Chương 1220: Múa cuốc hay! Góc tường ắt tự ngã (8)
“Không sao, Minh Viễn hắn có thể đào hố lấp trẫm, cũng xem như là bản lĩnh của hắn. Trẫm là vua một nước, một lời đã nói, sao có thể lật lọng?” Long Xương đại đế bật cười: “Vốn tưởng lần này cuộc chiến đế tử đã không còn hồi hộp. Không ngờ Ngô Minh Viễn lại có thể dị quân đột khởi. Bây giờ, thế cục đã trở nên khó bề phân biệt rồi.”
“Có điều như vậy mới thú vị…Nhớ năm xưa, trẫm vì đoạt đế vị này cũng đã hao tổn vô số công phu và tâm tư, há có thể để những tiểu tử này dễ dàng lấy được? ha ha ha…”
…
Hạ du An Giang, xuyên qua lưu trạch đoạn sau hà đạo phụ cận Trấn Trạch vệ/
Từ mấy ngày trước đã có từng chiếc thuyền sông lớn từ thượng du thuận lưu đi xuống, thả neo ở nơi cách bờ sông chưa tới một dặm.
Bọn chúng cũng không áp sát bờ sông mà là thả neo ở đó như thế, tựa như ở xa xa nhìn về hạ du.
Trong mấy ngày ngắn ngủi, trên mặt nước An Giang bên Trấn Trạch vệ đã tu tập mấy chục chiếc thuyền sông. Bọn chúng tựa như từng con cự thú ẩn núp trong sông nước, nhìn về Trường Ninh vệ xa xôi, tùy thời chuẩn bị xông ra, hung hăng cắn xé.
Trên những chiếc thuyền sông này đều treo cờ xí của Giao Long Bang.
Ở đoạn sông An Giang, gần như không có ai không nhận ra cờ xí này. Trong gió sông rầm rì, những cờ xí này nghênh gió bay phần phật, tựa như là một loại uy hiếp vô hình, ấp ủ ra một loại cảm giác áp bức gió thổi mưa giông trước bão tố.
Bất tri bất giác, một cỗ cảm xúc hoảng sợ bất an bắt đầu lan tràn ra.
Từ thuyền cá, thuyền buôn vượt qua đoạn An Giang đều trở nên e dè cẩn trọng, căng thẳng thấp thỏm, cho dù không thể không vượt qua từ bên cạnh đoàn thuyền này, bọn họ cũng cố gắng cách xa hết mức có thể, hận không thể chuyển dời lực chú ý của người trong Giao Long Bang tránh xa mình.
Cảng nhỏ thuộc Trấn Trạch vệ, công nhân dỡ hàng hóa, thương nhân lui tới cũng đều tự giác kín tiếng hơn rất nhiều.
Vì sự xuất hiện của thuyền buôn Giao Long Bang, mấy ngày nay, việc làm ăn ở bến đò đều kém đi rất nhiều, thậm chí còn có xu thế ngày càng kém. Không ít thương nhân thà tổn thất chút lợi nhuận cũng không muốn làm ăn trong tình hình này.
Trên kỳ hạm của Giao Long Bang.
Long Vô Kỵ đại mã kim đao ngồi, trong tay vân vê bình rượu tiểu càn khôn, thi thoảng híp mắt uống một ngụm rượu.
Trên mặt sông phía xa có độc một chiếc thuyền lầu đang đậu.
Chiếc thuyền lầu này cũng xem như là thuyền sông cỡ lớn, thể hình rất to, nhưng so với mấy chục chiếc thuyền sông của Giao Long Bang lại lộ vẻ thế đơn lực cô, tựa hồ tùy thời sẽ bị xé rách.
Trên thuyền sông cắm cờ xí của Trường Ninh Vương thị.
Tiểu thiếu tộc trưởng Vương Thất Chiêu của Vương thị đứng trên mũi thuyền, xa xa hét tới bên này: “Long đại đương gia, gia gia ta nói, chỉ cần đại đương gia gật đầu, ông ấy lập tức đích thân tới đón đại đương gia tới Vương thị làm khách.”
