Chương 1227: Chấn kinh! Long Vô Kỵ sa bẫy, đại đế nổi giận (1)

person Tác giả: Ngạo Vô Thường schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:10 visibility 1 lượt đọc

Chương 1227: Chấn kinh! Long Vô Kỵ sa bẫy, đại đế nổi giận (1)

Kỳ thực ban nãy Liễu Nhược Lam đã chào hỏi rồi, chỉ là khi đó Long Vô Kỵ đang tức sôi máu, vốn không có tâm tư để ý, bây giờ Vương Thủ Triết nói như vậy cũng coi như là cho Long Vô Kỵ một đài giai để xuống.

Liễu Nhược Lam nghe vậy, lập tức thu liễm hành lễ nói: “Liễu thị diện kết đại đương gia lần nữa.”

Lần này, cho dù là chính thức gặp mặt Long Vô Kỵ, Liễu Nhược Lam vốn rất xinh đẹp, khí chất lại càng tuyệt diễm, mỗi một cử chỉ đều là tiên tư thướt tha, tay áo phất nhẹ, khí độ cao hoa khoan thai hơn Vương Ly Dao mấy phần.

Bất luận là ở gia tộc hay ở bên ngoài, nàng đều là đại phụ tiêu chuẩn của Vương thị, ôn nhu mà hào phóng, hành sự chu toàn mà chú ý đại cục.

Có điều, nàng cũng có một số chỗ có tính cách khá cứng, ví dụ nấu ăn, ví dụ vấn đề dạy dỗ hài tử. Con tiểu Thanh Long Vương Ly Lung trong nhà, bây giờ còn đang chịu khổ chịu nạn trong Tộc Học.

Đừng tưởng Vương Ly Lung thật sự có thể mãi ngang bướng trong Tộc Học, sau khi Vương Thủ Triết và Liễu Nhược Lam liên thủ mấy lần uốn nắn, ”nha đầu” Ly Lung kia đã trở nên “an phận”, ít nhất ngoài mặt là như vậy.

“Đệ muội hữu lễ rồi.”

Long Vô Kỵ cũng vội trịnh trọng đáp lễ.

Ban nãy ông ta quá nóng vội, không quan sát kỹ Liễu Nhược Lam, bây giờ tỉ mỉ đánh giá, trong lòng lại hơi khựng lại.

Đệ muội này khí tức mờ ảo, trên người vừa có sự mênh mông thao thao như dòng sông, cũng có sự lẫm liệt như kích lưu phi bạo, rất rõ ràng đã đến mức độ cực sâu về lĩnh ngộ pháp tắc thủy hành, khiến ông ta thoáng sinh ra một tia kiêng dè.

Xem ra, thê tử này của Vương Thủ Triết cũng không đơn giản.

Điều mấu chốt nhất là trong tư liệu Vương thị mà ông ta thu thập được trước đó không có bao nhiêu tư liệu có liên quan tới đại phụ Vương thị, nếu không phải tận mắt chứng kiến, ông ta cũng không ngờ thê tử của Thủ Triết lại giấu kỹ không lộ như vậy.

Giấu thế này cũng quá sâu rồi.

Sau khi đôi bên chính thức diện kiến, vừa vặn Tưởng Ngọc Tùng cũng mang theo Vương Thất Chiêu, chậm rì bay tới eo sông Đoạn Long.

Năm nay Vương Thất Chiêu mới bốn mươi sáu tuổi, vẫn còn là một tiểu tử non trẻ so với đám đại lão xung quanh, hơn nữa bản thân hắn cũng có tư chất khá kém, cũng chỉ miễn cưỡng đạt tới thiên kiêu.

Hắn bình thường nhiều việc, thường phải giúp đỡ phụ thân và gia gia xử lý sự vụ gia tộc, vì vậy tu vi không tính là tiến triển nhanh lắm, cũng chỉ tới Linh Đài cảnh tầng năm trung đoạn.

