Chương 1192: Vương thị thêm Tử Phủ! Thanh Giao hóa rồng (4)

person Tác giả: Ngạo Vô Thường schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:10 visibility 1 lượt đọc

Chương 1192: Vương thị thêm Tử Phủ! Thanh Giao hóa rồng (4)

Hóa ra, trung niên nho sam này chính là nhị đương gia của Giao Long Bang, Tưởng Ngọc Tùng.

Khi nói chuyện, Tưởng Ngọc Tùng giẫm lên cọc sậy cũng đã tới phụ cận bãi đá. Chỉ thấy ông ta nhón mũi chân, thân hình tựa như một làn gió mát nhẹ bay vụt qua khoảng cách mười mấy trượng, đáp trên bãi đá mà ba người họ đang ở.

Long Vô Kỵ thấy vậy, trong con ngươi thâm thúy xẹt qua một tia quang mang, trên mặt lại bất động thanh sắc, vẫn một dáng vẻ hào sảng: “Ngọc Tùng à, chuyện gì mà gấp gáp vậy, cư nhiên còn khiến nhị đương gia như ngươi đích thân chạy tới một chuyến?”

Tưởng Ngọc Tùng hành lễ với ông ta, cung kính nói: “Đại đương gia, Ngọc Tùng có chuyện bẩm báo, xin tả hữu thối lui.”

Long Vô Kỵ hưu tay.

Triệu Vô Tình và Đỗ Thiên Canh lập tức ý thức lùi ra xa.

Thấy hai người đã tránh ra đủ xa, Tưởng Ngọc Tùng mới lấy ra một bức thư từ trong nhẫn trữ vật, hai tay dâng lên Long Vô Kỵ: “Điện hạ, Vĩnh An thân vương gửi thư.”

Long Vô Kỵ ngẩn ra: “Cái tên đó cư nhiên viết thư cho ta? Lẽ nào, lần trước sau khi cãi nhau một trận, còn muốn mắng ta một trận nữa?”

Có điều, tuy trong lòng hoài nghi, tốc độ nhận thư của ông ta lại chẳng hề chậm, gần như là trong nháy mắt, bức thư kia đã đến tay của ông ta.

Sau đó là xé thư, đọc thư.

Thư không dài, bên trong không có một câu dư thừa, chỉ đơn giản miêu tả tất cả hành vi của Vương Ly Dao ở trên kinh cùng với Vương Tông An mang theo một lượng lớn vật tư và nhân thủ tới An Bắc vệ, nghi là đã đạt thành thỏa hiệp nào đó với An quận vương, hoài nghi Trường Ninh Vương thị đã đứng về phía An quận vương.

Trong thư bảo ông ta nhanh chóng xử lý chuyện này.

Tưởng Ngọc Tùng đứng bên cạnh, dè dặt theo dõi sắc mặt của Long Vô Kỵ, sợ trong thư này có câu nào kích thích ông ta, kết quả lại thấy biểu tình của Long Vô Kỵ bình tĩnh tới mức không bình thường.

Sau một thoáng, sắc mặt của Long Vô Kỵ trấn định gấp giấy lại, nhét vào trong phong thư, sau đó chắp tay sau lưng đi đến bên sơn nham, nhìn dòng sông cuồn cuộn phía trước, bắt đầu xuất thần.

Tưởng Ngọc Tùng nhìn bóng lưng của ông ta, ánh mắt mê mang, một đầu mờ mịt.

Chuyện gì vậy, trước đây điện hạ có lần nào nhận được thư của Vĩnh An thân vương mà không tức tới giậm chân, hận không thể quay về đại chiến ba trăm hiệp với phụ thân của ông ta, sao lần này lại bình tĩnh như vậy? Lẽ nào là kích thích tới ngốc luôn?

Hắn không hề biết, bây giờ Long Vô Kỵ nào có trấn định? Ông ta chẳng qua là đang cưỡng ép trấn định mà thôi, kỳ thực trong lòng đã sớm không ngồi yên rồi.

