Chương 1265: Lai lịch của Vương thị đã rất cường đại rồi (3)

person Tác giả: Ngạo Vô Thường schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:10 visibility 1 lượt đọc

Chương 1265: Lai lịch của Vương thị đã rất cường đại rồi (3)

Uy thế của nàng tăng lên chứ không giảm, thân hình vút qua linh hoạt tránh né con hổ kia nhào tới, đồng thời đuôi rồng thon dài quật ra, trực tiếp đánh vào dòng khí bén nhọn vàng rực ngút trời.

Linh khí bàng bạc hội tụ trên đuôi, vảy rồng trên đuôi rồng của nàng bỗng nhiên trở nên sáng lên, lực phòng ngự vốn đã cường đại lại tăng thêm mấy phần.

“Bốp!”

“Bốp bốp bốp bốp!”

Một chuỗi tiếng nổ đùng như pháo nổ, mấy chục đạo Nhuệ Kim kiếm khí gần đó lập tức bị đập nát.

Cho dù trên đuôi của Vương Ly Lung cũng bị nổ ra mấy lỗ thủng rỉ máu, nàng lại không hề có ý thối lui, ngược lại còn bị khơi dậy hung tính, con ngươi màu vàng thuần bỗng xẹt qua một tia hung ác.

“Ò…”

Một tiếng rồng ngâm dài vang lên.

Râu rồng của Vương Ly Lung bay bay, uy thế trên thân rồng đã khuấy động cuồn cuộn, dưới sự thổi quét của long thế cuồn cuộn, ngay cả bầu trời cũng tụ lại từng đợt mây đen, tựa như trời quang thoắt cái hóa mưa gió.

Nguyên Thủy linh khí như vô tận kèm theo hơi nước từ khắp nơi tụ lại.

Trong hồ lớn dưới chân sơn phong dấy lên sóng to gió lớn, một lốc xoáy nước cao tận trời xuất hiện giữa hồ, vô số cá tôm cua trong dòng nước bị lốc xoáy cuốn vào trong cột nước, lại theo cột nước uốn lượn mà bị hút vào không trung.

Đây chính là tất cả thiên phú tiểu thần thông mà Nguyên Thủy Thanh Long nhất tộc sở hữu sau khi đạt tới thất giai, “Ngự Thủy”.

Dùng lực huyết mạch điều khiển nước trong thiên hạ.

Thần thông này tu luyện tới điểm cực sâu, tiểu thần thông hóa thành đại thần thông, thậm chí có thể phát nước bốn bề, đủ để nhấn phìm đại lục, khiến ruộng dâu hóa thành biển cả.

Đương nhiên, Vương Ly Lung bây giờ vẫn chưa đạt tới trình độ này.

Nhưng dưới sự sai khiến của nàng, dòng nước cuồn cuộn bị hút ra từ trong hồ lại tựa như thác nước ập xuống, vỗ vào Kim Hổ Vương.

Kim Hổ Vương không kịp phòng ngự, lập tức bị vỗ một cái lảo đảo, dòng nước như thác đổ nhấn chìm cả người nó, thoắt cái giống như mèo lột, ngay cả Nhuệ Kim kiếm khí toàn thân cũng bị vỗ tản đi không ít.

Thế nhưng suy cho cùng nó cũng là đại yêu thất giai, hơn nữa là hung thú chủng hổ kim hệ da thô thịt dày, tuy dòng nước hỗn tạp Nguyên Thủy linh khí này có thể tạo thành ảnh hưởng nhất định đối với nó, thậm chí còn có thể ngăn cản và quấy nhiễu nó Nhuệ Kim kiếm khí do nó khống chế nhưng nếu muốn thương hại tới nó thì vẫn có chút gian nan.

Nhưng lúc này đã chọc giận Kim Hổ Vương lần nữa.

Nó lắc mạnh thân mình, lắc bay nước trên người, sau đó lại gầm gừ bổ nhào tói Nguyên Thủy Thanh Long đáng ghét kia lần nữa!

