Chương 1210: Tại sao! Nam nhân kia có gì tốt? (2)

person Tác giả: Ngạo Vô Thường schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:10 visibility 2 lượt đọc

Chương 1210: Tại sao! Nam nhân kia có gì tốt? (2)

Quốc gia khá giàu có trên Trái Đất, lượng thịt tiêu thụ bình quân đầu người khoảng năm mươi tới trăm cân. Nhưng đây là thế giới Huyền Vũ, tu sĩ Huyền Vũ có nhu cầu dùng thịt để bổ sung khí huyết rất lớn, ngay cả Linh Đài cảnh, Thiên Nhân cảnh, thậm chí là tu sĩ Tử Phủ cảnh cũn gkhoong thể ngày ngày ăn lượng lớn linh nhục các giai, như vậy tiêu hao quá lớn. Vẫn phải dùng kết hợp với một số thịt thông thường để bổ sung khí huyết.

Hơn nữa, số lượng nhiều nhất trên thế giới này kỳ thực vẫn là tu sĩ tầng thấp, lượng tiêu thụ thịt bình thường vẫn rất cao.

“Mọi người hãy nếm thử rượu Ngọc Tinh Bồ Đào của chúng ta, rượu này có công hiệu dưỡng nhan làm dịu.” Vương Tông An lại lấy ra bình rượu thủy tinh đẹp đẽ cùng với một bộ ly rượu thủy tinh tinh xảo, rót rượu cho mọi người.

Rượu Bồ Đào đỏ tươi tỏa ra hương thơm, phối cùng ly thủy tinh lại càng thêm bắt mắt.

Mọi người nếm thử, quả nhiên ngọt ngay đầu lưỡi, dư âm lâu dài, đích thực là một loại mỹ tửu.

“An Bắc vệ giàu ánh sáng mặt trời, Ngọc Tinh Bồ Đào sản xuất ra ngọt ngay, rượu ủ ra cũng là thượng phẩm, tuy không bằng Linh tửu nhưng bình này có giá hai ba mươi đại đồng không quá đáng chứ? Với căn cứ Ngọc Tinh Bồ Đào và kế hoạch ủ rượu ở An Bắc vệ của chúng ta, mỗi năm sản xuất ra vài ngàn vạn bình cũng chỉ là khởi bước, một khi thành công mở rộng, chắc chắn là một hạng mục lợi nhuận to lớn.”

Trong Thiên Cơ Lưu Ảnh Bàn, cô nương xinh đẹp trẻ trung hoặc ủ tạo rượu Ngọc Tinh Bồ Đào hoặc là đang rót rượu Bồ Đào, khu xưởng sạch sẽ vệ sinh rất có tính thưởng thức.

Từng bản đồ quy hoạch thương nghiệp, dưới sự mô tả của Vương Tông An, trong đầu mọi người nhanh chóng hiện ra nguồn lợi nhuận to lớn có thể thấy rõ trong tương lai.

Đừng nói Thượng Quan thị bị số càn kim trong tương lai kia mê hoặc hoa mắt, ngay cả An quận vương không phải là lần đầu tiên nghe vẫn nghe đến sục sôi nhiệt huyết, sinh ra một loại “ảo giác hào hùng” An quận vương ta cũng là người có tiền.

“Tông An thiếu tộc trưởng, trước đó nói đưa chúng ta phát tài..” Thượng Quan Trấn Hải cũng xem như là tộc trưởng lâu năm có kiến thức sâu rộng, lúc này cũng không nhịn được nuốt nước bọt, không ngừng động tâm: “Lẽ nào là định dẫn chúng ta cùng chia sẽ lợi nhuận của An Bắc vệ? Nếu có thể chia đủ nhiều, chúng ta nguyện mạo hiểm ủng hộ An quận vương.”

Ban nãy Vương Tông An nói đúng, Thượng Quan thị quá thiếu tiền.

Khang quận vương nhiều người ủng hộ, với tình huống hiện tại của Thượng Quan thị, cho dù có thể dựa vào Khang quận vương, lợi ích có thể đạt được cũng có hạn.

Tương phản, nếu có thể chia được một phần lợi nhuận trong An Bắc vệ, Thượng Quan thị có gì phải sợ?

Huống chi, An quận vương âm thầm lặng lẽ hạ xong một ván cờ lớn như thế này, nhận được sự ủng hộ của Trường Ninh Vương thị có hai vị đại thiên kiêu không nói, còn hồi sinh An Bắc vệ mà tất cả mọi người đều không quan tâm…Tương lai chưa chắc không có phần thắng.

“Tiền bối nói đùa rồi, An Bắc vệ chính là cứ địa mà điện hạ ở, tâm huyết bao năm đều đổ hết vào đó, há có thể tùy tiện chắp tay tương nhường?” Vương Tông An điềm đạm cười nói: “Cũng tức là Vương thị chúng ta, dốc sức ủng hộ khai phá An Bắc vệ mới có thể chia được một ly canh.”

Thượng Quan Trấn Hải suýt chút bị chọc tức tới sùi bọt mép.

Tuy ông ta cũng hiểu đạo lý vô công không hưởng lộc nhưng Vương Tông An ngươi nói tiền cảnh của An Bắc vệ hay như thế, treo dạ dày của bọn họ lên hết, kết quả giờ chót lại nói không có phần của ngươi.

Không ngờ ngươi lại ức hiếp người như vậy.

“Tông An thiếu tộc trưởng là tới chơi đùa Thượng Quan thị chúng ta sao?” Thượng Quan Trấn Hải căm giận nói: “Nếu là ôm mục đích kết thù, chúc mừng ngươi, ngươi đạt được mục đích rồi.”

“Tiền bối đừng gấp, lợi nhuận của An Bắc vệ không chia nhưng không có nghĩa không có lợi nhuận khác.” Vương Tông An hoàn toàn không để ý đến cơn thịnh nộ của Thượng Quan Trấn Hải, bình tĩnh điều chỉnh Thiên Cơ Lưu Ảnh Bàn: “Chỉ riêng An Bắc vệ, đối với cả địa khu Tây Bắc mà nói chẳng qua là xó xỉnh mà thôi. Chư vị nhìn xem.”

Trong hình ảnh do Thiên Cơ Lưu Ảnh Bàn kích hoạt hiện ra cả bản đồ quan sát Đạt Lạp Đại Hoang Mạc, An Bắc vệ vốn dĩ đã cực kỳ rộng lớn, ở trong đó lại chỉ chiếm một góc nhỏ, vô cùng không nổi bật.

“Đạt Lạp Đại Hoang Mạc, diện tích rộng lớn mà khoáng đạt. Quy mô của nó ước chừng to bằng ba quận. Khu không người to lớn như vậy một khi khai thác thành công, lợi nhuận kinh tế có thể sản sinh ra như con số trên trời, đừng nói bồi dưỡng một Thần Thông cảnh, cho dù là mười người tám người đều vô cùng dễ dàng.”

Cách chào hàng cực tốt của Vương Tông An phối hợp với dáng vẻ tự tin của hắn, quả thật là thuyết khách cực giỏi.

Thượng Quan Trấn Hải bị lắc lư tới choáng váng: “Tông An, Đại Hoang Mạc này lớn thì có lớn nhưng muốn chinh phục lại khó cỡ nào? Vấn đề lớn nhất vẫn là thiếu nước nhỉ?”