Chương 1292: Chấn kinh! Gia chủ lại là người như vậy (6)

person Tác giả: Ngạo Vô Thường schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:10 visibility 2 lượt đọc

Chương 1292: Chấn kinh! Gia chủ lại là người như vậy (6)

Vương Thủ Triết ngẩn ra, sau đó cười đấm lại hắn: “Tiểu tử thối ngươi, phiêu đi, xem ta sau này có xử lý ngươi không. Có điều, nể tình lần này tiểu tử thối ngươi biểu hiện rất tốt, cho phép ngươi gọi mười lần.”

Đây chính là huynh đệ chân chính. Mọi người từ nhỏ lớn lên cùng nhau, cùng nhau liều mạng, cùng nhau vì gánh vác gia tộc mà cố gắng.

Vương thị, tuyệt đối không chỉ dựa vào một mình Vương Thủ Triết chống đỡ. Hắn không gánh nổi cả một gia tộc, cũng không xê dịch nổi.

“Vậy chín lần còn lại ta phải giữ đó, từ từ dùng.” Vương Thủ Liêm ném dịch cải thiện tư chất cao cấp và bản tinh hoa dịch cải thiện cao cấp cho Vương Thủ Dũng, đắc ý nói: “Lão ngũ, làm cho tốt, đừng làm mất mặt ta và lão tứ. Còn lại tám lần, sướng quá.”

Vương Thủ Dũng nhận lấy gậy tiếp lực, đen mặt: “Lão lục ngươi quả nhiên phiêu rồi, đợi ta hoàn thành tiếp lực xong sẽ xử lý tiểu tử ngươi.”

Tuy ngoài miệng hắn nói như vậy nhưng áp lực tâm lý lại rất lớn.

Sau đó, giống như mô thức lặp lại, Vương Thủ Dũng cũng dựa vào nghị lực và một cỗ khí kiên trì tới cuối cùng, dù sao trong quá trình này, muốn bao nhiêu vô sỉ có bấy nhiêu vô sỉ, vì chống đỡ thêm một nén hương, chiêu thức gì cũng đều dùng ra.

Đương nhiên, hắn cũng sử dụng không ít át chủ bài hộ mệnh, cộng lại ít nhất phải tốn mấy trăm vạn càn kim. Nhưng tất cả đều đáng giá, không phải sao?

Một lần như vậy còn được, liên tiếp hai lần khiến Khí Linh đứng máy rất lâu, âm u nói: “Vương Thủ Triết các hạ, trong nhà các ngươi làm chuyện mất mặt như vậy sao? Truyền ra ngoài sẽ chọc cười, biến thành chủ đề bàn tán của xã hội…”

“Khí Linh tiểu tỷ tỷ, chúng ta vi phạm quy định sao?” Vương Thủ Triết tỏ ra trịnh trọng hỏi.

“Không vi phạm, chỉ là quá vô sỉ…Ta kiến nghị ngừng cái kiểu này…”

Lời của Khí Linh còn chưa nói xong, Vương Thủ Triết đã nói với Vương Lạc Đồng: “Lạc Đồng chuẩn bị một chút, biểu hiện cho tốt.”

Dù sao thì gia tộc đã có người lấy độ hảo cảm của Khí Linh rồi, không cần Vương Thủ Triết hắn tranh thủ.

“Vâng, tứ ca ca.” Vương Lạc Đồng nghiêm mặt trả lời: “Cho dù như thế nào ta cũng sẽ không cô phụ niềm hi vọng của huynh.”

Cho tới nay, Vương Lạc Đồng chính là tấm gương của rất nhiều nữ tử trẻ trong gia tộc, nàng không cam tâm giống như nữ hài tử trực mạch khác, chỉ có thể gả đi liên hôn, vì vậy không ngừng thông qua nỗ lực, chủ động giành lấy cơ hội thay đổi vận mệnh.

Bây giờ, nàng đã trở thành “Lạc Đồng lão tổ” của gia tộc, trở thành một trong những trụ cột của Vương thị.

Vì nàng cực kỳ coi trọng tu luyện và ma luyện Huyền Vũ chiến kỹ, không giống như Thủ iêm phải xử lý rất nhiều chuyện bên quân đội, chậm trễ tinh lực, đơn thuần từ trên thực lực mà nói, nàng ưu tú hơn Thủ Dũng Thủ Liêm một bậc.

