Chương 1205: Ta! Tông An đại thiên kiêu! Thu tiền! (2)
Những điểm tâm này, bất luận là loại nào đều là trân phẩm được tuyển chọn tốt nhất, tỉ mỉ chế tác.
Mà những thị nữ tôi tớ kia, người nào cũng đều xinh đẹp trẻ trung, khí chất trác tuyệt, khí tức của các nàng thâm hậu nội liễm, hiện rõ là thị nữ có tu vi Huyền Vũ.
Thị nữ ở cấp bậc này, nếu dặt vào các vệ các quận ở địa phương, chưa biết chừng chính là minh châu hứng trong tay của thế gia Bát Cửu phẩm.
Phô trương như vậy, không hổ là hào môn thế gia có nội tình tích lũy ngàn năm.
Có điều, cho dù là ở Thượng Quan thị, đây cũng đã là tiêu chuẩn đãi khái quy cách cực cao rồi, không phải mỗi một vị khách nào cũng đều có tư cách đãi ngộ như vậy.
Trong nhà thủy tạ Tiên Khách Lâm, chủ khách hai bên chỉ có lác đác vài người, mỗi người đều là nam tử khí chất trác tuyệt, núi cao vực sâu.
Chủ vị là một vị nam tử mặc hoa phục chính trang màu tím có khí độ trầm ổn, phong mang nội liễm.
Khí chất của ông ta ôn nhuận, mỗi một hành động đều lộ ra cỗ thành thục ổn trọng, thái độ đúng mực khi mỉm cười khách sáo nhưng lại khiến người ta như tắm gió xuân, nhiệt tình với khách.
Ông ta tên là Thượng Quan Trấn Hải, chính là anh tài tuấn ngạn trong đích mạch Thượng Quan thị, bây giờ gánh vác vị trí gia chủ đã hai trăm năm. Sau khi ông ta tại vị, không dám nói là đưa Thượng Quan thị bay xa vạn dặm nhưng cũng là ngày một phát triển, không còn như xưa.
Có thể nói, đây là một gia chủ rất có thành tựu.
Thượng Quan Trấn Hải xuất thân thiên kiêu, tuy lúc còn trẻ chưa từng xếp hàng hàng ngũ thập đại thanh niên kiệt xuất nhưng cũng có thời khắc cao quang. Ông ta giỏi nhất là Huyền Vũ kiếm thuật 【 Phá Quân kiếm quyết】gia truyền của Thượng Quan thị, kiếm thế đại khai đại hợp, khí phách hào hùng, được đội nhã hiệu “Nhất kiếm trấn thương hải (một kiếm trấn áp biển cả)”.
Năm mươi năm trước, Thượng Quan Trấn Hải đã đột phá gông cùm của Thiên Nhân cảnh, trở thành lão tổ Tử Phủ cảnh thứ năm của Thượng Quan thị. Theo lý mà nói, gia chủ của thế gia Tứ phẩm bình thường đến Tử Phủ cảnh đều sẽ giải nhiệm chức gia chủ, chuyên tâm tu luyện.
Thế nhưng, một là Thượng Quan Trấn Hải làm rất tốt, thời gian tại vị đưa gia tộc không ngừng thăng tiến.
Hai là, Thượng quan thị may mắn xuất ra một đại thiên kiêu, tương lai có hi vọng thăng cấp Tam phẩm. Vì vậy phô trương phải cao một bậc, chỗ nào cũng noi theo chuẩn mực Tam phẩm.
Do đó, nội bộ Thượng Quan thị ngầm hiểu, tiếp tụ ủng hộ Thượng Quan Trấn Hải đảm nhiệm gia chủ, thích ứng với cục diện trước. Mà gia chủ Thượng Quan thị đời kế tiếp cũng không được thấp hơn cấp độ của Thượng Quan Trấn Hải.
Ngoại trừ gia chủ Tử Phủ cảnh Thượng Quan Trấn Hải ra, người phụ trách tiếp đãi chủ yếu còn có một đại trưởng lão Tử Phủ cảnh râu hoa rầm, khí thế bất phàm cùng với đại thiên kiêu Thượng Quan Vân Khuyết, niềm kiêu ngạo của Thượng Quan thị.
Ngoài ra, ở đây còn có một nữ tử thành thục xinh đẹp, khí chất như hoa mật đào, Thượng Quan Bích Liên.
Theo lý mà nói, Bích Liên phu nhân là ngoại giá nữ, không thích hợp tham dự vào trong sự vụ bổn tộc. Chỉ là trong số khách quý lần này còn có một vị thiếu tộc trưởng của Lũng Tả Trường Ninh Vương thị.
Bích Liên phu nhân và Trường Ninh Vương thị đều là thế gia Lục phẩm Lũng Tả, bình thường cũng có qua lại, có nàng ở đây làm thuốc bôi trơn, hai bên nói chuyện cũng dễ dàng hơn.
Đổi lại là khi trước, Trường Ninh Vương thị ngay cả tên cũng chưa từng nghe qua tới cửa, vốn không cần xem trọng, nhiều nhất chỉ nể mặt bốn chữ ‘thế gia Lục phẩm’ này, phái một trưởng lão Thiên Nhân cảnh bình thường chiêu đãi là xong việc.
Nhưng từ sau khi đại thiên kiêu Ly Dao tung hoành đế đô, địa vị của Trường Ninh Vương thị cũng như diều gặp gió, thoắt cái đã tiến vào tầm nhìn của một đám đại lão. Cho dù là coi trọng đại thiên kiêu Ly Dao, cũng không ai dám coi thường Trường Ninh Vương thị.
Có điều chỉ dựa vào thiếu tộc trưởng của Trường Ninh Vương thị, vẫn chưa đủ tư cách khiến Thượng Quan thị coi trọng như vậy, sở dĩ cực kỳ trịnh trọng là vì trong hàng khách đồng hành còn có một vị An quận vương chuẩn đế tử đương thời.
An quận vương không bằng Khang quận vương, nhưng cũng là một chuẩn đế tử, đường đường là quận vương cấp đại thiên kiêu. Cho dù tương lai ông ta tranh đoạt đế vị thất bại, tương lai cũng là một vị thân vương Thần Thông cảnh.
Nhân vật như vậy tới cửa, Thượng Quan thị há sẽ chậm trễ?
Hai bên hàn huyên một lúc, ngồi phân khách chủ, bầu không khí thoáng nghiêm túc và ngưng trọng.
Trong mắt Thượng Quan thị, lần này An quận vương nhập kinh, bên cạnh còn có thiếu tộc trưởng của Trường Ninh Vương thị đồng hành, khả năng cao là muốn Thượng Quan thị đứng đội?
Nếu từ chối, có khiến An quận vương sinh ra hiềm khích không?
Cũng vì nguyên do này, mọi người ở Thượng Quan thị không nói ngoài mặt nhưng trong lòng ít nhiều cũng có chút bài xích. An quận vương cũng quá không “hiểu chuyện” rồi, chuyện gần như không có khả năng như vậy, ngươi không phải là phô mặt trên đài, há chẳng phải tự làm khó đôi bên xuống đài?
“Ha ha ha…” Bích Liên phu nhân thấy bầu không khí ngưng trọng, mỉm cười mấy tiếng nói: “Không ngờ đến đế đô thăm nương giả vài ngày, còn có thể gặp được thiếu tộc trưởng Tông An. Mới một hai năm không gặp, phong thái của thiếu tộc trưởng lại càng cao ngất rồi, có mấy phần phong độ ung dung của Thủ Triết gia chủ rồi.”