“Ha ha ha.” Long Vô Kỵ cười lớn trả lời: “Thất Chiêu tiểu thiếu tộc trưởng, vẫn là nhọc phiền ngươi quay về nói với gia gia ngươi. Cách thời hạn hiệp ước năm mươi năm còn có năm ngày. Đến chừng đó không cần Thủ Triết tới mời, Long Vô Kỵ ta sẽ đích thân tới cửa thăm.”
“Long đại đương gia, gia gia ta nói rồi…”
Vương Thất Chiêu lại liên tục khuyên vài câu, Long Vô Kỵ từ đầu tới cuối vẫn kiên thủ lời hứa năm xưa, kiên quyết không chịu tới Vương thị làm khách trước thời hạn.
“Cần gì phải vậy, cần gì phải vậy.”
Vương Thất Chiêu bất đắc dĩ, chỉ đành lúng túng mà lui, chỉ huy thuyền sông chuyển đầu quay về.
Đợi sau khi thuyền lầu Vương thị đi khỏi, Triệu Vô Tình ở bên cạnh hiếu kỳ hỏi: “Nghĩa phụ, Thủ Triết gia chủ đã giải phóng ra tín hiệu cầu hòa, chúng ta hà tất không thuận đường xuống ngựa? Như vậy cũng khiến cho Thủ Triết gia chủ sinh hảo cảm, nói không chừng đôi bên còn có cách vãn hồi.”
“Hừ!” Long Vô Kỵ rót một ngụm rượu, trong ánh mắt tràn ngập tự tin nói: “Cứ như vậy, Long Vô Kỵ ta há chẳng phải trở thành người không giữ lời sao? Tiểu tử Thủ Triết kia quỷ kế đa đoan, lần này nếu ta thật sự đi, nói không chừng tiểu tử kia sẽ lấy chuyện này làm văn, ta tuyệt đối sẽ không cho hắn toại nguyện.”
“Ngươi yên tâm, tiếp theo chỉ cần ta và Thủ Triết “giao lưu” một phen, hắn chắc chắn sẽ bị ‘thành ý’ của ta cảm động, làm huynh đệ của chúng ta.”
“Nghĩa phụ uy vũ.” Triệu Vô Tình kính phục không thôi.
“Ha ha ha, Vô Tình ngươi phải hiểu một đạo lý. Thiên hạ này không có góc tường nào không đào được, chỉ có cuốc không nỗ lực.” Long Vô Kỵ cười lớn nói: “Tóm lại, cho dù hắn có muốn hay không, huynh đệ Thủ Triết này, ta kết giao chắc rồi.”
Sau đó, chủ trạch Vương thị, trong thư phòng của Thủ Triết.
Vương Thất Chiêu vô công trở về, có hơi thấp thỏm bất an, cúi đầu bất đắc dĩ tường thuật lại lời của Long Vô Kỵ cho gia gia.
“Gia gia, là Thất Chiêu làm việc bất lực.” Vương Thất Chiêu nói: “Vẫn mong gia gia trách tội.”
“Không sao, chuyện này không thể trách ngươi.” Vương Thủ Triết dựa lưng vào ghế thái sư uống linh trà, nghe vậy có hơi trầm tư: “Long Vô Kỵ, phụ thân là Vĩnh An thân vương, mẫu thân là đích nữ của An quốc công Triệu thị, thế gia Nhị phẩm duy nhất ở Đại Càn. Từ nhỏ tới lớn, ông ta đều cực kỳ được sủng ái, tính cách cũng bướng bính kiêu ngạo, không chịu trói buộc, đồng thời còn nghĩa bạc vân thiên, cực coi trọng lời hứa. Nhân vật như này, nếu có thể làm huynh đệ, thật sự là lời hơn làm kẻ thù.”