi liên công cộng hoặc là tự thân bay trên trời nhỉ?
Vương Lạc Đồng thấy vậy, vẻ mặt hớn hở, vội vàng tiến lên đón, chấp tay hành lễ với Vương Thủ Triết đi ra phi liên nói:
“Tứ ca ca, cuối cùng huynh cũng tới.”
Sau đó, nàng lại hành lễ với Lung Yên lão tổ đi ra sau Vương Thủ Triết, đeo mạn che, khí chất âm lãnh: “Lạc Đồng bái kiến lão tổ.”
“Lạc Đồng, không cần đa lễ.” Lung Yên lão tổ nhàn nhạt nhìn Vương Lạc Đồng, trong ánh mắt lộ ra vẻ sủng ái và yêu thích.
Hài tử Lạc Đồng này, từ nhỏ đã không có cảm giác tồn tại gì trong gia tộc, thế mà dựa vào sự cố gắng của nàng ta cùng với tài nguyên dần tranh được, nàng ta đã đạt được thành tựu Thiên Nhân cảnh ở độ tuổi còn trẻ này, trở thành Lạc Đồng lão tổ như bây giờ.
Bây giờ, có thể coi nàng ta là một nhân vật truyền kỳ trong gia tộc rồi.
Mà sau khi đám người Vương Lạc Đồng nhìn thấy Vương Thủ Triết và Lung Yên lão tổ, cảm xúc vốn căng thẳng cũng tiêu tán sạch.
Bất luận là gia chủ Vương Thủ Triết hay là Lung Yên lão tổ đều là định hải thần châm của gia tộc, hôm nay chỉ cần tới một người, các nàng đã có thể định tâm rồi.
Bây giờ tới những hai người, còn có khó khăn gì khó?
Huống chi, tứ ca ca của Lạc Đồng nàng có thủ đoạn rất thông thiên, cho dù vấn đề Đại Hoang Trạch kia rất nghiêm trọng thì chắc chắn vẫn có thể giải quyết được.
Vương Thủ Triết mỉm cười hàn huyên hai câu với Lạc Đồng, sau đó bỗng chú ý tới Vương Thất Hạo ở bên cạnh, không khỏi hơi cau mày: “Ngươi ở đây làm gì?”
Vương Thất Hạo vội mỉm cười hành lễ: “Gia gia, ca ca phụng mệnh xử lý lễ phẩm của Mạc Nam Vương thị, ta chỉ giúp đỡ một chút, thuận tiện tăng chút cống hiến gia tộc.”
“Rảnh rỗi bớt bay nhảy ở bên ngoài.” Sắc mặt của Vương Thủ Triết không tốt, xua tay: “Mau về nhà bồi thê nhi, nhân lúc còn sớm sinh thêm mấy hài tử.”
Khoảng thời gian này, Vương Thủ Triết có ý kiến không nhỏ đối với tôn tử Vương Thất Hạo này, sắp xếp cưới cho hắn đích nữ của Vũ Văn thị làm lão bà, còn dám thầm oán trách.
Hơn nữa đã thành thân bao năm rồi mà hắn chỉ sinh ra một Vương An Duệ. Tuổi trẻ mà chẳng biết nỗ lực gì!
Đối với hài tử không cố gắng mọc nhánh thêm lá này, Vương Thủ Triết nào có thể có sắc mặt tốt?
Vương Thất Hạo cứng đờ mặt, đáy lòng kêu khổ không ngừng.
Gia gia à gia gia, tuy ta chỉ là tôn nhi đích thứ của người nhưng chênh lệch đãi ngộ này cũng quá lớn rồi nhỉ? Ta đã hi sinh cưới thê tử vì gia tộc, lẽ nào còn thật sự phải làm máy đẻ sao?
Vương Thất Hạo ta là nam nhân muốn chinh phục biển lớn, không muốn làm cỗ máy sinh con cả đời.
Có điều, hắn cũng chỉ dám oán thầm những lời này trong lòng, thật sự dám nói ra trước mặt của gia gia, bảo đảm chịu không nổi.
Ngay sau đó, hắn chỉ gượng cười hai tiếng nói: “Gia gia, ta sẽ về bồi Bình nhi và An Duệ ngay đây.”
“Bồi Bình nhi nhiều một chút là được, An Duệ do nãi nãi ngươi chăm, không cần ngươi quản.” Vương Thủ Triết xua tay: “Vương Thất Hạo ngươi ngoan ngoãn kiềm chế cho ta, kiên định sống. Nếu không lần sau bị nãi nãi ngươi đánh, đừng trách ta không cản. Đi đi!”
“Vâng, Hạo nhi cáo lui.”
Vương Thất Hạo ủ rũ rời đi, trong lòng chộn rộn không thôi, trở về nhất định phải trấn an Binh nhi thật tốt, nếu nàng ta lại cáo trạng hắn với nãi nãi, sao hắn có thể sống nữa?
Đợi sau khi Vương Thất Hạo đi, Lôi Bác Vũ cười khanh khách khuyên Vương Thủ Triết: “Thủ Triết gia chủ, huynh cũng đừng trách móc Thất Hạo quá, hắn còn nhỏ, người trẻ nào không có chút mộng tưởng?”
“Hạo nhi tâm lãng khí phù, không cho hắn chút áp lực thì hắn sẽ giống như một con ngựa hoang mất dây cương.” Vương Thủ Triết nói, đánh giá Lôi Bác Vũ: “Ngươi còn nói hắn, ngươi cũng chỉ sinh hai đứa. Ngươi thân là một trưởng bối cũng không cố gắng làm gương. Ngươi không sinh, ta không sinh, khi nào gia tộc mới có thể hưng vượng?”
Lôi Bác Vũ lập tức âm u sắc mặt.
Chuyện này có thể trách hắn sao? Sinh con hay không là chuyện một mình Lôi Bác Vũ hắn nói là được sao? Cho dù ta muốn sinh cũng không dám miễn cưỡng lão bà.
Ngay cả Vương Lạc Đồng cũng lập tức căng thẳng, chột dạ mau chóng chuyển đề tài nói: “Tứ ca ca, vẫn nên vào nhà ngồi trước đã. Ta nói với huynh và lão tổ tình hình điều tra được trước mắt.”