Chương 1278: Khí vận chi tử! Một trăm cách dùng (3)

person Tác giả: Ngạo Vô Thường schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:10 visibility 1 lượt đọc

Chương 1278: Khí vận chi tử! Một trăm cách dùng (3)

Vương Thủ Triết hít sâu một hơi, nhịn dục vọng muốn chửi mắng.

Đã mấy chục năm không có ai dám ở trước mặt hắn nhắc tới câu “ngươi rất nghèo” này rồi, bây giờ hắn bị mắng có hơi nóng mặt. Rõ ràng là Thần Vũ hoàng triều quá biến thái, làm gì phải tại hắn?

Được rồi được rồi, hắn thừa nhận, quả thực Vương thị rất nghèo so với Thần Vũ hoàng triều. Điểm này, đích thực hắn không còn gì để nói.

“Còn nữa, với tư chất huyết mạch của hài tử này, thực sự không mua được còn có thể xin vay với quan phủ.” Khí Linh không ngừng chôn vùi Vương Thủ Triết: “Bỏ đi bỏ đi, nói với ngươi cũng nói không rõ. Nào nào, chỗ tỷ tỷ có một nhánh dịch cải thiện huyết mạch sơ cấp thừa, tặng ngươi vậy.”

Khí Linh vừa dứt lời, một đạo quang mang xẹt qua, một nhánh “dịch cải thiện tư chất huyết mạch sơ cấp” đã rơi lên tay của Vương An Nghiệp.

Vương An Nghiệp ngẩn người, sau đó cảm kích hành lễ: “Đa tạ Khí Linh tỷ tỷ vừa đáng yêu vừa xinh đẹp.”

“Ngoan thật, hài tử như ngươi thật lễ phép.” Khí Linh khen ngợi không ngớt.

Thế này cũng được?

Đám người Vương thị, bao gồm Vương Thủ Triết đều hơi kinh ngạc. Vương An Nghiệp tùy tiện làm nũng, khóc lóc than nghèo với Khí Linh liền có một nhánh dịch cải thiện tư chất huyết mạch sơ cấp.

Thứ đồ chơi này ở trong “điểm trưng binh số ba mươi bảy” năm xưa kia vốn đã không có nhiều, nhiều năm như vậy trôi đi cũng đã sớm bị đào sạch rồi.

Cho dù mọi người đều đoán ra trong doanh tân binh Thần Vũ có lẽ vẫn còn nhưng không ngờ tới vừa tới binh doanh đã lấy được một nhánh.

Vương Thủ Triết ra hiệu bằng mắt với cháu trai Vương Tông Xương, Vương Tông Xương lập tức hiểu ý, nói với Khí Linh: “Khí Linh tiểu tỷ tỷ, ta thấy những hình nộm quét dọn kia đã hư hỏng không ra làm sao nữa rồi. Loại rác này, chi bằng ta giúp tỷ ném ra quân doanh bán chút tiền lẻ, đỡ chướng mắt tỷ.”

“Không được, cho dù là rác cũng là tài sản của Thần Vũ quân, phải đi theo trình tự nề nếp xin báo hỏng, sau đó do cơ cấu chuyên môn của quân đội tiến hành thống nhất xử lý.” Khí Linh nghiêm túc cự tuyệt: “Một người thành niên như ngươi lại quản ta lấy rác bán kiếm tiền? Mất mặt quá…”

Vương Tông Xương bị mắng tới nóng mặt, may mà bây giờ mặt hắn đã đen không nhìn ra, ngay lập tức ngượng ngùng trốn sau lưng Vương Thủ Triết.

Vương Thủ Triết cũng thở phào một hơi.

May mà hắn không tự mở miệng, nếu không cũng bị mắng. Hình như thái độ đối với người thành niên của Khí Linh này không ra sao cả, lại rất yêu thương trẻ con.

Nghĩ vậy, ánh mắt của Vương Thủ Triết rơi lên người An Nghiệp.

Trong lòng Vương An Nghiệp hơi chua sót.

Thân là tiểu tiểu thiếu tộc trưởng của Vương thị, trên bờ vai nhỏ bé lại phải gánh vác niềm hi vọng của toàn tộc nhân, hắn thật sự quá khổ.

Vì tương lai của gia tộc thông hôn với tiểu quận chúa, làm bảo mẫu của thiếu nữ bất lương, phá trận, bái sư, bây giờ còn phải kiêm chức ăn mày xin đồ…

“Khí Linh tiểu tỷ tỷ xinh đẹp đáng yêu dịu dàng.” Vương An Nghiệp thành thục lộ ra một nụ cười.

Hắn cười lên rất đẹp trai, giống như là ánh mặt trời ban mai, tràn ngập triều khí.

“Trong nhà Nghiệp nhi còn có nhiều hài tử, đều không có dịch cải thiện tư chất huyết mạch. Hình nộm quét dọn hỏng mất kia, có thể tặng cho ta bán chút tiền không?”

“Ài, thật là đứa trẻ đáng thương, trong nhà ngươi cũng nghèo quá đi. Theo lý mà nói thì không thể. Nhưng thánh hoàng bệ hạ vĩ đại từng nói, mỗi một đứa trẻ của hoàng triều đều giống như hài tử của ngài ấy, phải dốc lòng bảo vệ.” Khí Linh thay đổi suy nghĩ nói: “Cho không hiển nhiên là vi phạm quy định, chi bằng như vậy, ta ra vài đề thuật toán đơn giản phù hợp với độ tuổi của ngươi, nếu ngươi làm đúng, ta sẽ coi nó là phần thưởng tặng cho ngươi.”

“Cảm ơn tiểu tỷ tỷ.”

Vương An Nghiệp cười cực kỳ tự tin.

Thành tích học tập của hắn rất tốt, không giống kiểu học tra như Vương Anh Khởi và kiểu siêu cấp học tra như Vương Ly Lung.

Có điều, từ nhỏ đã quen, Vương An Nghiệp kế thừa truyền thống thận trọng của trưởng bối trong nhà rất tốt, mau chóng thu lại nụ cười, bày ra biểu cảm đáng thương: “Có điều tỷ tỷ phải thủ hạ lưu tình, thuật toán của ta không tốt lắm.”

“Yên tâm yên tâm, tỷ tỷ chỉ là tìm cái cớ tặng ngươi chút rác bán kiếm tiền.” Giọng nói của Khí Linh tràn ngập ấm áp yêu thương: “Bên cạnh chính là nhà ăn, có thể tùy tiện làm vài đề thuật toán đơn giản ở nhà ăn là được.”

“Cảm ơn tiểu tỷ tỷ.”

Vương An Nghiệp cười tới ý vị thâm trường.

Được rồi! Thất Tiểu công tử ta quả nhiên đủ cơ trí, đề thuật toán, còn mạnh hơn so với kiếm ý mà ta lĩnh ngộ được trong vòng một nén hương nữa.

Đám người Vương thị nhìn nhau.

Thế này cũng được?

Nếu bảo An Nghiệp công lược Khí Linh tiểu tỷ tỷ này một vố, thường hay làm nũng, có phải là có thể đào rỗng cả phó bản doanh tân binh này hay không?

Dưới sự chỉ dẫn của Khí Linh, mọi người tiến vào nhà ăn tân binh.

Đã nhiều năm không dùng như vậy, môi trường của nhà ăn có hơi bẩn.

Mọi người cùng nhau động thủ, người phun nước thì phun nước, người tạo gió thì tạo gió, chẳng mấy chốc đã quét dọn sạch sẽ nhà ăn tân binh.