Chương 1224: Tuyệt hậu kế! Đóng cửa thả chó (3)
“Ngọc Tùng, chuyện này ngươi thấy thế nào?” Cuối cùng Long Vô Kỵ vẫn không kiên nhẫn bằng Vương Thủ Triết, kiên trì một trận liền có chút không kiên trì được nữa, quay đầu hỏi.
Mấy chục năm trôi qua, tu vi của Tưởng Ngọc Tùng cũng tăng lên không ít. Tuy vẫn là dáng vẻ nho nhã kia, một thân khí chất lại ngày càng thâm sâu khó lường.
Hắn vẫn luôn khoanh tay đứng sau lưng Long Vô Kỵ, nghe vậy chắp tay nói: “Khởi bẩm đại đương gia, tình báo cho biết Vương Thủ Triết này cẩn thận dè dặt, nếu không nắm chắc được tuyệt đối sẽ không thâm nhập hiểm cảnh, muốn bảo hắn lên thuyền, e là có chút khó. Có điều trước giờ Trường Ninh Vương thị chú trọng danh tiếng, ở trước mặt công chúng như vậy không đến mức sẽ làm ra hành vi bất nghĩa ám hại vây công ngài.”
“Thế này cũng đúng.” Long Vô Kỵ cười nói: “Thủ Triết chính là giỏi điểm này, tuy có tính toán nhưng lại thận trọng tới cùng, rất có phong thái quân tử. Đây cũng là một trong những nguyên do mà Long Vô Kỵ ta thưởng thức hắn. Chỉ đáng tiếc, hắn không chịu lên thuyền. Nếu không ta sẽ ra tay bắt trước, sau đó từ từ thuyết phục dạy dỗ, giảm bớt đi rất nhiều chuyện.”
Triệu Vô Tình ở bên cạnh lau mồ hôi lạnh nói: “Nghĩa phụ người lừa Thủ Triết gia chủ lên thuyền, còn định bắt sống hắn, liệu có quá bất nghĩa không?”
“Hừ, tiểu tử ngươi hiểu cái gì nghĩa? Ta bắt sống dẫn dắt từng bước, đó là tốt cho hắn. Tiểu tử Ngô Minh Viễn kia có tính cách cứng nhắc, thà chết không nói lý, hành sự cũng quá theo khuôn mẫu, vĩnh viễn không phải là đối thủ của tiểu tử Ngô Thừa Tự kia. Đơn thuần cho rằng quân chi đạo, Ngô Thừa Tự thắng hắn trăm phần trăm.” Long Vô Kỵ nói năng đắc ý: “Để cứu vãn Thủ Triết trong dầu sôi lửa bỏng, ta phải có chút thủ đoạn, đó là đại nghĩa khí.”
Khóe miệng Triệu Vô Tình giật mạnh, trên mặt không dám phản bác nhưng trong lòng lại không nhịn được thầm lẩm bẩm.
Nghĩa phụ người trước đó còn lớn giọng nói Thủ Triết khi ta hiếp ta như vậy, chắc chắn phải cho hắn nếm khổ, hối hận không thôi, kết quả…
Bỏ đi bỏ đi, suy cho cùng nghĩa phụ là nghĩa phụ, đại nghĩa gì đó, ông ta tự nói là được.
“Có điều có câu lòng người khó phòng. Ngọc Tùng, ngươi xưa nay thận trọng kỹ càng, lần này đi cùng ta một chuyến đi.” Long Vô Kỵ vẫn hơi thận trọng nói: “Nếu Thủ Triết thật sự có lòng bất chính, cũng tiện phát giác sớm.”
“Vâng, đại đương gia.”
Tưởng Ngọc Tùng hành lễ nói vâng.
Nội bộ thương nghị sơ lược kết thúc, lúc này Long Vô Kỵ mới nhìn Vương Thủ Triết lần nữa, cười vang nói: “Thủ Triết đã có lòng mời, Long mỗ đành phải nể mặt ngươi.”
