Chương 1261: Cường đại! Át chủ bài tầng tầng lớp lớp của Thủ Triết (4)
Tạm thời không nói nhảm.
Vương Thủ Triết đã tốn gần hai mươi mấy ngày, tự giác chuẩn bị gần xong, sau đó mới xem như là bắt đầu hành động.
Vào lúc này, Vương Lạc Thu có tính cách khá vững cũng sắp đợi tới buồn ngủ rồi.
Vừa nghe thấy có thể bắt đầu hành động, nàng lập tức xắn tay áo, bày ra dáng vẻ háo hức muốn đại chiến một trận.
Kết quả lại bị Vương Thủ Triết tóm lại, khiển trách: “Gấp cái gì mà gấp? Còn chưa bắt đầu điều tra, có câu biết mình biết ta bách chiến bách thắng, chúng ta ngay cả đối thủ là hung thú gì còn chưa hiểu rõ, gấp gáp đánh nhau sẽ chịu thiệt.”
“Điều tra?”
Đương nhiên Vương Lạc Thu cũng biết tính quan trọng của điều tra, nhưng….
Nàng lau mồ hôi lạnh trên đầu, bất đắc dĩ nhìn Vương Thủ Triết: “Tứ ca, chúng ta đã chuẩn bị đầy đủ như vậy, còn quan tâm nó là đại yêu thất giai loại nào? Cho dù là đại yêu bát giai tới cũng chỉ có một chữ chết!”
“Huống hồ nếu huynh thật sự muốn điều tra, tại sao không nhân lúc chuẩn bị mà điều tra? Chẳng phải huynh từng dạy chúng ta, phải sắp xếp trù tính thời gian. Tứ ca ca, thời gian của mọi người đều rất quý giá, ta còn vội càn quét kinh thành.”
“Trù tính sắp xếp? Ha ha, nếu là khi chúng ta điều tra, bất cẩn kinh động đại yêu thì sao? Bây giờ điều tra mới là thích hợp, một khi điều tra thất bại thì có thể lập tức khai chiến, không tới mức sẽ sa vào cục diện quá bị động. Lạc Thu à, ngươi còn non lắm.” Vương Thủ Triết nghiêm mặt dạy dỗ nàng hai câu, sau đó xoay đầu nhìn Vương Tông Xương nói: “Tông Xương, đây là linh bảo 【 Liễm Tức Đấu Bồng 】mà ta đã mua lúc trước, tuy thua xa linh bảo Thần Thông nhưng chỉ cần cẩn thận một chút thì có thể qua mặt được Tử Phủ cảnh ở cự ly gần.”
“Tứ thúc, ta hiểu rồi.” Vương Tông Xương nhận lấy Liễm Tức Đấu Bồng, trịnh trọng gật đầu: “Ta nhất định sẽ hoàn thành nhiệm vụ điều tra, cũng sẽ giữ được mạng của mình.”
Tứ thúc cho hắn một đống đồ bảo mệnh, hắn đường đường mang Tốn Phong huyết mạch, nếu khi trinh sát không giữ được mạng thì sống uổng rồi.
“Đa tạ Tứ thúc quan tâm, mua linh bảo tốt như thế.” Vương Tông Xương cực kỳ thích thú đung đưa Liễm Tức Đấu Bồng, trên mặt lộ ra ý cười ấm áp.
“Ừm, ngoài ngươi, không ai có thứ này, cứ coi như ngươi đối hoái từ trong bảo khố gia tộc, sau này từ từ trả cống hiến gia tộc là được.” Vương Thủ Triết sâu xa nói, vỗ vai hắn: “Với năng lực của Tông Xương ngươi, chưa tới trăm tuổi đã có thể trả xong.”
Vương Tông Xương đơ người tại chỗ như bị sét đánh.
Chiêu này sao mà quen như vậy? Mỗi lần bị nhét bảo vật là mỗi lần dự chi giá trị cống hiến…
Gia tộc chỉ có một trinh sát cao giai là hắn, là lỗi của hắn sao?
