Chương 1111: Thủ Triết khảo hạch chuẩn đế tử! Phong ba sắp nổi (4)
Nếu đổi lại là gia chủ của thế gia khác, e là sẽ lựa chọn gia nhập phe của Khang quận vương, bởi vì như thế trông có vẻ có phần thắng lớn hơn.
Thế nhưng, sau mấy lần tiếp xúc với người của bên đó, Vương Thủ Triết cảm thấy lựa chọn Khang quận vương chưa chắc là một chủ ý hay.
Bất luận là tranh đấu giữa các đích mạch Tiền thị thuở đầu, hay là đại quân áp cảnh của Long Vô Kỵ, còn có đấu đá thương nghiệp sau này, không có cái nào không chứng tỏ người quyết sách bên Khang quận vương quá coi trọng cái lợi trước mắt, hoặc là nói hành sự hơi không từ thủ đoạn.
Có lẽ, Khang quận vương có thể đẩy trách nhiệm lên người Tào Ấu Khanh, Công Dương Sách.
Nhưng có câu “thượng hành hạ hiệu”.
Nếu không phải bản thân Khang quận vương không ngăn cản, thậm chí còn buông lơi, hoặc là dứt khoát bản thân ông ta đã có phong cách hành sự như vậy, các thuộc hạ của ông ta mới lại như thế?
Theo Vương Thủ Triết thấy, phong cách hành sự, hành vi, mạch tư duy của Khang quận vương đều vô cùng rõ ràng, đó là tất cả đều hướng về chiếc ghế đế tử, vì vậy, có thể không từ thủ đoạn.
Ông ta tích lũy chiến công là vì chiếc ghế đế tử, tạo ra chiến tích là vì chiếc ghế đế tử, chơi đùa quyền thuật cũng là vì chiếc ghế đế tử.
Mà trong đó, có rất nhiều chiến công đều chỉ là vẻ ngoài, nhìn thì đẹp, nghe thì hay nhưng đối với bách tính của Đại Càn quốc mà nói thực sự không có bao nhiêu ý nghĩa thực tiễn.
Dùng một câu trong kiếp trước của Vương Thủ Triết đã khái quát, chính là “tướng ăn xấu”.
Ngoài ra, còn có một điểm cực kỳ quan trọng.
Trong hình thế trước đây, dưới trướng của Khang quận vương đã đông đảo nhân tài, người ủng hộ vô số, cho dù Vương thị nguyện ý gia nhập trận doanh của Khang quận vương, cũng rất khó nói sẽ nhận được bao nhiêu xem trọng.
Nếu chỉ như vậy cũng thôi, dù sao thứ mà Vương Thủ Triết theo đuổi chẳng qua là bình bình an an vượt qua thời đại đổi thay mà thôi, xem trọng hay không cũng không sao.
Đáng sợ nhất là với tâm tính của người này, có khả năng sẽ vì lợi ích lớn hơn mà vứt bỏ quân cờ trong tay, nói không chừng ngày nào đó, Vương thị sẽ trở thành vật hi sinh.
Sự mạo hiểm này thực sự quá lớn.
Vì vậy, Vương Thủ Triết luôn mưu hoạch và tính kế, giữa hai quận vương, so đo cân nhắc qua lại.
Trên thực tế, nhìn vào thực tại, Vương Thủ Triết vẫn đang quan vọng. Có điều, nội tâm của hắn đã mơ hồ nghiêng về…An quận vương.
Với các loại kế hoạch và quy hoạch liên quan, cũng đang âm thầm ấp ủ.
Cho tới khi xảy ra chuyện ngoài ý muốn giữa Vương An Nghiệp và Ngô Ức La lần này.
…
Sau đó, Vương Thủ Triết lại bắt đầu tán gẫu với An quận vương, mà Liễu Nhược Lam cũng kéo đông kéo tây bên Công Dã Thanh Nhụy, từ chăm sóc sắc đẹp tới giáo dục con cái, rồi lại nói tới kỹ xão tu luyện.
Vương Thủ Triết không thể không thừa nhận, hắn và An quận vương nói chuyện rất vui, đôi bên cực kỳ ăn ý, cũng xem như là chung chí hướng trên rất nhiều lý niệm.
Tối dần dần đen lại.
Cuối cùng, Ngô Điện Sơn mơ màng muốn ngủ không nhịn được nữa, ho khan nhắc nhở: “Minh Viễn, Thủ Triết. Các ngươi muốn tán gẫu, sau này có thể từ từ nói tiếp. Hôm nay chúng ta gặp mặt ở đây cũng là vì thương nghị chuyện của hai tiểu bối.
Trong góc.
Vương An Nghiệp và Ngô Ức La đã sớm không ngồi chồm hổm được nữa, đổi thành quỳ rạp trên đất nghịch kiến. Mỗi một khoảnh khắc, đối với bọn họ mà nói đều là một loại giày vò…
Ài, các đại nhân quá lề mề, bọn họ không dám đi, không dám nói chuyện, khó chịu.
Nghe thấy lời của Ngô Điện Sơn, hai đứa nhóc cũng không nghĩ kỹ, hai cái đầu nhỏ lần lượt gật. Mặc kệ đó là gì, sống qua hôm nay rồi tính!
Vương Thủ Triết nhìn Liễu Nhược Lam, mà Liễu Nhược Lam cũng chậm rãi gật đầu.
Sau đó, Vương Thủ Triết lại nhìn sang hai đứa nhóc tràn ngập mong mỏi trong ánh mắt kia, cuối cùng xoay người nói với An quận vương: “Minh Viễn điện hạ, ta thấy quả thực An Nghiệp và Ức La là một đôi ngọc nữ kim đồng, tài mạo xứng đôi, tình đầu ý hợp. Tương lai sau khi thành thân, chắc chắn sẽ tương thân tương ai, dìu đỡ lẫn nhau. Chúng ta nói về hôn sự của chúng đi.”
Nội tâm An quận vương mừng rỡ, ngoài mặt lại nghiêm túc gật đầu, nhận lời đáp: “Ta thấy chúng cũng rất thích nhau, vậy chúng ta nói chút đi.”
“Gì? Thích nhau?”
Hai đứa nhóc bốn mắt trừng to, sau đó nhìn nhau, chớp đôi mắt vô tội, trong đầu toàn là câu hỏi.
Tương thân tương ái? Dìu đỡ lẫn nhau? Người lớn hai nhà nhìn ra điểm này thế nào vậy?
….
Tạm thời không nhắc đến bàn hôn sự như thế nào.
Khi hôn sự vừa mới bắt đầu thương nghị, hai đứa nhóc đã bị đuổi ra ngoài, ngay cả Ngô Điện Sơn cũng mau chóng rời khỏi, quá trình thương nghị cụ thể rất ít người biết.
Người khác chỉ biết lần nói chuyện này đã kéo dài mấy ngày.
Trong thời gian này, quận vương phi Công Dã Thanh Nhụy nhiều lần hất bàn rời đi, lại nhiều lần từ trong phòng truyền ra khí tức lạnh lẽo tiêu điều, phu thê An quận vương khiến Vương Thủ Triết một thân chật vật chạy ra.
Tóm lại chính là đủ loại kinh tâm động phách.