Chương 1081: Khí vận chi tử! Đích mạch trọng tôn của ta (3)

person Tác giả: Ngạo Vô Thường schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:10 visibility 1 lượt đọc

Chương 1081: Khí vận chi tử! Đích mạch trọng tôn của ta (3)

Nội tâm của hai vị lão tổ Uông thị lập tức dạt dào mà kích động không thôi. Bọn họ kỳ vọng nhìn Vương Thủ Triết: “Thủ, Thủ Triết gia chủ, ngài nói thật? Thật sự có thể có thu nhập hàng năm một trăm vạn càn kim?” Đừng nói là một trăm vạn, ngay cả năm mươi vạn, ba mươi vạn đều có thể đưa Uông thị thoát khỏi khốn cảnh, có hi vọng nghịch chuyển Càn Khôn rồi.

Vương Thủ triết vô cùng thấu hiểu, nhìn chằm chằm Khôn Nguyên lão tổ: “Ban nãy thấy hư ảnh pháp tướng của Khôn Nguyên lão tổ cường đại mà linh động, chiến lực phi phàm, có lẽ đã đạt tới linh thể rồi nhỉ?”

Khôn Nguyên lão tổ ngẩn ra, biểu cảm trở nên khó lường. Sau một thoáng, ông ta mới lộ ra biểu cảm chua sót: “Thủ Triết gia chủ nhãn pháp như đuốc, quả thực lão hủ là ngũ trọng huyết mạch.”

“Lão tổ tông.” Thành Nghiệp lão tổ biến sắc, vội vàng gọi một tiếng. Đây là bí mật lớn nhất của gia tộc, nếu bị người ta biết lão tổ thứ nhất của Uông thị là thiên kiêu, sẽ chọc ra không ít hiểm họa.

“Không sao.” Khôn Nguyên lão tổ ngăn ông ta lại, ông ta thẳng lưng nghiêm túc nói: “Vương thị có ơn cứu mạng với chúng ta, tự nhiên tin tưởng bọn họ. Huống chi, tuy ta không phát giác ra tu vi của Thủ Triết gia chủ và Lung Yên lão tổ nhưng có thể thấy chắc chắn bọn họ rất mạnh, khả năng cao cũng rất phi phàm trong hàng thiên kiêu. So với Vương thị nhân tài chen chúc, ngay cả uy hiếp cũng không đáng nói tới.”

“Hóa ra là vậy.” Vương Thủ Triết không phủ nhận cách nhìn của Khôn Nguyên lão tổ, chỉ là thiên kiêu, quả thực không dấy lên được bất cứ dao động nội tâm nào trong hắn. Chỉ là hắn vẫn có hơi tiếc nuối nhìn Khôn Nguyên lão tổ: “Với tuổi tác của lão tổ, nếu đặt vào Học Cung, chỉ cần cố gắng chăm chỉ thì bây giờ có thể đã là Tử Phủ tu sĩ rồi.”

“Một chiêu sai, cả ván sai.” Sắc mặt của Khôn Nguyên lão tổ trở nên bình tĩnh: “Muốn trách chỉ trách Uông mỗ tham lam.”

“Cũng không phải không có cơ hội.” Vương Thủ Triết thoáng suy nghĩ nói: “Nếu có thể tìm một số thiên tài địa bảo kéo dài thọ nguyên rạng rỡ sinh cơ, bổ sung nguyên khí hao hụt. Sau đó dùng tốc độ nhanh nhất thăng cấp Thiên Nhân cảnh đỉnh phong, tìm kiếm cơ hội thăng cấp Tử Phủ. Nếu dựa theo phương án tối ưu, ước chừng cần hai mươi lăm tới ba mươi năm, phỏng chừng có tỉ lệ năm sáu phần thăng cấp thành công.”

Mấy năm nay, vì Vương thị có quá nhiều thiên kiêu và đại thiên kiêu. Vương Thủ Triết không thể không vơ vét khắp nơi các loại tài liệu liên quan tới thăng cấp Tử Phủ cảnh, sau đó chỉnh lý tiêu hóa rục nhừ.

Phóng mắt nhìn vào lịch sử của cả Đại Càn quốc, tình hình này của Khôn Nguyên lão tổ không hiếm.

“Nắm chắc năm sáu phần?” Khôn Nguyên lão tổ kích động tới mức cơ thể không ngừng run rẩy: “Thủ Triết gia chủ, có, có nguyện ý chỉ điểm lão hủ. Nếu có thể thành, lão hủ nguyện ý trở thành khách khanh của Vương thị, không, gia tướng!”

Vương Thủ Triết mỉm cười nói: “Khôn Nguyên lão tổ nặng lời rồi, ta và ngài đều là hương thân trong sáu vệ phía Nam, ngài đường đường là lão tổ lại đến nhà ta làm gia tướng thì còn ra thể thống gì? Chẳng qua là chuyện nhỏ, ta phân tích cho ngài.”

Chuyện nhỏ? Đại sự đối với Uông thị khó như lên trời lại chỉ là chuyện nhỏ trong mắt Thủ Triết gia chủ?

Khôn Nguyên, Thành Nghiệp, hai vị lão tổ vội vàng vô thức khom người, bày ra dáng vẻ rửa tai xin nghe.

Vào cùng khoảng thời gian này.

Ở phía Tây Bắc Đại Càn quốc có một vùng đại hoang mạc vô cùng rộng lớn, tên là “Đạt Lạp Đại Hoang Mạc”.

Hai chữ “Đạt Lạp” trong này vốn tới từ cổ ngữ của Man Tộc, ý là “rộng lớn, không có sinh cơ”.

Mà “Đạt Lạp Đại Hoang Mạc” cũng quả thực như tên của nó, diện tích rộng lớn mà không có sinh cơ. Tỉ lệ thảm thực vật bao phủ khá thấp, ngoại trừ một số ít nơi ốc đảo, phần lớn thực vật địa phương đều thưa thớt, số lượng hung thú sinh sống trong đó cũng ít đến đáng thương, cơ bản lấy chuột rắn sâu kiến thấp giai làm chính.

Hơn nữa, thổ nhưỡng ở đây cũng lấy cát làm chính, độ phì thấp, không có thủy nguyên, vốn không có cách nào canh tác, thậm chí ngay cả mục thảo cũng rất khó sống. Từ mấy ngàn năm trước, còn có đại thế gia từng thử khai phá, nhưng sau nhiều lần thất bại thì cũng không còn thế gia nào thử nữa.

Mấy ngàn năm qua, dĩ nhiên nơi này trở thành hoang phế, ngoại trừ di chỉ tường cổ thành khi thế gia khai phá lưu lại những năm trước và một phần mục thảo, cừu, ngựa dựa vào lực sinh mệnh ngoan cường đang tồn tại nơi hoang dã ra, không tìm thấy bất cứ dấu tích của nhân loại nào đã từng xuất hiện ở đây.

Mà dùng Đạt Lạp Đại Hoang Mạc làm đường ranh giới, phía Tây Nam là một quận lớn nhất của Đại Càn, Tây Hải quận, phía Đông Nam chính là Mạc Nam quận.

Mạc Nam quận, đường biên giới phía Bắc.

Đường biên giới từng là một vùng hoang vắng, không có bóng người, không biết từ khi nào đã xuất hiện một vùng cây rậm rạp thấp lùn.

Diện tích của rừng cây này không lớn, chỉ kéo dài ra vài dặm đất ở Đại Hoang Mạc, bên trong rừng cây còn đông thiếu một vùng, tây thiếu một vùng, trông có vẻ thưa thớt, ít nhiều có chút khó coi.