Chương 1103: Trời này! E là sắp biến rồi! (5)

person Tác giả: Ngạo Vô Thường schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:10 visibility 1 lượt đọc

Chương 1103: Trời này! E là sắp biến rồi! (5)

Trân Châu Thảo có thể lớn tới Lục phẩm. Nó là một trong những linh dược ưa thích nhất của hung thú thủy sinh, đồng thời cũng là một trong những nguyên liệu chủ yếu của Thông Linh bảo đan Lục phẩm, có thể kích thích huyết mạch, phụ trợ đột phá Tử Phủ cảnh.

Trân Châu Thảo hoài dục bên trong hà bạng này có thể đột biến thành Trân Châu Thảo Lục phẩm trong hai năm nữa.

Chỉ cần cho nó thêm hai năm, đợi đến khi Trân Châu Thảo đột phá Lục giai, nó có thể ăn Trân Châu Thảo, dựa vào dược lực của Trân Châu Thảo, hoàn thành bước đột biến cuối cùng từ Nguyên Thủy Thanh Giao đến Nguyên Thủy Chân Long.

Chỉ thiếu hai năm!

Nguyên Thủy Thanh Giao bất cam tức giận rống lên một tiếng: “Gào gào gào!”

Tại sao cứ khăng khăng vào lúc nó khiến nó đụng phải đám nhân tộc biến thái này! Tại sao?

Sao vận khí của nó lại kém như thế chứ?

Ba ngày sau.

Trong hậu hoa viên thành thủ phủ ở Thanh La vệ.

Sau khi trải qua mấy ngày tiêu hóa tâm tình, cuối cùng phu thê An quận vương cũng đã có tâm tình đối mặt với Vương thị rồi.

Dưới sự sắp xếp của trấn tả vương Ngô Điện Sơn làm người hòa giải.

Phu thê Vương Thủ Triết và phu thê An quận vương gặp mặt trong trường hợp không chính thức.

“Tại hạ Trường Ninh Vương thị Thủ Triết, bái kiến An quận vương, bái kiến quận vương phi.” Vương Thủ Triết mỉm cười chắp tay hành lễ.

“Hiền danh của Thủ Triết gia chủ đã sớm vượt xa như sét đánh bên tai.” An quận vương Ngô Minh Viễn tiến lên nhiệt tình đỡ cánh tay của Vương Thủ Triết: “Không cần đa lễ, không cần đa lễ.”

Mà Ngô Điện Sơn tự nhận là quận vương nhàn hạ, một đôi mắt như lão hồ ly hơi híp lại. Tuy chuyện lần này hơi có tính hí kịch, nhưng tựa như…Rất có thể khiến cuộc chiến đế tử trong tương lai gia nhập biến số lớn.

Người khác không hiểu Vương Thủ Triết nhưng Ngô Điện Sơn đã tiếp xúc quá nhiều với hắn, biết người này thực sự sâu không lường được!

Nếu không làm tốt, e là trời này sắp thay đổi rồi.

Mà khi Ngô Điện Sơn cảm khái, phu thê Vương Thủ Triết và phu thê Ngô Viễn Minh đã rất thành thục chia thành hai nhóm.

Vương Thủ Triết và Ngô Minh Viễn một nhóm. Hai người ngồi kế nhau, trên mặt mang theo nụ cười như gió xuân và mưa, không hề ái ngại mà hàn huyên.

Liễu Nhược Lam và Công Dã Thanh Nhụy cũng ngồi sang một bên, bắt đầu ngoại giao phu nhân. Giữa hai nữ tử xinh đẹp, thành thục động lòng người, muốn tìm chủ đề tương đồng cũng không khó.

“Da của Thanh Nhụy tỷ tỷ trắng mịn nõn nà, vô cùng căng mịn, mái tóc cũng đen nhánh mượt mà, có bí quyết gì không?” Liễu Nhược Lam thể hiện ra một mặt khác của đại phụ thế gia, ôn nhuận hào phóng, nụ cười như gió xuân khiến người ta thoải mái.

Lúc này, dáng vẻ của nàng hoàn toàn khác với dáng vẻ nữ chiến thần bá khí khi cầm kiếm chém người.

Nàng cũng hết cách, ai bảo trọng tôn nhi của của nhà mình là nam oa, cho dù nói thế nào, lần này đều là tiểu quận chúa nhà người ta chịu thiệt.

“Nhược Lam muội muội ngươi có điều không biết, An Bắc vệ bọn ta có bão cát tập kích thường niên, khí hậu khô hanh, cũng vì vậy nam nhân gân cốt kia của nhà chúng ta mới chủ động xin làm thái ấp ở cái chốn tồi tàn đó.” Công Dã Thanh Nhụy nói, còn xa xa trợn mắt với Ngô Minh Viễn, lúc này mới yêu kiều cười nói: “Từ mấy năm trước, tóc ta đã khô xơ chẻ ngọn. May mà có trấn tả quận vương phi, thi thoảng tặng cho ta một số bảo dược tóc và chăm sóc da như 【 Băng Cơ Ngọc Phu Tư Nhuận Cao 】, 【 Nhuận Nhu Ti Thanh】, lúc này mới dưỡng được làn da và tóc trở lại.”

Liễu Nhược Lam nghe vậy liền vui vẻ, cười xinh đẹp đáp: “Thanh Nhụy tỷ tỷ có điều không biết, những sản phẩm này đều do Vương thị ta sản xuất. Nếu tỷ tỷ đã dùng tốt, vậy sau này mỗi năm, muội muội sẽ gửi qua cho tỷ vài bản đặc biệt.”

“Thật sao? Tốt quá, Nhược Lam muội muội thật đúng là cứu tinh của ta…”

“Tỷ tỷ khách khí rồi, trong tay ta còn có vài bí phương độc gia, không sản xuất số lượng lớn, đợi…”

“Tình bạn” giữa nữ nhân, thi thoảng sẽ nhanh chóng tới mức vô lý. Sau vài câu nói, hai người đã nhanh chóng thân quen, lúc nói chuyện cũng trở nên rất thân mật, tựa như tỷ muội đã quen biết mấy mươi năm.

Một bên khác, hai người Vương Thủ Triết và Ngô Minh Viễn cũng đã trải qua một vòng thổi phồng thương nghiệp lẫn nhau, chính thức bước vào vòng tiếp theo, tiến vào vòng thổi phồng thương nghiệp cao hơn.

Giao lưu giữa những người nắm quyền chính là như vậy, sau khi gặp mặt không làm gì cả, cứ thổi phồng thương nghiệp lẫn nhau kéo gần quan hệ, sau đó mới nói chính sự. Thi thoảng gặp phải chuyện quan trọng, thổi phồng lẫn nhau không đủ, còn phải thêm vài vòng nữa.

Đây cũng là chuyện hết cách.

Dù sao thì đến được vị trí này như bọn họ, bất cứ một quyết định nào của bản thân cũng sẽ liên lụy tới an nguy vinh nhục của hàng trăm, thậm chí hàng ngàn tộc nhân ở phía sau, cho nên trừ phi cần thiết, nếu không tuyệt đối sẽ không lộ liễu đối chọi với người khác.

Chuyện nói tới cũng không phải giải quyết trong chốc lát mà phải trải qua một vòng, hoặc là lặp lại nhiều vòng thăm dò.