Chương 1102: Trời này! E là sắp biến rồi! (4)

person Tác giả: Ngạo Vô Thường schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:10 visibility 1 lượt đọc

Chương 1102: Trời này! E là sắp biến rồi! (4)

Lúc nói, tiểu hồ ly màu đỏ rực chói mắt vốn đang nằm rạp dưới đáy bàn ngáp một cái, ngẩng đầu lên.

Hóa ra, tuy Vương Thủ Triết đã đi nhưng lại để Thất Vĩ Hỏa Hồ lại.

Dưới cái nhìn trân trối nghẹn ứ của Nguyên Thủy Thanh Giao, thân hình nhỏ nhắn của nó bỗng to lên, chớp mắt đã hóa ra yêu khu to lớn.

Bảy chiếc đuôi hồ ly màu đỏ rực xõa tung chầm chậm vẫy bẫy phía sau nó, uy áp cuồn cuộn tràn lên, bỗng dưng bao tràm cả vùng Hoang Trạch trước mặt.

Hung, hung thú Thất giai?

Nguyên Thủy Thanh Giao bị dọa tới toàn thân run rẩy, vô thức xoay người muốn chạy.

Thế nhưng đã không kịp rồi.

Vào khoảnh khắc nó vừa xoay cổ, trong mi tâm của Thất Vĩ Hỏa Hồ đã có văn lộ huyền ảo màu đỏ rực lan tràn ra, Hồ Hỏa màu đỏ dấy lên hừng hực trên đuôi hồ ly.

Đó là tiểu thần thông mang tính biểu tượng của Hỏa Hồ nhất tộc, “Hồ Hỏa”.

Nó nhẹ nhàng hất đuôi hồ ly, Hồ Hỏa màu đỏ rực tràn ngập thiên địa bao trùm lấy Nguyên Thủy Thanh Giao.

“Ầm” một tiếng vang lớn, thân hình to lớn của Nguyên Thủy Thanh Giao còn chưa kịp bay ra xa, lập tức bị đánh trở về Hoang Trạch.

Nhiệt độ Hồ Hỏa đỏ rực rất cao, vảy giao màu xanh bích trên thân của Nguyên Thủy Thanh Giao bị Hồ Hỏa thiêu đốt, lập tức lần lượt tróc ra.

Quá ức hiếp giao rồi!

Nguyên Thủy Thanh Giao đau tới mức giãy giụa lăn lốc trong Hoang Trạch, trong kim đồng to lớn ần ận nước mắt, tràn ngập ủy khuất và bất cam, còn có ẩn nhẫn lệ khí cực sâu.

Thất Vĩ Hỏa Hồ tức giận trợn mắt với nó.

Đáng đời! Không biết đây là địa bàn của con người sao? Một mình mà dám tới nơi sống của con người, không lật xe mới thấy quỷ.

Nó lười nhác nằm trên con đê, ngáp một cái rồi nói: “Thủ Triết ca ca nói không thể để ngươi đi, ngươi không đi được đâu. Ngoan ngoãn ở đó cho ta, còn có thể có đường sống. Nếu không ta sẽ nướng ngươi ăn luôn.”

“Gào!”

Nguyên Thủy Thanh Long tức giận gào to với Thất Vĩ Hỏa Hồ, cái đuôi to lớn đập “phành phạch” trên mặt nước, gào gào chất vấn.

Đều là hung thú, sao ngươi có thể giúp con người đối phó hung thú?

Thất Vĩ Hỏa Hồ lười nhiều lời với nó, hất đuôi, lại là một đạo Hồ Hỏa ngập trời quét tới.

Nguyên Thủy Thanh Giao lập tức lại bị thiêu đau đớn không ngừng gào rống.

Hai vị lão tổ của Uông thị ở bên cạnh nhìn nhau, không nhịn được rụt cổ lại, sau đó uống trà đè ép kinh hãi.

Quá hung tàn rồi.

Tuy trước đây bọn họ đã biết con tiểu hồ ly trong lòng Vương Thủ Triết chính là Hỏa Hồ lão tổ của Vũ Văn thị nhưng bọn họ thực sự không ngờ, Hỏa Hồ lão tổ ngoan ngoãn đáng yêu, nũng nịu bán manh trước mặt Vương Thủ Triết lại hung tàn như vậy.

Có điều, bọn họ cũng chẳng đồng tình với con Thanh Giao này.

Bởi vì con Thanh Giao này, Trấn Trạch Uông thị đã mất đi hai tộc nhân, hận tới nghiến răng với nó, chứ đừng nói là đồng tình, bọn họ đều hận không thể xông lên quất cho một rìu.

Nguyên Thủy Thanh Giao bị Hỏa Hồ lão tổ đánh mấy lần, sau đó thấy thực sự không thể mở đường từ trên người nó, bất đắc dĩ chỉ có thể từ bỏ, xoay đầu ão não tiến vào trong chỗ sâu trong vũng nước.

Trong vũng bùn tơi xốp ở chỗ xâu trong vũng nước có một nơi đang hơi sáng lên, tỏa ra linh vận dày đặc ra ngoài.

Một đám linh ngư đang vây quanh quang mang , muốn tiến lên ăn. Thế nhưng còn chưa đợi chúng tiến gần, ánh sáng kia đã biến mất tăm.

Chốc lát sau, đợi đàn cá tản đi, ánh sáng kia mới xuất hiện trở lại.

Đàn cá lập tức lại bị thu hút lần nữa.

Như vậy, lặp đi lặp lại.

Nguyên Thủy Thanh Giao lặn tới nơi ánh sáng nhạt kia, hất đuôi, buồn nước xung quanh liền bị tản đi hết, lộ ra sự thực dưới bùn.

Hóa ra dưới lớp bùn kia lại ẩn giấu hà bạng (trai sông) to lớn.

Hà bạng kia cũng không biết đã sống bao nhiêu năm rồi, hình thể to lớn không nói, bề ngoài lớp vỏ cũng tràn ngập vết sẹo gồ ghề, trông rất tang thương.

Tia sáng nhạt lộ ra từ trong bùn vừa nay chính là từ trong khe hở của hà bạng này lộ ra.

Nhìn chằm chằm vỏ trai to lớn này, trong ánh mắt của Nguyên Thủy Thanh Giao tràn ngập sự bất cam.

Nó nhìn chằm chằm châu bạng (ngọc trai) này rất lâu.

Lần này, nó cũng dựa theo tông tích của con hà bạng này mới từ ngoại vực tiến vào trong Hoang Trạch này.

Tuy bản thân châu bạng này chưa tới Ngũ giai nhưng trong vỏ trai của châu bạng này lại hoài dục một viên Trân Châu Thảo Lục phẩm.

Trân Châu Thảo là một loại linh dược thủy sinh mang tính ký sinh cực kỳ hiếm có, nó không mọc trên linh mạch mà ký sinh bên trong hà bạng, dựa vào việc hấp thu trộm linh khí của hà bạng để sống.

Một khi hà bạng do Trân Châu Thảo ký sinh tử vong, hoặc tự thân nâng cấp phẩm giai, nó sẽ ẩn nấp trong nước, trực tiếp tìm tới một hà bạng thích hợp để ký sinh.

Cũng vì nó trốn trong vỏ trai quanh năm, bề ngoài bao bọc một tầng chất trân châu dày, trông như là một viên trân châu dị hình quái trạng, nó mới có tên là “Trân Châu Thảo”.