Chương 1273: Phất nhanh! Doanh tân binh của Thần Vũ khởi động (5)
Sở dĩ Vương Thủ Triết không tiếc bỏ phí việc học của trọng tôn tử Vương An Nghiệp cũng kiên trì phải dẫn hắn theo, chủ yếu vẫn là coi trọng năng lực trận pháp của Khí Linh Cơ Vô Trần. Dù sao thì một Trận Pháp đại sư Thần Thông cảnh hậu kỳ, năng lực Trận Pháp này nhìn cả Đại Càn, cũng chỉ đếm trên đầu ngón tay.
“Cơ tiền bối.” Vương Thủ Triết khách khí với Cơ Vô Trần: “Không biết có thể phá trận pháp này hay không?”
“Cái này…” Cơ Vô Trần hơi lúng túng nói: “Chênh lệch giữa ta và người tạo ra trận pháp này giống như chênh lệch giữa ta và Lư Tiếu Tiếu, giống như đất với trời.
“…” Vương Thủ Triết cạn lời, biểu muội Lư Tiếu Tiếu của hắn đã chọc giận gì ngươi? Bây giờ người ta tốt xấu cũng là Trận Pháp sư đứng đầu Trường Ninh vệ, là người xuất chúng trong các Trận Pháp sư ở sáu vệ phía Nam.
“Có điều, dù sao trận pháp này cũng đã không được bảo vệ mười vạn năm rồi.” Cơ Vô Trần cẩn thận quan sát hoàn cảnh xung quanh, trầm ngâm nói: “Nếu cho ta đủ thời gian từ từ phá giải thì vẫn có hi vọng phá được. Nếu thực sự không được thì chỉ có thể để Nghiệp nhi thử xem.”
“Cái này cũng đúng, có Nghiệp nhi ở đây, vẫn rất khiến người ta an tâm.” Vương Thủ Triết biểu thị tán đồng với điều này.
Vương An Nghiệp mở to đôi mắt vô tội, thái gia gia và sư tôn, hai người có cần tùy hứng ấu trĩ như vậy không? Trình độ của ta trên Trận Pháp nhất đạo, ngay cả cửa còn chưa vào, các người lại bảo ta phá giải đại trận mười vạn năm trước?
Một đứa trẻ như hắn lại phải gánh vác trọng trách như vậy sao.
Khi mọi người đang thảo luận làm thế nào phá giải trận pháp, bỗng dưng, trong phù điêu kim loại hình đầu rồng truyền ra một giọng nói của nữ tử băng lãnh: “Cảnh báo, cảnh báo, các người xâm nhập không rõ danh tính, hãy dừng suy nghĩ ác ý phá trận của các ngươi. Nếu không, thủ vệ Thần Vũ quân chúng ta có quyền bắt giữ hoặc trục xuất các ngươi.”
“Hệt như ta dự liệu, quả nhiên là có Khí Linh, hơn nữa còn chưa chết.” Vương Thủ Triết thở phào một hơi, kỳ thực dựa theo mạch tư duy bình thường, ngay cả một điểm trưng binh của Thần Vũ hoàng triều còn có Khí Linh, mà một cứ địa Huyết Sào cũng có Khí Linh, đường đường là điểm tập huấn của quân đội Thần Vũ hoàng triều, há có thể không có Khí Linh chủ trì?
Điều duy nhất khiến Vương Thủ Triết hơi lo lắng là trong vòng mười vạn năm, chuyện gì cũng có thể xảy ra, lỡ như Khí Linh treo máy cũng không phải không có khả năng.
“Ngươi mới chết đó.” Trong giọng nói lạnh lùng của nữ tử bên trong hàm chứa một ý giận: “Cho dù ta chỉ là Khí Linh nhưng cũng có tôn nghiêm, trong quân doanh sỉ nhục Khí linh cũng phải bị xử tội. Ở đây là doanh tập huấn tân binh số năm của Thần Vũ quân, người không phận sự còn không mau lui ra.”
Đẳng cấp của Khí Linh này quả nhiên cao hơn một ít, mạnh hơn Khí Linh ở điểm trưng binh nhiều.
“Khí Linh, chúng ta không phải người không phận sự.” Vương Thủ Triết móc ra lệnh bài tinh binh nói: “Chúng ta tới tham gia tập huấn Thần Vũ quân.”
“Lệnh bài tinh binh?” Khí Linh lẩm bẩm một câu, sau đó bắn ra một đạo quang mang bao trùm lệnh bài: “Tách, sóng linh hồn ăn khớp lệnh bài, đã kiểm tra lệnh bài này là binh phù tinh binh dự bị hợp pháp do Khí Linh 【 điểm trưng binh số ba mươi bảy 】 trao tặng, người có lệnh bài tên 【 Vương Thủ Triết】 , giới tính 【 Nam 】, tuổi 【 26 】 , tu vi 【 Luyện Khí cảnh đỉnh phong】, điểm cống hiến 【 0 】 .”
“Khoan đã, sao tu vi của ngươi đã tới Thiên Nhân cảnh rồi?” Khí linh chất vấn hỏi.
“Trên đường chậm trễ chút thời gian…Tới hơi muộn.” Vương Thủ Triết nói.
“Chậm trễ bao lâu rồi?” Giọng nói của Khí Linh nghe có vẻ hơi hồ nghi: “Hi vọng ngươi có thể thành thật trả lời, nếu không bổn Khí Linh có quyền từ chối ngươi tiến vào quân doanh tập huấn tân binh.”
“Đã chậm trễ sáu mươi bốn năm…” Vương Thủ Triết ngay thẳng đáp.
“…” Khí Linh cạn lời, một lúc lâu mới nói: “Dựa theo quy định quân doanh tập huấn, nếu không có tình huống đặc thù, trễ quá ba năm xem như tự động từ bỏ quyền, sẽ bị truy cứu trách nhiệm pháp luật của đào binh.”
“Đương nhiên có tình huống đặc thù rồi.” Vương Thủ Triết tức giận nói: “Tuy chặng đường này của ta chỉ có hơn vạn dặm nhưng trên đường vô số hung thú, trong đó không thiếu ngũ giai lục giai, còn có một con đại yêu thất giai cản đường. Chúng ta đánh suốt chặng này, sáu mươi tư năm xem như là ngắn rồi.”
“Hung thú? Ngươi là nói sinh hóa thú sao?” Khí Linh chất vấn nói: “Từ điểm trưng binh số ba mươi bảy tới, cự li không tính là xa, hơn nữa dọc đường đều có đội tuần tra duy trì trị an. Lẽ nào lại phát sinh hóa thú bạo động? Ngươi có chứng cứ không?”