Nháy mắt, một rồng một hổ đã quấn vào chiến đấu trên bầu trời.

Theo sự giao tranh của hai bên, Canh Kim chi khí ngày càng nhiều bị hấp dẫn tới vùng bầu trời này, hồ nước cũng cuồn cuộn không ngừng bị hút ra, bị Nguyên Thủy Thanh Long thao túng đổ vào khu vực này.

Mực nước dưới chân sơn phong bất tri bất giác không ngừng tăng lên, nhanh chóng tăng tới vị trí của sơn động. Dòng nước dập dờn nhiều lần xung kích, sơn động vốn chỉ là thuận tay đào ra lập tức bị sụp lún. Đồ đạc trong sơn động cũng bị dòng nước lùa quét khắp nơi, trông như một vùng hỗn độn.

Trong sơn động, trong con ngươi như hồng bảo thạch của Nguyệt Thố bị trói lấp lánh hoa lệ, thấy mực nước ngày càng cao, trong ánh mắt tràn ngập sự tuyệt vọng.

Lẽ nào nói hôm nay nó phải chết chìm ở đây sao?

Dù sao Vương Ly Lung vẫn còn trẻ, hơn nữa gần đây mới thăng cấp thất giai, vẫn chưa vận dụng thành thục thần thông. Với thực lực hiện tại của nàng, cộng thêm thiên phú của Nguyên Thủy Thanh Long nhất tộc, đối phó với hung thú lục giai dĩ nhiên rất thuận chèo mát mái nhưng đối với đại yêu nhiều năm thất giai đỉnh phong như Kim Hổ Vương thì có hơi không đủ.

Sau một hồi dây dưa, trên vảy rồng vốn dĩ ngay ngắn xinh đẹp trên người nàng xuất hiện thêm không ít vết thương, máu rỉ ra trông có vẻ cực kỳ thảm hại.

“Tiểu Thanh Long.” Kim Hổ Vương thấy bản thân đã chiếm được ưu thế, khí thế lập tức tăng lên một bậc, trong con ngươi màu vàng rực xẹt qua một tia tham lam và bỉ ổi: “Biết bổn vương lợi hại rồi chứ? Nếu tiếp tục đánh, chắc chắn ngươi không phải là đối thủ của bổn vương. Có điều thấy ngươi cũng khá xinh đẹp, huyết mạch cũng không tệ, chi bằng cùng gả cho bổn vương chung với Nguyệt Thố. Hôm nay song hỉ lâm môn! Thế nào?”

“Gào gào gào!”

“Xì xì xì…”

Đây đều là tiếng quỷ khóc sói tru hưng phấn của đám yêu tướng hung thú dưới trướng Kim Hổ Vương, đều bày tỏ đại vương uy vũ, đại vương rất có văn hóa, còn biết dùng thành ngữ.

“Ta khinh! Cái đồ già háo sắc vô liểm sỉ như ngươi!” Vương Ly Lung trong hình thái Nguyên Thủy Thanh Long lập tức nóng giận, phun ra một cột nước về phía Kim Hổ Vương: ‘Chỉ dựa vào loại hổ già có huyết mạch kém cỏi như ngươi cũng dám đánh chủ ý với bổn tiểu thư? Bổn tiểu thư còn nhỏ, mẫu thân nói loại xấu xa dơ bẩn như ngươi đều không có kết cục tốt đâu.”

Trong lúc nói chuyện, Vương Ly Lung đã khuấy động ra một đạo hơi nước mù tịt, đuôi rồng vẫy lên, giống như thiểm điện màu xanh nhạt lao ra trên bầu trời.

Lúc tháo chạy, nàng còn không quên dùng một chân nhấc Nguyệt Thố lên, sau đó xông vào tầng mây, cưỡi mây đạp gió bay về phía xa.

Nguyệt Thố vốn không phản ứng kịp, một mặt mông lung bị bắt đi.