Chương 1120: Thu Thanh Giao! Ly Dao sắp nhập thế (8)

person Tác giả: Ngạo Vô Thường schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:10 visibility 1 lượt đọc

Chương 1120: Thu Thanh Giao! Ly Dao sắp nhập thế (8)

Đồng thời hắn còn mượn Tức Nhưỡng Thủ Trác của Lục Vi học tỷ. Dù sao dạo gần đây Lục Vi vẫn luôn làm nghiên cứu trong Trường Xuân cốc, thuận tiện chuyên tâm tu luyện mài giũa tu vi, tranh thủ sớm ngày xông lên Tử Phủ cảnh, Tức Nhưỡng Thủ Trác có cũng được mà không có cũng không sao.

Sau đó, Vương Tông An lại đi thăm cây Trường Sinh, biểu đạt hắn đã tế luyện “ái nữ” của ông ta thành Linh Thực bản mệnh, hơn nữa còn chăm sóc nó rất tốt, chẳng qua không có Tức Nhưỡng Thủ Trác, cũng không tiện mang tới.

Đợi sau này có cơ hội, lại mang bản mệnh cây Trường Sinh tới thăm lão cây Trường Sinh.

Đối với vệc này, dĩ nhiên cây Trường Sinh cũng yên lòng, liền nói “xem như lão phu không phó thác sai người”.

Một tiếng lão phu này của ông ta cũng khiến trong lòng Vương Tông An thoáng cảnh giác, cảm thấy sau này chắc chắn phải tẩy não thật tốt Linh Thực bản mệnh cây Trường Sinh, làm kiến thiết tâm lý, đừng để tới lúc Thất giai hóa hình, hóa thành đại hán nhàm chán râu ria lôi thôi thì không hay.

Còn khi nàng ta ở ngũ giai, chuyện dùng Linh Thực Hóa Hình đan này, Vương Tông An không thèm làm.

Dù sao thì tuy loại Linh Thực Hóa Hình đan này có hiệu quả nhưng trên thực tế sẽ tạo nên tổn thương trên gốc rễ của Linh Thực, trực tiếp dẫn tới tương lai thăng cấp thất giai, thậm chí cửu giai đều rất khó khăn.

Cây Bạch Ngọc Linh Mẫu Đan kia là thiên tư có hạn, khả năng cao không thăng cấp tới thất giai được, cây Trường Sinh của hắn lại có thiên phú dị thường, hắn còn mong ngóng nàng thăng cấp cửu giai trong tương lai, nào nỡ?

Sau khi làm xong chuyện ở Trường Xuân Cốc, nhiệm vụ trong chuyến đi này của hắn đã hoàn thành một nửa.

Còn một nửa…Phải đến “bái kiến” vị tỷ tỷ có sức ảnh hưởng cực lớn trong quá trình trưởng thành của hắn, tới nay vẫn khiến hắn cực kỳ sùng bái và kính nể, Vương Ly Dao.

Trên hòn đảo giữa hồ, Thủy Vân Các.

Đây là nơi có Nguyên Thủy linh khí nồng đậm nhất trong cả Nguyên Thủy Thiên Hồ, có thể nói là đất thiêng sinh hiền tài nhưng bản thân tiểu viện lại xây dựng khá mộc mạc, tràn ngập khí tức cuộc sống, có thể nói là một trời một vực với Nguyên Thủy Các của Nguyên Thủy thượng nhân.

Đây cũng là nơi Vương Ly Dao chịu ảnh hưởng từ Vương Thủ Triết.

Đối với nơi ở thường ngày của bản thân, trước ay nàng đều lấy thoải mái làm đầu. Trong tiểu viện của nàng thậm chí còn khai tích một mảnh dược diền giản dị, chuyên trồng một số linh quả linh thực mà Nguyên Thủy Linh Giác và Ly Hỏa Tước thích ăn.

Trong viện, còn có hai cái đầm và tổ chim đặc biệt làm ra cho hai bọn chúng, có cảm giác ấm áp như tiểu viện của nhà nông.

