Chương 1132: Cường đại! Căn cơ của Vương thị hưng thịnh (3)

person Tác giả: Ngạo Vô Thường schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:10 visibility 1 lượt đọc

Chương 1132: Cường đại! Căn cơ của Vương thị hưng thịnh (3)

Mà trong nhẫn trữ vật này, có ba phần không gian dùng để chứa các loại thiên chương cổ tịch văn học lưu truyền thiên cổ, 《 Cửu Chương Toán Thư》, 《 Ba trăm câu hỏi nhập môn Trận Pháp》, 《 Cầm tay dạy ngươi bắt đầu luyện khí từ con số 0 》, 《 Kiến thức Luyện Đan nền tảng trăm ngày nhập môn》, 《Tộc Học Khóa Khóa Thông》, 《 Lượng Điểm Đề Ưu 》 cùng với 《 Vương thị toán học nền tảng 》, 《 Vương thị vật lý nền tảng》, 《 Vương thị hóa học nền tảng 》,…những kiến thức lý khoa do Vương Thủ Triết tự biên soạn lúc nhàm chán.

Đương nhiên, Vương Thủ Triết còn tìm một đám tiên sinh ưu tú, cùng đích thân vất vả biên chế 《 Vương thị năm trăm bài thi bí truyền》(chỉ giới hạn nội bộ Vương thị sử dụng, không được truyền ra ngoài), đây xem như là một phúc lợi đặc biệt nho nhỏ mà Vương Thủ Triết dốc hết tâm huyết chuẩn bị cho các hài tử Vương thị, vì để có thể khiến bọn chúng duy trì vị trí dẫn đầu tốt hơn trong Tộc Học.

Dù sao thì Vương thị Tộc Học bây giờ có quy mô ngày càng lớn, số lượng hài tử của nội bộ Vương thị chỉ chiếm khoảng một phần một trăm trong số đó.

Vương Thủ Triết bưng một ấm trà, thong dong đi vào nội bộ chủ trạch.

Từng cây cao lớn tráng kiện, tàng cây tán rộng như hoa quan, che ra từng vùng bóng mát. Đi dưới con đường rợp bóng này, thật sự vô cùng thoải mái.

Những cái cây này đều là do người khai thác của Bình An Vương thị năm đó như Trụ Hiên lão tổ, Vũ Tá lão tổ tông, Vũ Hựu lão tổ tông trồng xuống. Đây chính là đạo lý người trước trồng cây, hậu nhân thừa bóng mát.

Vương Thủ Triết rất hưởng thụ loại cảm giác được các lão tổ tông che chở như vậy, điều này khiến cảm giác quy thuộc đối với gia tộc của hắn càng mãnh liệt, cùng với cảm giác trách nhiệm đối với các con cháu đời sau.

Hài tử Vương thị qua từng thế hệ mới là nền tảng chân chính trong tương lai của Trường Ninh Vương thị.

Ở phía xa, dưới một gốc cây to lớn mấy người ôm mới hết, một đám trẻ con lớn nhỏ chơi đùa vui vẻ dưới tán cây, bọn họ cười xán lạn như ánh mặt trời, vô ưu vô lo bất bao.

Chính là bây giờ Vương thị đủ cường thịnh mới có thể che chở cho các thế hệ hài tử của Vương thị này, cho chúng có một không gian trưởng thành khỏe mạnh.

Mà dưới sự cố gắng bồi dưỡng và thúc giục hết lòng của Vương Thủ Triết, cũng bồi dưỡng ra từng thế hệ tộc nhân ưu tú, ví như Ly Từ, Lạc Thu, Tông Xương…

Vì vậy, Vương Thủ Triết nguyện ý duy trì truyền thống này xuống, tran thủ bồi dưỡng ra càng nhiều tộc nhân ưu tú.

Khi Vương Thủ Triết ôm thiện ý đi tới gần lũ trẻ, đám trẻ kia lập tức như trúng Thời Gian Tĩnh Chỉ thuật, toàn bộ biến thành từng con rối nhỏ đáng yêu, những ý cười rực rỡ trên gương mặt cũng theo đó cứng lại như băng phong.

Sau một lúc, không biết là ai dẫn đầu hét lên một câu: “Tứ, tứ lão thái gia đại ma vương ra ngoài tuần trạch rồi, chạy mau!”

Sau đó một đám trẻ con lập tức như sực tỉnh từ trong mộng, đứa nào cũng lập tức bước chân nhỏ, co chân điên cuồng bỏ chạy tán loạn.

Trải qua “điều giáo” trường kỳ, bọn họ đều đã tổng kết ra kinh nghiệm, biết không thể chạy cùng một hướng, mà là làm chim vỡ tổ.

Suy nghĩ như vậy, dĩ nhiên là thái độ vốn có thể chạy được một người thì chạy được một người.

Chỉ đáng tiếc, bọn chúng còn quá trẻ, cuối cùng vẫn xem thường Vương Thủ Triết.

Vương Thủ Triết không hề thay đổi biểu cảm trên mặt, tựa như đã quen, chính là duy trì nụ cười hòa nhã.

Từng gốc dây leo đâm tủa từ mặt đất nứt ra, giống như mái tóc dài của ma nữ, quấn lấy từng con khỉ nhỏ nghịch ngợm, sau đó kéo tới trước mặt của Vương Thủ Triết.

Tổng cộng tám đứa trẻ, không có ai chạy thoát.

Đương nhiên, đám trẻ này chỉ là một phần của các hài tử trong Vương thị. Vương thị bây giờ đã khác xưa, từng thời mọc nhánh nảy mầm, dĩ nhân nhân đinh ngày càng hưng thịnh.

Dưới sự che chở của gia tộc, bọn họ trưởng thành khỏe mạnh, tương lai sẽ trở thành nền tảng hưng vượng của Vương thị.

Có điều lúc này, bọn họ đều đã bị dọa sợ, từng gương mặt non nớt trắng bệch, đôi chân mềm nhũn. Sau đó, ánh mắt của tất cả mọi người đều dồn lên người của một nữ hài tử trong đó.

Tựa như bé gài đó chính là chủ tâm cốt trong đám trẻ con này.

“Chào Tứ gia gia.” Một bé gái khoảng chừng mười tuổi chớp mắt ần ận nước nhìn Vương Thủ Triết: “Sao người đột nhiên lại trói chúng ta lại? Có phải là đã phạm lỗi gì không?”

Biểu cảm trên cả gương mặt nàng ta đều là vô tội, vô cùng bình tĩnh.

Vương Anh Khởi chính là một trong tôn nữ nhi của lão ngũ đời chữ “Thủ” Vương Thủ Dũng, xếp thứ hai mươi trong đời chữ “Anh”, xưng là “Nhị Thập tiểu thư.”

Đừng thấy khi Thủ Dũng còn trẻ ngơ ngơ nhưng đứa cháu gái này lại là người rất nghịch ngợm tinh quái, mới chỉ mười tuổi đã xưng bá ở Tộc Học, ngay cả Vương Tông Huy, phụ thân của nàng ta cũng cảm thấy vô cùng đau đầu.

Có điều, theo nồng độ huyết mạch từng thời của Vương thị không ngừng nâng cao, hiệu ứng ném cầu tuyết dần tích lũy, đến đời thứ chín chữ “Anh” và chữ “Thất”, đời thứ mười chữ “Toàn” và chữ “An”, tư chất huyết mạch bẩm sinh của các hài tử đều có sự nâng cấp rõ ràng.