Chương 1135: Đại thiên kiêu càn quét đế đô (1)

person Tác giả: Ngạo Vô Thường schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:10 visibility 1 lượt đọc

Chương 1135: Đại thiên kiêu càn quét đế đô (1)

“Ừm, Tứ gia gia, Khởi Khởi chắc chắn sẽ chăm chỉ cố gắng để những tên mắt chó xem thường người khác kia biết, Vương thị chúng ta lợi hại cỡ nào.” Vương Anh Khởi tỏ vẻ nghiêm túc mà trịnh trọng nói.

“Vậy thì tốt, Tứ gia gia dựa vào ngươi đó.”

Vương Thủ Triết nói xong liền cười híp mắt, bắt đầu móc ra ngoài các loại văn cổ thơ ca tuyển tập, cùng với tài liệu dạy học do hắn chuyên tâm biên soạn.

“Những cái này, cái này, còn có số kia nữa đều cho ngươi. Mỗi một tháng đều tới tiểu viện của Tứ gia gia kiểm tra. Kiểm tra qua thì có thưởng, kiểm tra không qua thì chịu phạt.”

“Hả!”

Vương Anh Khởi như bị sét đánh, cả người ngây ngốc như chim gỗ.

Nàng ta muốn chạy nhưng bị trói rồi làm gì chạy được nữa. Sách nhét vào trong lòng ngày càng nhiều, lòng nàng cũng ngày càng trùng xuống, cả trái tim đều lạnh lẽo.

Nàng ta biết, Tứ gia gia nói kiểm tra, vậy thì thật sự phải kiểm tra, tuyệt đối không hề giả dối, cũng tuyệt đối đừng nghĩ tới gian lận qua cửa. Tứ gia gia chưa từng đùa ở phương diện này.

Trong tích tắc, Vương Anh Khởi chảy nước mắt “cảm động”.

Đây cũng là lý do mà danh hiệu “đại ma vương” của lão nhân gia Tứ gia gia hắn truyền lại từ đời này sang đời khác.

Ngoại trừ Vương Anh Khởi, những đứa trẻ khác cũng không có ai có thể thoát khỏi ma trảo của “đại ma vương”.

“Vương Mai Tĩnh, ngươi là đại tỷ của đời chữ ‘Mai’, tuy bây giờ đời chữ ‘Mai’ chỉ có một mình ngươi nhưng vẫn phải mang tới danh tiếng tốt cho đời chữ ‘Mai’ sau này. Phải cố gắng giống như đại tỷ Ly Từ năm xưa.” Vương Thủ Triết ý vị sâu xa nhét một đống tài liệu học tập nền tảng cùng với thơ ca cổ văn đề cao văn hóa tố dưỡng vào trong lòng của Vương Mai Tĩnh chín tuổi.

“Ô ô, cảm ơn sự quan tâm của người, lão tổ tông.” Vương Mai Tĩnh cũng chảy nước mắt “cảm động”.

Đến đời thứ mười một của nàng, bởi vì chênh lệch vai vế quá lớn, đối mặt với đời chữ “Thủ” và đời chữ “Lạc” thứ bảy của Vương thị đều đã trực tiếp gọi là lão tổ tông.

Giống như Vương Thủ Triết gọi Vương Lung Yên đời thứ ba cũng là lão tổ tông vậy.

“Ninh Huy, ngươi là trưởng huynh đời chữ ‘Ninh’, phải làm gương.” Vương Thủ Triết lại nhét vào một đóng tài liệu nhập môn cho Vương Ninh Huy.

Bé nam mới chỉ bốn tuổi kia còn chảy nước mũi mơ hồ.

“Vương Tuyền Y, đây là phần của ngươi.”

“Vương An Tụng, Vương An Trạch, Vương Tuyền Ngữ, Vương Tuyền Cầm các ngươi đừng cúi đầu, Tứ lão thái gia tuyệt đối sẽ không thiên vị.” Vương Thủ Triết hiểu rõ từng đứa tiểu bối trong gia tộc như bàn tay với ngón tay.

Hắn giống như ngọn gió trong ngày xuân, ấm áp bai bọc mỗi một tiểu bối trong gia tộc, không sót một người.

Mỗi một đứa trẻ đều nhận được sự quan tâm và ân cần khuyên học của các trưởng bối không ai không lộ ra tiếng nghẹn ngào vui tới trào nước mắt, nước mắt giàn giụa, kích động tới mức nói không nên lời.

Điều này khiến Vương Thủ Triết rất vui mừng, hài tử của Vương thị chúng ta quả nhiên đều là hài tử tốt tràn ngập ý chí chiến đấu, cũng đều dùng nước mắt đáp lại sự quan tâm yêu thương của đại gia trưởng như Vương Thủ Triết hắn.

Tốt, thật là một đám trẻ ngoan! Đây mới là nền tảng thịnh vượng bất suy của Vương thị trong tương lai chứ.

Sau khi khích lệ xong, những linh thực kia lần lượt thu vào trong lòng đất, biến mất tăm.

Vương Thủ triết bưng ấm trà, thi thoảng nếm một ngụm linh trà thượng hạng, lắc lư, tâm tình cực kỳ thoải mãi tiếp tục tuần tra quanh chủ trạch, nhìn xem có thể mang tới thêm tình yêu của trưởng bối cho đám trẻ tiếp theo không.

Đợi đến khi thân ảnh của Vương Thủ Triết hoàn toàn biến mất ở trong góc, đám trẻ vốn dĩ khóc thút thít đều ngồi phịch xuống đất, ôm theo một đống sách lớn, bắt đầu gào khóc thật to.

Bọn họ khóc thương tâm như vậy, bi thương như vậy.

Một số đại hài tử lớn tuổi hơn cũng ló đầu ra từ trong góc, trong ánh mắt mang theo mấy phần vui vẻ khi người gặp họa, còn có mấy phần chua sót và hoài niệm.

Nhớ năm xưa, bọn họ cũng từng trải qua như vậy.

Không trải qua chiếu cố ân cần của “đại ma vương”, sao có thể tính là tộc nhân Vương thị “đúng quy tắc”?

Không nhắc tới chuyện lặt vặt của chủ trạch Vương thị nữa.

Vương Ly Dao ở quốc đô Quy Long Thành xa xôi, ngày tháng tiếp theo thật sự vô cùng đặc sắc.

Hành quận vương đã lĩnh ngộ được thủ đoạn kinh doanh “thật”, dùng tốc độ nhanh nhất phá bỏ lôi đài đủ dùng để khiêu vũ, ăn cơm nguyên bản, đổi thành lôi đài hắc diệu thiết, tiêu tốn lượng lớn tài nguyên xây dựng trận pháp tròng ngự.

Thuận tiện, ông ta mượn cớ muốn dựng lôi đài chắc chắn cho Ly Dao đại thiên kiêu, ngăn chặn những người khiêu chiến khắp nơi ngoài cửa, bắt từng người đăng ký tạo sổ. Nếu dùng lời của ông ta mà nói, Đại Càn quốc chúng ta là xã hội văn minh, hễ là cuộc thi dĩ nhiên phải có quy tắc, mời đăng ký lấy số, dựa theo ngày hẹn tới khiêu chiến.

Tuy hành động này khiến rất nhiều người bất mãn.

Nhưng ai bảo đó là Hành quận vương?

Nếu không phải tuổi tác của ông ta đã quá lớn, đã không phù hợp tiếp nhận đại đế truyền thừa, ắt hẳn sẽ có tư cách tham gia cuộc chiến tranh đế.