Nhưng cho dù như vậy, trận chiến này của vương Lạc Đồng vẫn đánh cực kỳ gian nan, chỉ là giảm tiêu tốn mấy át chủ bài mà thôi. Thời gian mà nàng chống đỡ đạt tới một canh giờ ba mươi nhịp, thành công phá kỷ lục lịch sử của Vương Thủ Dũng.

Sau đó, trong thanh điệu u oán và khinh thường của Khí Linh, Vương Tông Xương tiếp gậy xông lên, hoàn toàn không quan tâm sự trào phúng của Khí Linh, tiếp tục chấp hành chiến thuật vô sỉ nhất.

Tốn Phong huyết mạch của Vương Tông Xương cũng cực kỳ giỏi kéo dài trận chiến, hắn là người tiêu hao ít át chủ bài nhất, dùng tư thái khá ít chật vật kéo dài tới một canh giờ bốn mươi nhịp, thuận lợi hoàn thành sứ mệnh vĩ đại mà quang vinh.

“Tiếp theo tới phiên ta lên rồi.” Vương Thủ Triết nhận gậy tiếp sức, tạm thời không nhắc tới quá trình nâng cấp tư chất huyết mạch, sau đó hắn cũng tiến vào trong chiến trường.

“Vương Thủ Triết, ngươi vẫn muốn chấp hành chiến thuật vô sỉ kéo dài phá kỷ lục sao? Các ngươi khiến ta quá thất vọng. Tuy ta không có quyền lực trừng phạt các ngươi nhưng ta đã bẩm báo tình hình thực tế lên tổng bộ, các ngươi sẽ lên tin mới.” Khí Linh thu hồi tiền tố “tôn kính”, hậu tố “các hạ”.

Vương Thủ Triết không quan tâm lời của Khí Linh, lặng lẽ bắt đầu chiến đấu.

Chiến đấu lần này vẫn là chiến thuật kéo dài nhưng điều vô cùng kỳ quái là lần kéo dài này của Vương Thủ Triết kéo thẳng tới ba ngày, vượt xa mức kỷ lục cao nhất một canh giờ bốn mươi nhịp trước đó.

“Vương Thủ Triết, ngươi không định cho người phía sau con đường kéo dài kỷ lục sao?” Khí Linh cũng khó hiểu với chiêu trò của Vương Thủ Triết: “Ngươi như vậy sẽ tăng độ khó cho những người sau.”

“Quả thực ta đang kéo dài thời gian. Có điều lần kéo dài thời gian này là vì lưu lại thời gian kích sát dư dã cho mấy người phía sau.” Vương Thủ Triết cười nói: “Thời gian đã kha khá rồi, ta tin thời gian hơn ba ngày đủ cho các nàng kích sát rồi.”

Hơn ba ngày đủ để bao hàm các loại tình huống bất ngờ vào trong.

Nói xong, cuối cùng Vương Thủ Triết cũng nghiêm túc lên.

Dù sao cũng khác với đám người Lạc Đồng Thủ Liêm, hắn vốn đã là đại thiên kiêu, thực lực đã đạt tới Thiên Nhân cảnh tầng năm, sau một đợt nâng cao huyết mạch, cho dù bản thân là huyết mạch hệ hỗ trợ không mạnh về tiến công, chiến lực tổng thể cũng mạnh hơn Tu La Ma Tộc Thiên Nhân cảnh sơ kỳ kia.

Sau một nén hương, Tu La Ma Tộc đã bị kiệt sức ngã đùng xuống.

Vương Thủ Triết, thắng!

“Đây đây…” Khí Linh lập tức khó thích ứng: “Vương, không không, Vương Thủ Triết các hạ tôn kính, ngài, ngài đã đánh bại Tu La Ma! Đây là chuyện chưa từng xuất hiện trong bản quân doanh…”

“Phần thưởng người đầu tiên vượt qua cửa thứ bảy trong bản quân doanh, phần thưởng qua cửa cùng với phần thưởng tạo kỷ lục cao nhất trong bản quân doanh, nhọc Khí Linh các hạ kết toán một chút.” Vương Thủ Triết mỉm cười nói, tựa hồ đã dự kiến được một con Khí Linh bị cạo trọc.