Chương 1297: Bản mệnh tiên thực! Thủ Triết gia chủ muốn vùng dậy (1)

person Tác giả: Ngạo Vô Thường schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:10 visibility 1 lượt đọc

Chương 1297: Bản mệnh tiên thực! Thủ Triết gia chủ muốn vùng dậy (1)

Trong nháy mắt, Vương Thủ Triết đã nghĩ ra vô số phương án ứng đối tuyệt diệu.

Thế nhưng mỗi loại phương án đều giống như đang nộp mạng.

Lúc này, thần sắc của Vương Thủ Triết ảm đạm, nắm lấy bàn tay trắng như ngọc của Liễu Nhược Lam nói: “Nương tử, từ lúc nàng gả cho ta đến giờ vẫn luôn phí tâm phí sức thay phu quân lo liệu cái nhà này. Mấy năm nay, thật sự vất vả cho nàng rồi. Có thể cưới nàng làm thê là may mắn lớn nhất trong đời Vương Thủ Triết.”

“Chàng nói bậy gì vậy, bọn trẻ vẫn còn đang ở đây nha.” Liễu Nhược Lam hờn dỗi trợn mắt với hắn, “Đừng có lôi lôi kéo kéo, còn ra thể thống gì nữa?”

Vương Ly Dao và Vương Tông An ở bên cạnh ngơ ngác nhìn nhau.

Không ngờ rằng đã qua ngần ấy năm, trình độ tán tỉnh của gia gia vẫn ngừng ở ngưỡng khi bọn họ còn nhỏ.

Bọn họ đã rời khỏi sự bao bọc của phụ mẫu nhiều năm như thế mà vẫn còn có thể nghe thấy lời ân ái ngọt ngào như vậy, thật sự phảng phất ảo giác cách biệt thế hệ. Dường như họ lại trở về những tháng ngày ở tiểu viện đó của phụ mẫu, vẫn thường được nghe cha kể chuyện hoặc khi mệt mỏi chán học lại bị mẫu thân xách gậy đuổi khắp viện.

“Vâng vâng vâng, nương tử nói đúng lắm.” Vương Thủ Triết buông tay nàng ra, thâm tình khẩn thiết nói, “Gần đây liên quan đến cuộc chiến đế tử, bên ngoài xảy ra nhiều chuyện vụn vặt nên tạm thời không thể phân tâm. Đợi sau khi xong việc trở về, ta nhất định sẽ quan tâm nhiều hơn đến nương tử, săn sóc bầu bạn với nương tử.”

“Ừm, phu quân thật tốt, Liễu Nhược Lam có được chàng mới là may mắn đích thực.”

Hai người cứ chàng một câu thiếp một câu, tiểu bối, đồng bối, trưởng bối đều lần lượt tránh đi.

Phu thê Vương Thủ Triết đã thành thân hơn bảy mươi năm, mọi người đã sớm tổng kết ra một quy luật. Lúc bọn họ ân ái phải cách xa ra, lúc bọn họ cãi nhau lại càng phải cách xa.

Bởi vì vế trước sẽ khiến người ta chán ngấy đến chết còn vế sau thì rất dễ bị vạ lây.

Bởi vậy, Lung Yên lão tổ dẫn theo mấy tiểu bối Lạc Đồng, Thủ Dũng đến một bên để truyền thụ kinh nghiệm tu luyện. Hai tỷ đệ Vương Ly Dao thì kéo hai vị cô cô Lạc Tĩnh, Lạc Thu đến một phía tán gẫu chuyện thánh địa và Học Cung.

Vương An Nghiệp tuổi tác quá nhỏ bị bỏ lại một mình, không ai quan tâm.

Hắn ngỡ ngàng không biết phải đi đâu, tai, mắt và tâm linh đều không ngừng chịu đựng bạo kích, chẳng bao lâu thì trở nên lung lay muốn ngã.

