Chương 1154: Vương An Nghiệp nhận sư! Định quốc công phủ đền tội (3)

person Tác giả: Ngạo Vô Thường schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:10 visibility 2 lượt đọc

Chương 1154: Vương An Nghiệp nhận sư! Định quốc công phủ đền tội (3)

Nếu không, một tu sĩ Linh Đài cảnh, chỉ cần cầm một món pháp bảo hoặc Tử Phủ linh bảo, vậy chẳng phải vô địch sao?

Đạo lý tương tự, bây giờ cường độ thần niệm của Vương An Nghiệp cũng không khống chế được linh bảo Thần Thông.

Hắn của hiện tại cũng chỉ có thể dựa vào Khí Linh sai khiến “Tuế Nguyệt”, từ đó tiến hành tiến công hoặc phòng ngự.

Chỉ là lực thần hồn tàn dư của 【Khí Linh Cơ Vô Trần】vô cùng có hạn, một khi kiệt quệ phải cần có một thời gian rất dài mới khôi phục, vì vậy tốt nhất chỉ nên phát huy tác dụng vào thời khắc mấu chốt.

Bây giờ tác dụng lớn nhất của Cơ Vô Trần cũng không phải chiến đấu mà là dựa vào một ngàn mấy trăm năm kinh nghiệm tu luyện của ông ta để chỉ dẫn tu luyện của Vương An Nghiệp, hỗ trợ hắn mau chóng đột phá tới Thiên Nhân cảnh.

Chỉ có đến Thiên Nhân cảnh, Vương An Nghiệp mới có thể tế luyện linh bảo Thần Thông Tuế Nguyệt thành linh kiếm bản mệnh.

Như vậy, hắn mới miễn cưỡng phát huy ra một phần uy lực của nó. Mà muốn phát huy ra toàn bộ uy lực của linh kiếm Tuế Nguyệt, Vương An Nghiệp phải tới Thần Thông cảnh mới được.

Do vậy có thể thấy, vấn đề vũ khí cả đời này của tiểu tử này đã giải quyết xong, hơn nữa còn là một bước tới nơi, trực tiếp có được thứ tốt nhất.

Chẳng những như vậy.

Cơ Vô Trần còn cho Vương An Nghiệp di sản duy nhất ngoại trừ kiếm của ta là 【 Vô Lượng Bảo Giới 】, tuy nói vật tư chứa bên trong đều bị Cơ Vô Trần tiêu hao hết trong quá trình chạy trốn nhưng chỉ riêng mốn chiếc nhẫn trữ vật cấp linh bảo này đã có giá trị liên thành rồi.

“Thái gia gia, đợi sau khi ta lấy hết đồ của Vô Tận Uyên ra, Vô Tận Uyên sẽ tặng cho người.” Vương An Nghiệp tràn ngập vui vẻ chơi đùa Vô Lượng Bảo Giới, rất hiếu thuận nói với Vương Thủ Triết.

“Ách…”

Vương Thủ Triết toát mồ hôi lạnh.

Xú tiểu tử này có thể đừng có nhắc tới chuyện này trước mặt mọi người được không? Hắn đường đường là một gia chủ đại thiên kiêu, còn cần nhẫn trữ vật do tằng tồn nhi đào thải ra, truyền ra ngoài chẳng phải mất mặt sao?

Có điều mất mặt thì mất mặt, 【 Vô Tận Uyên 】đã xem như là nhẫn trữ vật cực phẩm có tiền cũng khó mua được.

Hơn nữa đều là người một nhà, đây cũng không tính là gì. Trước đây, rất nhiều gia đình phổ thông không sung túc mấy, các trưởng bối còn thường phải ăn thức ăn thừa của các hài tử.

Ngoài ra, sau khi phá giải trận pháp còn có thu hoạch có giá trị xa xỉ.

Dưới trận pháp ẩn giấu này còn đang giấu một linh mạch thổ hệ thượng phẩm cỡ trung, tuy phạm vi che phủ của nó không tính là lớn nhưng lại có thể khai thác ra hàng ngàn mẫu linh điền thượng phẩm.

Trong thời gian ngắn, đương nhiên nó không đáng tiền như Vô Lượng Bảo Giới nhưng đây là tư sản cố định có thể sản sinh lợi nhuận duy trì kinh tế, mười năm, trăm năm, ngàn năm…Dưới sự tích lũy của thời gian, giá trị kinh tế mà nó có thể sản sinh ra khó mà đoán được.

Thu hoạch như vậy, cho dù là Vương Thủ Triết đã quen nhìn sóng gió cũng cười như tắm gió xuân, hắn trực tiếp vung tay, lấy ra một trăm mẫu trong đó, chia đều cho Trường Ninh Lư thị và Trường Ninh Công Tôn thị.

Hai gia tộc này đều là mẫu tộc của Vương Thủ Triết, bây giờ liên hôn của hậu bối con cháu cũng trở nên thắt chặt, đều có công khai thác. Cùng dìu đỡ bồi dưỡng nhau, bọn họ đều là đồng minh kiên định nhất của Vương thị, tương lai cũng là một nguồn trợ lực lớn.

“Đa tạ Thủ Triết biểu ca, huynh đối với ta thật tốt.”

Lư Tiếu Tiếu cười rất vui vẻ, thật sự muốn hôn biểu ca một cái nhưng lại không có gan làm, chỉ đành tóm lấy Vương An Nghiệp một mặt vô tội ở bên cạnh hôn “chụt chụt” lần nữa, coi như là biểu ca Thủ Triết khi còn bé mà hôn.

“Ha ha…” Mãng lão tổ cũng cười không khép được miệng: “Hành sự với Thủ Triết chính là nhanh nhẹn, ta đi theo góp náo nhiệt lại có lợi ích lớn như vậy.”

Thực ra Mãng lão tổ cũng biết, Vương Thủ Triết vẫn rất chiếu cố Công Tôn thị, cũng luôn nhớ tới chiếu cố của Mãng lão tổ năm xưa đối với Vương thị.

Tóm lại, thu hoạch lần này đều vô cùng hài lòng mọi người.

Quét xong phó bản này, tiếp theo, hành động thanh trừ trước khai hoang vẫn đang tiếp diễn.

Đều có mô thức như vậy: Trước tiên là do nhiều vị lão tổ Thiên Nhân cảnh lập đội, liên thủ tiêu diệt hung thú cao giai như Ngũ giai Lục giai, thanh trừ sào huyệt của chúng, sau đó lại do sức mạnh trung kiên của Linh Đài cảnh ở các gia tộc lập tổ đội, đi thanh trừ những sào huyệt của hung thú cấp Tam giai, Tứ giai.

Đến bước thứ ba thì bắt đầu do thế hệ trẻ của Vương thị dẫn dắt gia tướng tộc binh, bắt đầu thanh trừ theo kiểu kéo lưới, dọn dẹp sạch sẽ những hung thú nhất giai, nhị giaoi rải rác khắp nơi kia.

Đến giai đoạn này, đội công trình của Vương thị có thể tiến vào ngoại vực, bắt đầu tiến hành sửa cầu lót đường, thanh lý thủy vực hà đạo cùng với xây dựng công sự có tính phòng ngự trên dải đất nhỏ hẹp, xây dựng nền móng,…