Cách Thiên Nhân cảnh, hắn còn có một đoạn đường dài phải đi.

Tuy tu sĩ Linh Đài cảnh có thể ngự khí phi hành một đoạn nhưng suy cho cùng vẫn kém hơn Thiên Nhân cảnh rất nhiều, nếu không phải có Tưởng Ngọc Tùng mang đi, hắn vốn không theo kịp.

Hắn vừa lên tới đã thành thật lấy ra bàn ghế và đồ nhắm trong nhẫn trữ vật, xếp bàn ra: “Gia gia, Long đại đương gia, đã thu dọn xong rồi, mời ngồi.”

Long Vô Kỵ thấy vậy, lập tức đại mã kim đao ngồi lại bàn ăn: “Thủ Triết à, chi bằng mở cửa cống ra một chút, từ từ thả nước. Hai huynh đệ chúng ta đã năm mươi năm không gặp, có thể từ từ uống, không cần gấp.”

“Không sao không sao, để nước tích thêm lát nữa đi.” Vương Thủ Triết cười nói: “Đội công trình và chất lượng sản phẩm của công xưởng dã luyện của Vương thị chúng ta vẫn rất đáng tin, chút nước này vẫn còn chịu được.”

Ngươi chịu được, lòng ta không chịu được?

Cơ mặt của Long Vô Kỵ hơi run.

Lượng nước tích trữ này càng nhiều, một khí tháo ra, uy lực xung kích do dòng nước sản sinh ra sẽ càng mạnh. Chẳng trách trước đó Vương Thủ Triết cường điệu, đê sông mà hắn xây dựng vừa cao vừa kiên cố, hóa ra là đang ở đây đợi Long Vô Kỵ ông ta!

Thực sự không được, phải âm thầm nghĩ cách ra lệnh cho đoàn thuyền áp sát bến Định Phổ Trường Ninh.

“Long đại ca.” Vương Thủ Triết như nhìn thấu tâm tư của ông ta: Huynh đệ chúng ta ở đây uống rượu, đoàn thuyền Giao Long của ngài tuyệt đối đừng động bậy. Nếu không người của ta sẽ lầm tưởng Giao Long Bang các ngài đang định tiến công Bình An trấn, sẽ lập tức đánh nổ cống Đoạn Long tự vệ. Nếu gây ra chút hiểu lầm, hậu quả không dễ xử lý.”

Sắc mặt của Long Vô Kỵ ngày càng đen, trầm giọng nói: “Thủ Triết lão đệ, lần này coi như lão ca của đệ xui xẻo. Ngươi nguyện ý cấu kết với Ngô Minh Viễn, ta cũng lười quản ngươi nữa. Ăn xong bữa rượu này, ta sẽ dẫn đoàn thuyền rút lui.”

Long Vô Kỵ xưa nay là một người coi trọng nghĩa khí, cực kỳ coi trọng binh sĩ dưới trướng. Cho dù ông ta có muốn Vương Thủ Triết đầu nhập tới mấy cũng tuyệt đối sẽ không lấy mạng của hàng ngàn binh sĩ để đổi.

“Long đại ca tới cũng tới rồi, cớ gì phải vội đi?” Vương Thủ Triết đích thân rót rượu cho ông ta, mỉm cười chiêu đãi: “Lẽ nào là chê Thủ Triết tiếp đãi không chu toàn sao?”

Nghe vậy, trong con ngươi thâm thúy của Long Vô Kỵ có một đạo lệ mang xẹt qua, khí tức bỗng trở nên nguy hiểm: “Thủ Triết, lẽ nào ngươi thật sự muốn giữ ta lại?”

“Long đại ca đối nhân hào sảng trượng nghĩa, cho dù Thủ Triết không cùng phe cánh với ngài cũng cực kỳ bội phục cách làm người của ngài. Chỉ là Thủ Thiết có mấy câu tâm huyết, không nói ra không thoải mái.” Vương Thủ Triết trịnh trọng nói.