Nếu không phải tận mắt nhìn thấy, đại khái ai cũng không ngờ Ly Dao đại thiên kiêu nức tiếng gần xa ở Lũng Tả Học Cung lại có phong cách chỗ ở như vậy.

Dưới dàn dây hoa trong viện, Vương Ly Dao một thân trường báo kiếm tụ màu thủy lam, thanh lãnh như tiên đang lặng lẽ đọc xong thư của phụ thân, trong đôi mắt óng ánh như tinh không lóe ra quang mang, xẹt qua một tia mong đợi và rung động hưng phấn.

“Chuẩn bị suốt ba mươi năm, cuối cùng cũng sắp bắt đầu rồi. 【 Huyền Ca】ta đã đợi quá lâu rồi.”

Từ khi mới ba mươi chín tuổi, nàng đã thành công thăng cấp Thiên Nhân cảnh.

Bây giờ, đã cách thời gian nàng thăng cấp Thiên Nhân cảnh gần ba mươi năm, dựa vào tư chất huyết mạch đại thiên kiêu Ất đẳng của nàng, tu vi của nàng đã sớm đạt tới Thiên Nhân cảnh trung kỳ.

Chăng qua, vì kế hoạch của phụ thân, nàng vẫn luôn cố gắng mài giũa thực lực của bản thân, vững chắc nền tảng, hành sự cũng cực kỳ kín tiếng, ngoại trừ nhiệm vụ của Học Cung vẫn luôn kỹ lưỡng, rất ít khi ra tay triển lộ thực lực của bản thân.

Bây giờ, cuối cùng kế hoạch của phụ thân cũng bắt đầu rồi, cuối cùng kiếm của nàng cũng đã tới lúc triển lộ phong mang.

“Keng!”

Một tiếng kiếm rít thanh thúy vang lên.

Một thanh bảo kiếm cực phẩm vô cùng linh động nhận khí cơ của Ly Dao mà động, từ hông nàng bay ra, giống như linh vật quẩn quanh, lượn lờ bên nàng.

Tạo hình của bảo kiếm kia đơn giản mà cổ sơ, văn tự chạm khắc trên thân kiếm cũng đã hơi mơ hồ, nhưng những thứ này lại không thể che giấu đi uy thế của nó.

Theo sự xoay vòng, thanh quang mênh mông tràn ngập ra trên thân kiếm, khí tức huyền ảo khó lường, mang theo một cỗ ưu nhã và uy nghiêm khó mà đặt tên.

Thân kiếm rung lắc, một giọng nữ đồng thanh thúy dễ nghe như Huyền Ca Nhã m truyền tới từ trong thân kiếm: “Ly Dao tỷ tỷ, cuối cùng cũng tới phiên ta lên sân rồi, vui quá, vui quá…”

Đây chính là…

Kiếm Linh, Huyền Ca!

Theo tiếng kiếm vang lên, trên người Vương Ly Dao cũng có uy thế tràn trề lan tràn lên, tựa như thủy phách điện quang, lại tựa như bích ba vạn khoảnh, ngạo nghễ sinh uy.

Trong đôi tinh quang xán lạn của nàng cũng có điện quang đột nhiên hiện lên.

Nhìn thấy cảnh này, trong lòng Vương Tông An vừa kính nể vừa tâm phục.

Quả nhiên, tỷ tỷ là tỷ tỷ, chỉ với phần khí thế này đã không có tu sĩ Thiên Nhân cảnh bình thường nào có thể sánh được, ngay cả bản thân cùng là đại thiên kiêu cũng tự thấy hổ thẹn.

Chuyến này, chắc chắn tỷ tỷ sẽ không khiến phụ thân thất vọng.

Có câu “bảo kiếm phong tòng ma lệ xuất, mai hoa hương tự khổ hàn lai.”

Nhiều năm một lòng mài một kiếm, kiếm xuất, quang diệu ắt tứ phương.