Chương 1218: Múa cuốc hay! Góc tường ắt tự ngã (6)

person Tác giả: Ngạo Vô Thường schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:10 visibility 1 lượt đọc

Chương 1218: Múa cuốc hay! Góc tường ắt tự ngã (6)

Nói tới đây, ngay cả ông ta cũng không nhịn được mà ngại thay cho Long Xương đế, dựa vào rèn luyện chức nghiệp gần ngàn năm mới có thể miễn cưỡng nhịn cười, không có thất thái.

Ông ta rất hiểu đại đế, biết kỳ thực trong lòng đại đế đã có chút tán đồng với kế hoạch khai thác của An quận vương, không hề thật sự tức giận. Ông ta chỉ là đang lo An quận vương biết được đại đế như ông ta làm việc thiên vị, không nhịn được tức giận mà thôi.

“Cố làm ra vẻ. Hắn chẳng qua là nhân lúc Khang quận vương ra chiến trường ngoại vực, không ở trong phủ mới cố làm ra vẻ, quảng cáo sự vô tư của bản thân.” Khóe miệng của Long Xương đại đế cũng giật giật, lập tức giả vờ mất trí nhớ, tự động chuyển chủ đề tới điểm công kích tiếp theo: “Nếu An quận vương thật sự một lòng vì nước, tại sao không tới tìm trẫm thương lượng? Lẽ nào trong lòng hắn, trẫm chính là kiểu hoàng đế lẩm cẩm không nói lý sao?”

“Chắc chắn là năm đó hắn đã bị trẫm răn dạy mấy câu xong nên ghi thù trong lòng, một môn tâm tư muốn chứng minh trẫm sai rồi.”

Long Xương đại đế suy bụng ta ra bụng người, càng nghĩ càng chắc chắn là như vậy.

Nhưng ông ta vừa mới dứt lời liền nghe bên ngoài có hoạn quan tới bẩm báo: “Khởi bẩm bệ hạ, An quận vương điện hạ, đại thiên kiêu Vương Tông An của Trường Ninh Vương thị cùng tới cầu kiến bệ hạ.”

Mặt của Long Xương đại đế cứng lại.

Tiểu tử Ngô Minh Viễn kia cũng quá không nể mặt. Ông ta vừa mắng tiểu tử kia thiển cận xong, tiểu tử kia lại chạy tới cầu kiến? Long Xương ta không cần thể diện sao?

“Lão Diêu, tiểu tử thối Ngô Minh Viễn kia tới cầu kiến, khả năng cao là kế hoạch khai thác gặp khốn cảnh rồi.” Long Xương đại đế trầm mặc một lúc, khó khăn lắm mới tìm được ký do, cố ý trầm ngâm nói: “Ngươi nói thử xem, trẫm nên gặp hay không?”

Lão Diêu thầm hiểu tâm ý của đại đế, cúi đầu cười nói: “Bệ hạ trước nay luôn nhân hậu, yêu thương tiểu bối gia tộc. Dù người không muốn gặp ngài ấy nhưng ngài ấy cũng là đích truyền của Thanh La công chúa nhất mạch, phụ thân của Ức La tiểu quận chúa. Huống hồ lần này còn có đại thiên kiêu Tông An mới nhập thế tới, bệ hạ người dĩ nhiên sẽ không thể không gặp.”

“Hừ, lão đầu ngươi tự suy đoán thánh ý, sau này tìm ngươi tính sổ.” Long Xương đại đế cười mắng một câu, sau đó ho nhẹ một tiếng, lại nghiêm túc trầm ngâm nói: “Có điều, nể tình Ức La và đại thiên kiêu Tông An, suy cho cùng phải cho chút mặt mũi. Trẫm cũng muốn xem xem, rốt cuộc tiểu tử kia có gì muốn nói. Lão Diêu, truyền…”

Lão Diêu mỉm cười nói đã biết, lúc này mới đi ra trang nghiêm nói: “Bệ hạ truyền An quận vương, Vương Tông An yết kiến.”

Giọng nói của lão Diêu nghe không lớn nhưng lại tinh chuẩn truyền tới bên ngoài cửa hoàng thành.

Qua một nén hương, An quận vương và Vương Tông An đã tới Chuyết Chính Các dưới sự dẫn dắt của nội thị, song song yết kiến.

Sau một lượt lễ nghĩa yết kiến, hai người chia ra ngồi xuống dưới sự sắp xếp của Long Xương đế.

Long Xương đế nói với Vương Tông An mấy câu trước, quan tâm tình hình của Trường Ninh Vương thị, quan tâm tu hành của Vương Tông An, còn quan tâm tình hình linh chủng cây Trường Sinh kia của Tông An, thể hiện rõ tình cảm quan tâm săn sóc của hoàng đế đối với đại thiên kiêu, lại chuyên môn nhắc tới Vương Ly Dao, đặc biệt cỗ vũ một phen.

Dĩ nhiên Vương Tông An không thể thiếu đi khiêm nhường, biểu hiện cũng đúng mực, phong độ phiêu phiêu, chẳng hề khiến Vương Thủ Triết mất mặt.

Sau hai chén trà, song phương mới tính là kết thúc hàn huyên, tới phiên Ngô Minh Viễn mở miệng.

Đổi lại là thời kỳ tráng niên, Long Xương đại đế còn thích làm này làm nọ, tự quảng cáo bản thân, có điều tuổi tác ngày càng lớn, ông ta hành sự cũng trở nên tùy hứng rồi.

Ỷ vào Ngô Minh Viễn là hài tử nhà mình, cho dù lão tổ tông mắng hắn cũng chỉ có thể ngoan ngoãn nghe, Long Xương đế đang chuẩn bị mở miệng chất vấn Ngô Minh Viễn mấy câu.

Ai biết Ngô Minh Viễn lại đi trước một bước, kích động nói: “Bệ hạ, đại hỉ…đại hỉ!”

Lời bên miệng của Long Xương đế lập tức bị nuốt trở về.

Da mặt của ông ta co lại, tức giận nhìn Ngô Minh Viễn hỏi: “Hỉ đâu ra?”

“Năm xưa Minh Viễn nhận được giáo huấn của bệ hạ, đề án ban đầu, chỉ ra nhiều tưởng tượng xa vời trong kế hoạch, lúc đó trong lòng Minh Viễn còn có mấy phần không phục nhưng sau này từ từ cân nhắc mới hiểu ra mỗi một lời, mỗi một câu của bệ hạ đều ẩn chứa trí tuệ tích lũy được trong cuộc đời hàng ngàn năm của đại đế.” Ngô Minh Viễn tỏ vẻ cảm kích rơi nước mắt, kích động nói: “Vì cậy, Minh Viễn rút kinh nghiệm xương máu, điều chỉnh kế hoạch, bỏ ra mấy chục năm, từng chút từng chút, làm đến nơi đến chốn tạo ra chút thành tích, lúc này mới có mặt mũi tới gặp bệ hạ.”

Tiểu tử ngươi nghĩ nhiều rồi, khi đó trẫm chỉ là mắng ngươi mà thôi.

Trong lòng Long Xương đế oán thầm một câu.

Có điều thấy Ngô Minh Viễn cho ông ta thể diện như vậy, chủ động tìm đài giai cho ông ta xuống, tâm trạng của ông ta cũng trở nên tốt lên rất nhiều, giả vờ ôn hòa cười: “Minh Viễn người có giác ngộ này cũng không uổng trẫm hao tâm.”