Không được, hắn nhất định phải nghĩ cách tạo ra hậu duệ có Tốn Phong huyết mạch mới được. Nếu không, há chẳng phải là vĩnh viễn không thoát khỏi vận mệnh này sao?
Tạm thời không tán gẫu nữa.
Ngoài vùng đóng quân của đám người Vương thị cách hơn ngàn dặm, có một khu vực có phạm vi rộng rãi.
Khu vực này có vị trí địa lý vô cùng tốt, sau lưng là núi cao nối nhau trùng trùng, phía trước là một hồ nước màu xanh lợ, phong cảnh tú lệ, linh khí dồi dào, trên sườn núi còn có vân khí mỏng manh lượn lờ, giống như một động thiên.
Mà trên sườn núi của dãy cao sơn kia, nơi linh mạch hội tụ, linh khí nồng đậm nhất có một huyệt động to lớn.
Huyệt động kia tựa như là bị cự thú dùng bạo lực đào ra, bề ngoài gồ ghề, có vài chỗ còn tàn lưu vết móng vuốt, trông có vẻ vô cùng xù xì.
Trong huyệt động.
Một số linh thạch huỳnh quang thiên nhiên chất đống khắp nơi, tỏa ra quang mang đủ loại màu sắc, trong quang mang chồng chéo, trong huyệt động lộ ra vẻ mê ly mà mờ tối, đặc biệt giống như những cảnh tượng nửa che nửa đậy trong những cửa hàng hẻo lánh bên đường.
Trong hoàn cảnh hoang dã ngoại vực này, tuy rất nhiều đại yêu có trí tuệ không thấp nhưng vẫn chưa hóa thành hình người, vì vậy yêu điện mà chúng ở, không, sào huyệt của chúng khá đơn sơ.
Có điều độ nồng của linh khí không tệ, trú ngụ và tu luyện ở đây, tốc độ trưởng thành có thể nhanh hơn không ít.
Kim Hổ Vương!
Nó là một Kim Sí Thôn Nhật Hổ Vương thất giai có huyết mạch tôn quý, sinh sống ở đây đã hơn một ngàn năm trăm năm.
Trong cuộc đời dài đằng đẵng của nó cũng từng nhiều lần tìm được hổ cái đồng tộc, phát sinh một số hoạt động không tiện kể chi tiết. Sau đó, dĩ nhiên nó là con hổ phủi mông bỏ đi, cũng không biết có sinh ra vài con cháu hậu duệ hay không.
Có điều Kim Hổ Vương không hề quan tâm chuyện này, có hậu duệ hay không cũng không sao. Dù sao thì hung thú chủng hổ ăn mảnh quen rồi, hai hổ gặp nhau, hơn chín phần là đấm nhau.
Cho dù là hổ cái chăm con, sau khi thực lực của hổ con đạt đến một trình độ nhất định cũng sẽ đuổi đi. Vốn không tồn tại chuyện một nhà hòa hợp bình yên sinh sống.
Sản sinh hậu duệ, chẳng qua là bản năng sai khiến mà thôi.
Hôm nay, Kim Hổ Vương rất vui, vì đây là lần thứ năm cưới vợ trong kiếp sống vương giả dài đằng đẵng của nó.
Loại nghi thức cưới lão bà này là nó học được từ phía những tù binh nhân tộc, nó cảm thấy rất thú vị nên bắt chước theo.
Bốn lão bà trước đều bởi vì bất cẩn chọc giận Kim Hổ Vương sau khi thành thân không lâu, sau đó bị nó ăn mất.
Kim Hổ Vương vốn rất thương tâm, buồn bực không vui, đã không còn định cưới vợ nữa, cho tới khi nó gặp được vị thê tử hiện tại này.
Khoảnh khắc đó, nó đã tìm lại được dũng khí theo đuổi tình yêu.