Chương 1256: Khai thác! Cường thịnh! Nền tảng dẫn tới lớn mạnh của Vương thị (3)
Với thiên phú tài tình ở mức độ như Anh Lôi cùng với trình độ tu dưỡng văn hóa, cho dù gả vào trong đích mạch thế gia Thiên Nhân cảnh Thất phẩm cũng là ủy khuất cho nàng. Chỉ có đích mạch Lục phẩm mới miễn cưỡng xứng với nàng.
Thậm chí với sự phát triển cường thế của Vương thị bây giờ, gả cho đích mạch Ngũ phẩm cũng rất có thể. Dù sao thì nhất mạch gia gia Thủ Dũng lão tổ nhà Anh Lôi này, riêng thiên kiêu đã có ba người, sự tôn quý của huyết mạch chỉ hơn không kém so với đích mạch Ngũ phẩm.
Từ đó, Tôn Tiểu Lạc yên phận, tích cực cắm đầu vào trong công việc. Đồng thời, hắn đã hạ quyết tâm tuân thủ bổn phận, mấy năm sau đường đường chính chính cưới một cô nương có thể cùng nương tựa vào nhau là được.
Phần hồi ức tươi đẹp kia chỉ đành cất giấu vào nơi sâu thẳm nhất trong đáy lòng. Đến già rồi, có thể thi thoảng dở ra hồi tưởng lại cuộc đời.
Người trẻ giống như Tôn Tiểu Lạc, trong Vương thị Châu Vi học viện, mỗi năm đều sẽ tốt nghiệp ra một tốp lớn.
Bọn họ sẽ dựa theo chuyên ngành, thành tích, cùng với tiềm lực, nhận được dốc lòng bồi dưỡng, tiến vào sản nghiệp lớn lao của Vương thị, phát huy ra ánh sáng và nhiệt huyết của bản thân, trở thành nền tảng trường cửu bất suy của Vương thị.
Cuộc đại khai hoang ngoại vực bừng bừng khí thế, mang tới cơ duyên cho vô số người, khiến bọn họ đi lên con đường cuộc đời khác từ đây.
…
Đồng thời, quân tiên phong của Vương thị đã vượt qua vạch tuyến cách Bình An trấn sáu ngàn dặm.
Nơi đây, trạng thái nguyên thủy không biết đã tồn tại bao nhiêu vạn năm, đã không biết bao nhiêu lâu con ngươi chưa đặt chân tới đây.
Đương nhiên, ngoài Vương Tông Xương của Vương thị, hắn là thiên kiêu có Tốn Phong huyết mạch, lại tinh thông ẩn nấp, kỹ năng chuyên nghiệp sinh tồn nơi hoang dã, khi hành động một mình càng tiện lợi hơn so với đoàn đội.
Trong một doanh địa bí mật, Vương Tông Xương đang giảng giải bản đồ địa hình với Vương Lạc Tĩnh, Vương Lạc Thu: “Ngũ cô cô, Lục cô cô. Tiến lên trước nữa bay qua một sơn mạch và hồ đầm chính là nơi ta cảm nhận được đại yêu thất giai, có lẽ khu vực đó chính là nơi dừng chân của nó. Chúng ta nghỉ ngơi qua loa ở đây, tuyền tin cho gia tộc tới chi viện.”
Đại yêu thất giai là hung thú cấp bá chủ, cho dù là Vương thị bây giờ cũng cố gắng tránh né nó.
Chỉ là lãnh địa của nó vừa hay ngăn cản giao thông yếu đạo tới điểm tập huấn Thần Vũ của Vương thị, lãnh địa của đại yêu thất giai cực kỳ rộng lớn, muốn vòng đường cũng không dễ vòng. Vì vậy Vương thị bất luận như thế nào đều phải diệt trừ nó.
Bọn họ càn quét suốt một chặng đường tới đây, đã tiêu hao không ít thời gian và tinh lực. Có điều Vương Lạc Tĩnh vẫn thanh thanh đạm đạm, tựa như không hề để ý. Mà Vương Lạc Thu vẫn thân không nhiễm bụi trần, giơ tay đá chân đều anh tư bừng bừng, bá khí vô cùng, tràn ngập khí độ đại nhân vật.
