Chương 1101: Trời này! E là sắp biến rồi! (3)

person Tác giả: Ngạo Vô Thường schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:10 visibility 1 lượt đọc

Chương 1101: Trời này! E là sắp biến rồi! (3)

Trên con đê, Vương Thủ Triết, Liễu Nhược Lam còn có hai vị Thiên Nhân lão tổ của Uông thị đang ngồi vây thành vòng, vừa uống trà ăn điểm tâm vừa thảo luận kế hoạch khai phá tiếp theo của vùng Hoang Trạch này.

Lung Yên lão tổ đã sớm tìm nơi vắng lặng tĩnh tu rồi, không ở cùng bọn họ. Hỏa Hồ lão tổ cũng thu mình thành một cục, đang nằm sấp trong lòng Vương Thủ Triết ngủ say.

Cảnh tượng này trông có vẻ nhàn hạ mà thoải mái, không nhìn ra chút cảm giác lo lắng nào. Người không biết còn tưởng bọn họ đang mở tiệc trà.

Mà vào đúng lúc này, trong Hoang Trạch, theo mực nước dần hạ xuống, tình trạng của Nguyên Thủy Thanh Giao lại ngày càng gay go.

Vũng nước ban đầu đã không che giấu được thân hình của nó, điều này khiến nó không thể không trăn trở từ vũng nước này sang vũng nước khác, chẳng bao lâu, lại phải từ vũng nước này chuyển tới một vũng nước nữa.

Điều này khiến nó rất chật vật, cũng rất uất nghẹn.

Phải biết, Nguyên Thủy Thanh Giao mang huyết mạch hệ rồng, trời sinh đã có sức chiến đấu cực mạnh, chứ đừng nói tới kiểu huyết mạch khá thuần túy trong hàng huyết mạch hệ rồng của nó.

Nếu ở trong giang hải, sức chiến đấu của nó chính là vương giả tuyệt đối trong đồng giai, chỉ có số ít huyết mạch dị chủng mới có thể có sức liều với nó khi đồng giai.

Từ khi sinh ra tới giờ, nó chưa từng có sự uất nghẹn như bây giờ!

Đáng tiếc, hình thế mạnh hơn giao.

Nước trong Hoang Trạch thực sự quá nông, sự ỷ lại của nó đối với nước trước khi huyết mạch của nó đột biến thành chân long rất mạnh, dù có một thân thực lực, nhưng ở trong vùng nước cạn này vốn không thể phát huy được. Khăng khăng đối đầu lại quá cường đại, nó đánh cũng đánh không lại, ngoại trừ trốn, còn có thể làm gì?

Chớp mắt, bất tri bất giác, Nguyên Thủy Thanh Giao đã trốn vào trong một vũng nước lớn nhất. Nếu mực nước tiếp tục hạ xuống, e là nó không trốn được nữa.

Đuôi rồng to lớn của nó liên tục vẫy, một đôi kim đồng không ngừng nhìn vào vũng sâu nơi đáy nước, cả con giao đều biểu hiện ngày càng lo lắng bất an.

Trong lúc cầm cự này, bỗng dưng có một con quạ đưa thư từ bầu trời bay xuống, kêu “quạ quạ” xông tới Vương Thủ Triết đang ở trên con đê.

Vương Thủ Triết chớp mi, đầu ngón tay thành thục khảy, một sợi dây leu tinh tế vươn ra, trực tiếp trói quạ đưa thư bay xuống kia thành bánh chưng.

“Quạ quạ quạ”

Con quạ đưa thư kia không chút lơ đễnh, ngược lại còn hưng phấn kêu “quạ quạ” với Vương Thủ Triết, vừa giãy giụa muốn bổ nhào lên người hắn.

Khóe miệng Vương Thủ Triết giật giật, hơi bất đắc dĩ.

Lô quạ đưa thư do Vương thị nuôi này cũng không biết xảy ra chuyện gì, lần nào nhìn thấy hắn cũng đều hưng phấn lạ thường, một mực xông lên người hắn.

Rõ ràng bọn chúng vẫn rất bình thường với người khác, cũng không biết sao chỉ riêng hắn lại như vậy.

Tiện tay tóm lấy con quạ đưa thư đang kêu quạ quạ kia, lấy ra ống trúc nhỏ chứa thư từ trên mắt cá chân của nó, Vương Thủ Triết ném nó sang một bên không thèm quan tâm, lấy ra tờ giấy trong ống trúc, mở ra xem.

Vừa xem, sắc mặt của Vương Thủ Triết trở nên trầm trọng mà cổ quái, lại có chút trầm tư, lại có hơi không nhịn được muốn cười.

“Phu quân?” Liễu Nhược Lam nhanh nhạy phát giác ra vấn đề: “Có phải đã xảy ra chuyện không?”

“Ách…Nàng vẫn nên tự xem đi.” Vương Thủ Triết lắc đầu cười, đưa tờ giấy trong tay cho Liễu Nhược Lam: “Gọi Thất Chiêu tới đây đi, khả năng cao không thể kết thúc đơn giản chuyện này như thế.”

Liễu Nhược Lam nhận lấy đọc, trong ánh mắt cũng lộ vẻ cổ quái, tuy bảo bối trọng tôn tử kia của nàng ta không phải là người gây sự nhưng cứ luôn gặp phải đủ loại chuyện chẳng hiểu ra sao.

Có điều, chuyện lần này lại không giống bình thường.

Bản thân Vương Thủ Triết cũng không ngờ, trước đây năm lần bảy lượt từ chối Thất Diễm tiên tử tác hợp hắn và An quận vương gặp mặt. Không phải là xem thường An quận vương. Chỉ là cuộc chiến tranh đế là chuyện lớn, hắn vẫn phải suy xét kỹ. Đương nhiên, phương án tốt hơn chính là đứng ngoài sự việc.

Chẳng qua hắn cũng biết, khả năng đứng ngoài rất nhỏ.

Nhưng không ngờ e là lần này không trốn được.

Hai phu thê nhìn nhau, sau đó đưa ra quyết định khôn ngoan trong lòng. Hai người giao phó công việc lại, lập tức xuất phát tới Thanh La vệ.

Dưới mặt nước, Nguyên Thủy Thanh Giao đang bất an hơi ngẩn ra, cảm nhận được hai đạo khí tức khiến nó hơi sợ hãi đang bay về phía xa.

Kim đồng to lớn của nó chợt sáng lên.

Cơ hội tới rồi!

Đợi hai đạo khí tức kia hoàn toàn biến mất trong tri giác, nó cũng không kiềm chế nổi nữa, “ào ào” một tiếng bay ra từ trong vũng nước, xông thẳng ra ngoài con đê.

Chỉ cần xông qua con đê này, không xa nữa chính là An Giang. Đến trong sông rồi chính là thiên hạ của nó!

Đến chừng đó, nó chắc chắn phải ăn tươi hết thảy những kẻ ức hiếp nó, dọa nó!

Thế nhưng khi Nguyên Thủy Thanh Giao đang bay, rạo rực tưởng tượng tương lai tươi đẹp, bỗng nghe thấy một giọng nữ thanh thúy truyền tới từ trên bờ: “Cá chạch xấu xí, có cô nãi nãi ở đây, ngươi còn muốn chạy?”