Chương 1172: Đại đế triệu kiến! Ly Dao càn quét đồng bối (4)

person Tác giả: Ngạo Vô Thường schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:10 visibility 1 lượt đọc

Chương 1172: Đại đế triệu kiến! Ly Dao càn quét đồng bối (4)

Sắc mặt của Đức Hinh thân vương biến hóa khôn lường, trầm mặc một lúc mới nói một câu: “Hay! Tuy trận này Chí Hành đã thua nhưng từ đầu tới cuối không nhận thua, thà bị đánh ngất. Có chí khí, không hổ là tử đệ hoàng thất ta!”

“Ách…” Thiên Hà chân nhân ở sát vách cười phá lên: “Đức Hinh, ngươi thật sự giống hệt như thời trẻ, cứ thích dát vàng lên mặt mình.”

Người khác không nhìn ra nhưng đám đại lão này lại rõ mồn một. Đâu phải Ngô Chí Hành không muốn đầu hàng? Rõ ràng chính là bị đánh tới nỗi không kịp đầu hàng!

“Ngươi…” Đức Hinh thân vương bị chọc tức tới tái xanh mặt mày, sau khi âm thầm quan sát Ngô Chí Hành không có nguy hiểm tới sinh mạng, ngay sau đó phất tay áo: “Bổn thân vương thẹn đôi co với ngươi.”

Nói xong, trên người ông ta có hà quang nở rộ, thân hình thoắt cái đã biến mất tăm, trực tiếp thi triển Thần Thông rời đi.

Thấy ông ta chạy trối chết, Thiên Hà chân nhân tựa như bản thân đã đánh thắng trận, chỉ cảm thấy toàn thân thoải mái, ngay cả nhìn Vĩnh An thân vương cũng thấy thuận mắt hơn nhiều.

“Vĩnh An à, món nợ của lão tổ tông ngươi…” Ông ta cười ha ha híp mắt nhìn Vĩnh An thân vương.

Tuy Vĩnh An thân vương cũng là Thần Thông cảnh nhưng cho dù là tuổi tác hay vai vế đều nhỏ hơn rất nhiều so với Đức Hinh thân vương và Thiên Hà chân nhân, cũng chỉ có thể làm cái đuôi ở trước mặt đám lão đầu này.

Ngay sau đó, ông ta thành thực chắp tay hành lễ: “Thiên Hà tiền bối hãy an tâm. Cho Vĩnh An về xoay sở, trong vòng ba ngày, hai mươi thượng linh chắc chắn sẽ đưa tới tay tiền bối.”

Cho dù đối với hoàng thất mà nói, hai mươi thượng linh cũng không phải con số nhỏ nhưng cũng không tính là con số lớn thương gân động cốt gì, không tới mức vì vậy mà quỵt nợ.

“Được, vậy ta đợi mấy ngày. Nói ra thì trong nhất mạch này của các ngươi, người ta thưởng thức nhất chính là tiểu tử Vĩnh An ngươi, tính cách khác với lão tổ tông cố ra vẻ ta đây của nhà ngươi.” Thiên Hà chân nhân đắc ý như gió xuất mỉm cười.

Vĩnh An thân vương không thể tiếp lời này, chỉ đành lộ ra nụ cười lúng túng mà không thất lễ, sau đó tìm cái cớ, nhanh chóng rời đi như bỏ chạy.

Thoắt cái, ba người đồng hành tới từ trong hoàng thất chỉ còn lại kế phụ của Ngô Chí Hành, Phúc quận vương.

Kỳ thực Phúc quận vương cũng rất muốn đi nhưng dù sao Ngô Chí Hành cũng là kế tử của ông ta. Bây giờ hắn đã hôn mê bất tỉnh, người làm dưỡng phụ như ông ta mà cũng đi, suy cho cùng không tốt lắm.

Sau đó, ông ta cùng Hành quận vương và Ngô Tuyết Ngưng đưa Ngô Chí Hành đang trong trạng thái hôn mê vào trong phòng bao, chăm sóc hắn ta.

Tuy trận chiến này đã kết thúc.

Nhưng nhiệt độ và hưng phấn của toàn thể quần chúng vẫn không tiêu tán.

Hết cách, đây là trận chiến đại thiên kiêu cực kỳ hiếm có, chỉ riêng biểu hiện của Ngô Chí Hành đã đủ kinh diễm rồi, càng đừng nói tới còn có Vương Ly Dao, biểu hiện của nàng ta thật sự chỉ có thể dùng chấn động để hình dung.

Đặc biệt là “Huyền Thủy Thần Thông” của nàng ta, thức thứ nhất “m Chuyển Tiểu Vũ” cùng với thức thứ hai “Mưa nhỏ chuyển mưa vừa thi thoảng có mưa to”, tên nghe có vẻ giản dị, thực tế lại ẩn chứa huyền cơ, thật sự là càng thưởng thức càng có mùi vị…

Trong phòng bao bên trên và phòng thường bên dưới, không biết bao nhiêu tu sĩ Huyền Vũ vẫn đang trong phấn khích, nhao nhao nghị luận với nhau, không thể nào bình tĩnh lại.

Ở góc nào đó, trong phòng bao cao cấp đã tiêu tốn số tiền lớn để đặt, Thượng Quan Vân Hồng, Thượng Quan Vân Khuyết cùng với Bích Liên phu nhân âm thầm tới, sắc mặt đều dị sắc.

“Ca, ta cảm thấy lần trước giao chiến với đại thiên kiêu Ly Dao, còn có thể sống quay về rất không dễ dàng.” Cơ hoành khắp mặt của Thượng Quan Vân Hồng không khống chế được mà run rẩy, nuốt nước bọt nói: “Cô nãi nãi này thực sự quá dữ, ngay cả Chí Hành tiểu quận vương cũng bị đánh thành như vậy.”

“Ca, huynh có lên hay không?” Bích Liên phu nhân nhìn Thượng Quan Vân Khuyết.

Lên?

Mặt của Thượng Quan Vân Khuyết hơi đen.

Muốn lên thì ngươi lên đi có được không?

Đừng thấy hắn cũng là đại thiên kiêu, nhưng suy cho cùng tư chất vẫn kém hơn tiểu quận vương Ngô Chí Hành một bậc, so với Vương Ly Dao, lại càng kém tới hai bậc.

Cho dù bây giờ hắn đã đột phá Thiên Nhân cảnh tầng bảy nhưng vẫn không có nắm chắc có thể ngăn chặn được thức thứ hai “mưa nhỏ chuyển mưa vừa thi thoảng có mưa to” của Vương Ly Dao, há chẳng phải hắn sẽ bị mất mặt sao?

Hắn còn lớn hơn Vương Ly Dao gần năm mươi tuổi, một khi thua ở trước mặt mọi người, thể diện để đâu nữa?

“Ca, hay là hẹn một chút, luận bàn riêng.” Bích Liên phu nhân chớp mắt, thầm xúi giục.

“Muội muội, sao muội cứ xúi giục ta đấu với Vương Ly Dao?” Thượng Quan Vân Khuyết hồ nghi lần nữa.

“Luận bàn với đại thiên kiêu ưu tú có thể tăng tốc độ cảm ngộ thiên đạo của huynh.” Bích Liên phu nhân trợn mắt vô cùng hờn dỗi: “Ta không phải là đang nghĩ mau chóng để gia tộc xuất ra một Thần Thông cảnh sao, như vậy Thượng Quan thị chúng ta mới có thể tiến lên Tam phẩm.”