Nói xong, ông ta vung tay, một đạo hà quang xán lạn bay xẹt ra, giữa thuyền sông to lớn và bến cảng nổi lên một chiếc cầu hồng có khí thế khoáng đạt.
Ông ta dẫn Tưởng Ngọc Tùng giẫm lên cầu hồng, giống như dạo bước trong sân, sau vài bước đã vượt qua cự ly mười mấy trượng, giẫm lên bến Định Phổ.
Hà quang xán lạn tản đi sau lưng ông ta.
Dưới sự bao trùm của hà quang tinh túy, bộ y phục ngắn màu trắng thô sơ trên người Long Vô Kỵ cũng tựa như được phủ lên một tầng ánh sáng, thêm mấy phần bất phàm.
“Quả nhiên đại đương gia hào khí ngút trời, bái phục bái phục.” Vương Thủ Triết chắp tay, lại nói với Tưởng Ngọc Tùng: “Ngọc Tùng huynh, lâu rồi không gặp.”
“Nhiều năm không gặp, phong thái của Thủ Triết đã hơn hẳn năm xưa nhiều.” Long Vô Kỵ cũng đánh giá Vương Thủ Triết, con mắt hẹp dài híp thành một đường, mang theo bất mãn nói: “Chỉ là hoàn toàn không ngờ Vương thị nhỏ bé không có gì hút mắt năm nào đã phát triển nhanh chóng như vậy trong năm mươi năm ngắn ngủi, lại còn có thể khuấy đảo phong vân ở Đại Càn quốc.”
Tưởng Ngọc Tùng ở bên cạnh hành lễ với Vương Thủ Triết, không có nói nhiều.
“Đại đương gia quá khen, quá khen.” Vương Thủ Triết cười khẽ, chuyển chủ đề, chỉ về phía xa nói: “Bên đê sông của bến Định Phổ có một bình đài gần nước, có thể uống rượu cũng có thể ngắm cảnh sông. Thủ Triết đã sai người chuẩn bị xong rượu nước đón gió, mời đại đương gia và Ngọc Tùng huynh di giá.”
Long Vô Kỵ thuận hướng nhìn chăm chú, lại thấy bình đài gần nước kia xây dựng dựa vào đê sông, xung quanh trồng nhiều thực vật thủy sinh, đúng mùa hoa nở, cực kỳ rực rỡ thích mắt.
Điều quan trọng nhất là nói chuyện uống rượu ở đó, vừa có thể nhìn thấy đoàn thuyền to lớn của Giao Long Bang, đoàn thuyền cũng có thể bảo vệ Long Vô Kỵ.
Ở đó, một khi Vương Thủ Triết có bất cứ hành động gió thổi cỏ lay gì, đoàn thuyền Giao Long Bao đều có thể lập tức ra tay, dùng lôi đình nhất kích đáp trả Vương Thủ Triết.
“Thủ Triết quả thật suy tính kỹ lưỡng, uống rượu ở đó thoáng mát bằng phẳng.” Long Vô Kỵ buông xuống phần lớn phòng bị, trong lòng rất thích.
Ít nhất Thủ Triết thực sự giống như ông ta nghĩ, không nhân cơ hội uống rượu ám hại Long Vô Kỵ ông ta.
Rất nhanh, hai người đã tọa lạc trong tiệc rượu ở bình đài gần nước, mà Tưởng Ngọc Tùng và Vương Thất Chiêu mỗi người đứng phía sau hai người hầu hạ.
Rượu chính là linh tửu do Vương Thủ Triết dùng linh bảo Tửu Hồ Lô tinh ủ, món nhắm là linh ngư hấp mọng nước, linh thiện (lươn) đỏ kho sản xuất trong An Giang này cùng với một đĩa linh hà (tôm) vỏ xanh luộc.