Đơn thuần dùng vẻ ngoài mà nói, Vương Lạc Thu so với An quận vương, Khang quận vương, thậm chí là đại đế vui giận thất thường càng có khí chất của đại đế hơn.
Đương nhiên, chênh lệch thực lực thì không thể nói rõ rồi.
Bây giờ, Vương Tông Xương đã tám mươi lăm tuổi, trải qua nhiều năm lịch luyện một mình, hắn của bây giờ đã là nam nhân cực kỳ thành thục ổn trọng, nhất cử nhất động đều sẽ bất giác lộ ra chút uy nghiêm. So với thiên kiêu đồng lứa trên kinh thành, bất luận là tư tưởng ý thức hay là trình độ lão luyện, hắn đều vượt xa cấp độ.
Hết cách, ai bảo đại lão Quy Long Thành quá nhiều.
Ở trong mắt bọn họ, những kẻ dưới trăm tuổi kia không gọi là hài tử thì gọi là gì? Lâu dần, thiên kiêu dưới trăm tuổi tự cho rằng bản thân vẫn ở trạng thái tiểu thanh niên, cũng trở nên hợp lý hóa.
Đây chính là hoàn cảnh quyết định mức độ trưởng thành của tâm trí.
Có câu hài tử nhà nghèo sớm gánh vác gia đình. Khi Vương Thủ Triết mười tám tuổi đã bắt đầu đảm đương gia nghiệp, vì sinh tử tồn vong của gia tộc mà bôn ba liều mạng.
Vương Tông Xương cũng vậy, hắn thận trọng mà tỉ mỉ sắp xếp ổn thỏa mọi thứ, mấy tháng nay, gần như không xảy ra chuyện ngoài ý muốn lớn gì.
Dựa theo kế hoạch đã chuẩn bị, Vương Tông Xương bóp nát một đạo ngọc phù truyền tin trân quý. Loại ngọc phù có thể truyền tin trong khoảng thời gian cực ngắn ở cách xa hàng ngàn tới hàng vạn dặm, giá cả dao động vài vạn càn kim. Đừng nói Vương thị sẽ không tùy ý sử dụng, ngay cả hoàng thất bình thường truyền tin cũng tuyệt sẽ không lãng phí như vậy.
Tiết kiệm chút tiền, bồi dưỡng thêm hài tử trong gia tộc không tốt sao?
Gần như là mới trong nháy mắt, Vương Thủ Triết đang kể chuyện cho các hài tử trong tiểu viện, một miếng ngọc bội treo ngang hông rung “vù” một cái, phát ra ánh sáng.
Đồng thời, một đạo tin tức truyền vào trong tai của hắn.
Hắn khẽ híp mắt, sau đó bất động thanh sắc kể hết câu chuyện ba lần đánh Bạch Cốt Tinh mà không biết đã kể bao nhiêu lần. Lúc này mới thả đám trẻ không biết đã nghe câu chuyện này bao nhiêu lần ra.
Các hài tử như trút được gánh nặng, hoan hô nhảy tung tăng đi.
Đùa à, gia tưởng trong nhà bọn họ đều nghe những câu chuyện này từ nhỏ mà lớn lên, sớm đã đạo văn cho các hài tử, thậm chí tôn tử!
Nếu không phải khiếp sợ uy áp của đại ma vương, ai muốn nghe câu chuyện cũ rích này?
Nếu nói hay, vẫn là sách chép tay 《 Bạn học của ta là rồng 》《Ly Dao càn quét kinh thành》《 Cuộc sống tẻ nhạt mà vô vị của thiếu tộc trưởng ở Học Cung 》《 Phiền não cuộc đời của Thất Tiểu công tử 》đang lưu hành gần đây mới hay.
Vương thị còn có mấy quyển sách hay do nhà nước xuất bản, ví như 《 Thủ Triết diệu kế định An Khánh》《 Hướng dẫn khai phá sinh sống ở ngoại vực 》《 Ba trăm câu hỏi Luyện Khí 》,…mấy quyển sách tinh xảo in màu thì không ai hỏi thăm.