Quan trọng nhất là dư quang nơi khóe mắt của Liễu Nhược Lam vẫn không cẩn thận liếc đến Vương An Nghiệp, lúc này mày liễu nhướn lên ghét bỏ nói: “Vương An Nghiệp, ngươi còn đứng ngây ra đây làm gì? Bài tập hôm nay vẫn chưa làm xong đúng không? Khí Linh, Khí Linh ra đây một lát.”

“Nhược Lam các hạ, có gì dặn dò?”

Thái độ của Khí Linh cực kì cung kính, dù sao thì trước mắt Liễu Nhược Lam cũng là tân binh nắm giữ kỷ lục cuộc thi tốt nghiệp trong doanh huấn luyện số năm. Hơn nữa, nàng còn sáng tạo ra kỷ lục mới mà không chơi xấu kéo dài thời gian, dựa vào thực lực khủng bố của nàng nghiền nát hết.

“Phiền ngươi quản chặt việc học của An Nghiệp chút. Gần đây hắn chểnh mảng bài tập quá, điểm kiểm tra mấy lần chỉ miễn cưỡng đạt chuẩn.” Liễu Nhược Lam mỉa mai nói, “An Nghiệp à, trước đây ở Tộc Học ngươi chẳng phải như thế này, có phải dạo này lơ là rồi không?”

Vương An Nghiệp nghe xong lập tức rơi nước mắt.

Tằng tổ mẫu, độ khó của bài học trong Tộc Học với bài học bây giờ là một cấp độ sao? Người không thể chỉ nhìn điểm số thôi được…

“Nhược Lam các hạ nói rất đúng. An Nghiệp à, vẫn là tỷ tỷ quá buông thả ngươi rồi. Ở đây ta có vài bộ sách mô phỏng nên tìm hiểu chút.”

“…”

Vương An Nghiệp ngẩng lên trời một góc bốn mươi lăm độ, trong ánh mắt trong veo sáng ngời ngân ngấn nước mắt đau khổ, trong lòng tràn ngập bi thương.

Trước đây, thân là thiếu tộc trưởng nhỏ bé của Vương thị, luôn cảm thấy những ngày tháng sung sướng thật tẻ nhạt, bây giờ thì hay rồi, hiện thực ban cho hắn gánh nặng cùng với sự thay đổi thất thường và sự kích thích không thể đoán được của cuộc đời.

Nếu có cơ hội, hắn vẫn thà rằng quay về quá khứ vô âu vô lo.

Sau khi Vương An Nghiệp bị Khí Linh xách đi, phu thê Vương Thủ Triết xem như là quay về thế giới của hai người.

“Nương tử, dạo gần đây mọi người chinh phục cửa đều mệt rồi. Lần trước ta nhìn thấy sào huyệt của Kim hổ Vương gần đây, linh khí dạt dào, sơn tú hồ mỹ, chi bằng đến dựng một chỗ ở vài ngày xem như thả lỏng chút. Vừa hay gần đây rất có tâm đắc trên phương diện tu luyện, tiến triển thần tốc, có thể luận bàn một trận với nương tử.”

“Ừm.” Liễu Nhược Lam hơi đỏ mặt, giữa hai hàng chân mày tăng thêm một tầng ửng hồng, thấp giọng nói, “Ta cũng lâu rồi chưa kiểm chứng đại đạo với phu quân. Đều tại chàng lắm công nhiều việc, buông lơi hết.”

Mười ngày sau.

Phu thê Vương Thủ Triết xin nghỉ phép ra ngoài thư giãn xong thì trở về doanh huấn luyện tân binh lần nữa. So với sắc mặt phơi phới của Liễu Nhược Lam, Vương Thủ Triết lại hơi uể oải.

Trải qua đợt nghỉ ngơi ngắn hạn này, mọi người đều đã khôi phục trạng thái không tồi.

Tiếp theo đây phải nghiên cứu làm sao đánh hạ được, ồ không, là càn quét cửa thứ tám.

Tu vi của nhóm người Vương Tông Xương, Vương Lạc Đồng vẫn chỉ có Thiên Nhân cảnh tầng một, cửa thứ bảy đã là giới hạn của bọn họ, bây giờ người có tư cách khiêu chiến cửa thứ tám, thực tế chỉ còn bảy người.