Ai có thể ngờ được, bên này ông ta còn đang tưởng tượng tương lai hợp tác cùng Vương Thủ Triết rồi đạt được bao nhiêu lợi ích, Vương Thủ Triết lại lặng lẽ đứng về bên An quận vương?

Đây chẳng phải là tự vả mặt mình trước mặt thủ hạ sao?

Không được, ông ta phải đi tìm Vương Thủ Triết hỏi rõ.

Không, không được, quân tử lời hứa ngàn vàn, đã nói là năm mươi năm, vậy thì là năm mươi năm. Bây giờ còn chưa tới năm mươi năm, bản thân đã gấp gáp đi tìm hắn nói chuyện, đây chẳng phải là chứng tỏ bản thân cực kỳ không có thể diện, cực kỳ thiếu kiên nhẫn sao?

Nhưng nếu không đi, lẽ nào cứ trơ mắt nhìn Vương Thủ Triết đứng về phía An quận vương?

Long Vô Kỵ mặt không cảm xúc, trông có vẻ bình tĩnh lại ung dung, trong lòng lại sa vào trong rối rắm sâu sắc.

“Ngọc Tùng, cách hiệp ước năm mươi năm còn bao lâu nữa?”

Bỗng dưng, ông ta mở miệng hỏi Tưởng Ngọc Tùng.

“Khởi bẩm đại đương gia, còn ba trăm hai mươi ngày nữa.” Tưởng Ngọc Tùng nhẩm trong lòng, nhanh chóng báo ra đáp án.

Sao còn lâu như vậy?

Cơ trên mặt Long Vô Kỵ giật giật, cảm giác kia giống như là thê tử đã nội định của mình chạy trốn với người khác, trơ mắt nhìn nàng sắp động phòng.

Ông ta lại phải tuân thủ lời hứa, chỉ có thể trơ mắt nhìn, không thể đại huy áp cảnh đi xử lý.

“Thủ Triết à Thủ Triết, uổng ta coi trọng ngươi như vậy, tin tưởng ngươi, thân cận ngươi như vậy.” Nội tâm của Long Vô Kỵ đang gào thét: “Ngươi lại không nói tiếng nào, chạy theo Ngô Minh Viễn không có tiền đồ kia! Tiểu tử Ngô Minh Viễn kia có gì tốt? Chơi cùng Long Vô Kỵ ta, vui vẻ biết bao.”

Quả thật là “Ta vốn hướng lòng tới ánh trăng, cớ sao ánh trăng lại chiếu vào cống rãnh”!

“Nhưng Long Vô Kỵ ta nhất ngôn ký xuất tứ mã nan truy! Ta nhịn, ta ta, ta nhịn ngươi một năm nữa! Thủ Triết à, ngươi nhất định phải kiên trì, đợi ta!”

“Long Vô Kỵ ta, nhất định sẽ theo đuổi ngươi trở về!”

Ngoài hơn trăm dặm Thủ Triết quan có một hồ nước xanh ngắt tựa trời mây.

Vùng thủy vực này, tuy không rộng lớn bằng Đại Hoang Trạch nhưng lượng nước trong hồ lại cực kỳ khả quan. Trải qua khảo sát địa chất, hồ nước sâu hơn trăm trượng, quy mô và thủy vực của nó vượt xa hồ Châu Vi ở cửa nhà.

Cái hồ này chính là một trong những hạng mục trọng điểm trong kế hoạch khai phá kỳ thứ hai của Vương thị.

Trong hồ nước này có một con linh ngư hung mãnh đang sinh tồn, Kiếm Xỉ Cảm. Thông thường mà nói, Kiếm Sỉ Cảm đạt tới Tam giai sẽ nặng tới ba bốn ngàn cân, mỗi một năm đều phải thôn phệ hết lượng lớn linh ngư và cá bình thương.